Chương 8: Quỳ xuống cầu xin

"Tư Cấn, chúng ta chia tay đi."

Đôi tay vừa định vươn lên chạm lấy Nguyệt Mị chợt khựng lại, đôi mắt Tư Cấn mở to nhìn cô không chớp mắt.

Chia tay? Chia tay là như thế nào?

"Tiểu Mị, em..."

Bỗng chốc Tư Cấn chẳng biết nói như thế nào với Nguyệt Mị, anh lấp lững nửa vời, không biết phải hỏi cô vì sao, cũng không hiểu vì sao cô lại nói như vậy. Anh khuỵu gối, quỳ trước giường cô cầu xin:

"Mị, anh xin lỗi khi mấy tháng qua đã không quan tâm em, anh xin lỗi. Sau này sẽ không như vậy nữa, anh sẽ về nhà với em, anh sẽ chăm sóc em."

Tư Cấn cho rằng việc Nguyệt Mị muốn chia tay anh là do cô giận dỗi vì anh đã không ở bên cạnh cô, không quan tâm bệnh tình của cô mà chỉ mải mê với công việc, dẫn đến tai nạn thương tâm suýt chút nữa đã lấy đi mạng sống của cô. Song với suy nghĩ đó thì Tư Cấn chỉ cho rằng cô đang giận dỗi mà thôi.

Nguyệt Mị luôn quý mến anh, luôn luôn ở bên cạnh anh mà, làm sao có thể nói chia tay được?

Mị Nguyệt tựa đầu vào thành giường, cô nhắm nghiền đôi mắt không muốn nhìn đến Tư Cấn thêm, cô chỉ chua chát, thẳng thừng từ chối:

"Tư Cấn, chia tay và đừng chạm đến cuộc sống của nhau. Hi vọng từ nay về sau, anh sẽ an yên."

Đằng nào cũng kết thúc thôi, chi bằng kết thúc sớm một chút. Mị Nguyệt không muốn hứng chịu cảm giác đau đớn thêm một lần nào nữa!

Khi yêu thật lòng, con người ta liền trở nên ngu ngốc một cách kì lạ. Khi hết yêu, con người ta cũng trở nên hờ hững lạ thường.

Bạch Nguyệt Mị chỉ là quá yêu, quá dựa dẫm vào một người đàn ông dù chỉ mới bắt đầu tình yêu trong mấy tháng. Nếu không xảy ra sinh ly tử biệt lần này thì cô cũng không biết mình sẽ cam chịu đến bao giờ nữa! Cái cô cần là một người đàn ông luôn luôn bên cạnh khi cô cần, nhất là lúc cô đau dạ dày đêm trước. Vậy mà vẫn có người đàn ông ham công tiếc việc, vẫn còn nạt nộ khi cô gọi đến. Anh coi như là một sự phiền toái mà cô luôn gieo cho anh, vậy hãy để cô ngừng việc làm phiền anh là được.

Chia tay là được, chấm dứt hết là được...

"Mị..."

Đến cả dũng khí giải thích thêm cho Nguyệt Mị nghe, anh cũng chẳng có. Tư Cấn lẳng lặng nhìn cô lâu thêm một chút, rồi cũng hạ lòng buông xuống, anh gượng cười:

"Em nghỉ ngơi đi, anh đi băng bó vết thương một chút. Chiều anh sẽ nấu cháo nấm em thích đem đến cho em nhé!"

"Không cần."

"Vậy chiều anh đến đấy nhé, em nghỉ đi. Tạm biệt em."

Tư Cấn vẫn cố chấp đáp lại, rồi anh xoay người, khập khiễng bước đi ra khỏi phòng, trả lại bầu không gian im ắng yên bình cho cô.

Nguyệt Mị mặc kệ anh nói gì, cô vẫn không bận lòng để tâm. Cho dù Tư Cấn có hối hận, có cầu xin tha thứ hay làm gì đi chăng nữa thì câu trả lời của cô vẫn là không.

Tư Cấn không biết rằng, giây phút chiếc xe đấy lao thẳng vào cô, hất tung cô lên không trung rồi rơi xuống tự do... Trong đầu Nguyệt Mị khi ấy chỉ biết nhớ đến anh, chỉ có thể nằm lay lắc ở trên mặt đường lạnh lẽo, giọng không thể nói, cổ họng chỉ muốn gào thét tên anh, vậy mà anh lại để cô thất vọng rồi, anh không đến. Qua đầu dây điện thoại, cô vẫn nghe rõ sự tức giận của anh, vẫn biết anh đang lo cho người khác hơn là mình.

Người yêu làm bác sĩ thì sao chứ? Anh đặt bệnh nhân lên hàng đầu, vậy cô thì anh nhẫn tâm bỏ mặc ư...

Tư Cấn, lại để em thất vọng về anh nữa rồi.

***

Trụ sở cảnh sát Hàn Lâm.

Cảnh sát trưởng - Ngạo Đế đứng bên cạnh Lôi Viễn Thạc, ông nở nụ cười tươi, đưa tay xoa xoa cố trấn an tinh thần của mình, ông tha thiết nói:

"Cậu Lôi... cậu nể mặt tôi mà tha cho hai người bọn họ được không? Bọn họ nhất thời sơ ý, không biết tên tuổi của cậu, nên là..."

Lôi Viễn Thạc gật đầu, suýt nữa đã khiến Ngạo Đế mừng húm lên định mở miệng cảm ơn thì hắn đã chặn lại lời ông ta:

"Quỳ xuống cầu xin khẩn thiết vào thì tôi sẽ tha cho."

Hot

Comments

Diệp Sam

Diệp Sam

😘😘😘😘

2021-11-07

0

Gai

Gai

hóngggggggg

2021-10-22

1

thương❤😍

thương❤😍

gay r nha

2021-10-22

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tai nạn giao thông
2 Chương 2: Cấp cứu cho bạn gái
3 Chương 3: Lo lắng của Tư Cấn
4 Chương 4: Ông xã của em
5 Chương 5: Tư Cấn… không phải Lôi Viễn Thạc
6 Chương 6: Khám xét
7 Chương 7: Chúng ta chia tay đi
8 Chương 8: Quỳ xuống cầu xin
9 Chương 9: Không thể tha thứ
10 Chương 10: Về Lôi gia
11 Chương 11: Cảnh cáo
12 Chương 12: Về nhà
13 Chương 13: Em muốn về nhà
14 Chương 14: Đưa em về nhà
15 Chương 15: Người đàn ông đấy không thích tôi?
16 Chương 16: Không nói dối
17 Chương 17: Tôi yêu anh… vĩnh viễn
18 Chương 18: Điều kì lạ ở bức tranh
19 Chương 19: Muốn tắm em
20 Chương 20: Không muốn anh đi
21 Chương 21: Khâu miệng kẻ nhiều chuyện
22 Chương 22: Tinh tú dẫn lối của Lôi Viễn Thạc
23 Chương 23: Hãy quên Nguyệt Mị
24 Chương 24: Lời nhắc nhở vài năm về trước
25 Chương 25: Hãy để anh ích kỷ lần nữa
26 Chương 26: Bí mật
27 Chương 27: Đám chuột hư hỏng
28 Chương 28: Hoàn thành xong nhiệm vụ
29 Chương 29: Đến tìm thuốc
30 Chương 30: Ngày đi tù của hai năm trước
31 Chương 31: Sự thật?
32 Chương 32: Quá khứ đen
33 Chương 33: Tôi muốn từ bỏ
34 Chương 34: Bị đuổi về
35 Chương 35: “Engel” trong lòng Bạch Nguyệt Mị
36 Chương 36: Nhiệm vụ cuối cùng
37 Chương 37: Tai nạn bất ngờ
38 Chương 38: Em muốn làm ấm?
39 Chương 39: “Ich bereue nichts” (H)
40 Chương 40: Amey là ai?
41 Chương 41: Điều kiện của Nguyệt Mị
42 Chương 42: Nguyệt Mị là Engelbertha
43 Chương 43: Là anh em ruột
44 Chương 44: Amey là của bầu trời, Lôi Viễn Thạc là của em
45 Chương 45: Biến mất không tung tích
46 Chương 46: Anh là người em yêu
47 Ngoại truyện
Chapter

Updated 47 Episodes

1
Chương 1: Tai nạn giao thông
2
Chương 2: Cấp cứu cho bạn gái
3
Chương 3: Lo lắng của Tư Cấn
4
Chương 4: Ông xã của em
5
Chương 5: Tư Cấn… không phải Lôi Viễn Thạc
6
Chương 6: Khám xét
7
Chương 7: Chúng ta chia tay đi
8
Chương 8: Quỳ xuống cầu xin
9
Chương 9: Không thể tha thứ
10
Chương 10: Về Lôi gia
11
Chương 11: Cảnh cáo
12
Chương 12: Về nhà
13
Chương 13: Em muốn về nhà
14
Chương 14: Đưa em về nhà
15
Chương 15: Người đàn ông đấy không thích tôi?
16
Chương 16: Không nói dối
17
Chương 17: Tôi yêu anh… vĩnh viễn
18
Chương 18: Điều kì lạ ở bức tranh
19
Chương 19: Muốn tắm em
20
Chương 20: Không muốn anh đi
21
Chương 21: Khâu miệng kẻ nhiều chuyện
22
Chương 22: Tinh tú dẫn lối của Lôi Viễn Thạc
23
Chương 23: Hãy quên Nguyệt Mị
24
Chương 24: Lời nhắc nhở vài năm về trước
25
Chương 25: Hãy để anh ích kỷ lần nữa
26
Chương 26: Bí mật
27
Chương 27: Đám chuột hư hỏng
28
Chương 28: Hoàn thành xong nhiệm vụ
29
Chương 29: Đến tìm thuốc
30
Chương 30: Ngày đi tù của hai năm trước
31
Chương 31: Sự thật?
32
Chương 32: Quá khứ đen
33
Chương 33: Tôi muốn từ bỏ
34
Chương 34: Bị đuổi về
35
Chương 35: “Engel” trong lòng Bạch Nguyệt Mị
36
Chương 36: Nhiệm vụ cuối cùng
37
Chương 37: Tai nạn bất ngờ
38
Chương 38: Em muốn làm ấm?
39
Chương 39: “Ich bereue nichts” (H)
40
Chương 40: Amey là ai?
41
Chương 41: Điều kiện của Nguyệt Mị
42
Chương 42: Nguyệt Mị là Engelbertha
43
Chương 43: Là anh em ruột
44
Chương 44: Amey là của bầu trời, Lôi Viễn Thạc là của em
45
Chương 45: Biến mất không tung tích
46
Chương 46: Anh là người em yêu
47
Ngoại truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play