Chương 11: Cảnh cáo

"Nguyệt Mị đâu? Tại sao vợ yêu của tôi lại không ra chào tôi nhỉ? Hay là... các người đem vợ tôi đi giấu rồi sao?"

Bất chợt bàn tay đang bưng tách trà của Mộc Mai chợt khựng lại, lòng lại run lên từng hồi khó chịu. Nhưng rất nhanh cô ta lại trở nên điềm tĩnh lạ thường, Mộc Mai đặt tách trà xuống ngay cạnh tay của Lôi Viễn Thạc, hạ giọng mềm mỏng.

"Bạch Nguyệt Mị được Thạc thương yêu như vậy mà không biết điều, ngày được đưa về... cô ta bỏ trốn theo một kẻ khác rồi."

Lôi Viễn Thạc nhếch môi cười nhạt, hắn dời tay lên xoa xoa vành miệng tách trà, dùng ánh mắt cợt nhã liếc mắt nhìn Mộc Mai.

"Hình như dì nhỏ đang buồn sao?"

Mộc Mai thoáng ngạc nhiên khi nghe Lôi Viễn Thạc bất ngờ hỏi han mình như thế. Còn tưởng Lôi Viễn Thạc đang quan tâm khi thấy sắc mặt buồn của mình, cô ta nhẹ cười, gật đầu đáp:

"Có chút. Cha Thạc mất... tôi có hơi buồn."

Muốn cho Lôi Viễn Thạc thấy được Mộc Mai đối với Lôi Tử Thông là một lòng một dạ, nhưng sau lưng lại âm thầm vuốt đùi đứa "con trai" này.

Lôi Viễn Thạc gật gật, xem như câu "Cha Thạc mất" của Mộc Mai không để tâm đến. Hắn sớm biết có ngày lão già đó cũng đi theo tiếng gọi của ông bà tổ tiên mà thôi! Cha hắn làm gì mà có thể sống thọ bên cạnh nữ nhân miệng lưỡi ngọt ngào như Mộc Mai được?

Chỉ là Lôi Tử Thông đi sớm quá, hắn không thể để ông ta xem kịch hay được!

Lôi Viễn Thạc dừng tay xoa xoa vành miệng tách trà, hắn dùng ngón trỏ búng nhẹ tách trà khiến nó nghiêng ngã, nước trà cũng bị đổ xuống mặt bàn. Hành động này không khác gì tát thẳng vào mặt Mộc Mai, khi không cô ta rót trà cho Lôi Viễn Thạc, vậy mà hắn không kiêng nể trực tiếp hất đổ, là không coi mặt mũi của cô ta ra cái gì rồi.

Từ Mục bên cạnh cũng có hơi chau mày, nhưng không dám lên tiếng, chỉ có thể âm thầm đứng dậy lấy khăn lau bàn.

Lôi Viễn Thạc thở dài, hắn đứng dậy, nhìn đồng hồ điểm bốn giờ chiều, cũng đã đến giờ tiêm thuốc cho vợ yêu của mình rồi. Lôi Viễn Thạc bước đi, trước khi rời khỏi Lôi gia còn không quên nói:

"Đám người các ngươi thật đê tiện... chờ ngày vợ tôi trở về, từng người một nên quỳ xuống xin lỗi cô ấy."

"Đừng tưởng Lôi Viễn Thạc này bị giam ở Đức thì sẽ không biết chuyện các người làm với vợ yêu của tôi."

Lôi Viễn Thạc về đây chỉ muốn Lôi gia hiểu rõ một việc rằng hắn đã vốn không còn lưu luyến gì với nơi đây. Hôm nay đến chẳng qua chỉ là muốn tất cả trên dưới Lôi gia biết một điều là Lôi Viễn Thạc đến muốn tìm Bạch Nguyệt Mị, hoàn toàn không để ý đến việc khác, kể cả người cha đáng kính của hắn.

Bạch Nguyệt Mị là cơi nguồn của mọi sự tốt lành ông trời ban cho Lôi Viễn Thạc, không ai là không biết được Lôi thiếu gia yêu vợ hơn bất cứ thứ gì trên đời, động vào chỉ có chết. Vậy mà một số người vẫn không hề để tâm đến, nhất quyết muốn tiễn Nguyệt Mị đi xa.

Lôi Viễn Thạc mang theo hơi thở lạnh lùng rời đi, đến khi chiếc cửa lớn đóng sầm lại, mọi người trên dưới Lôi gia mới thở phào nhẹ nhõm.

Lôi Khai - em họ Lôi Tử Thông mới bắt đầu trở mặt, ông ta đập tay xuống bàn thể hiện uy quyền, không ngừng buông câu mắng chửi:

"Cái đồ bất hiếu như nó để chết xó ở Đức được rồi, vậy mà lại có người kháng cáo giúp nó, tức thật!"

Mộc Mai liếc mắt rõ ý ghét nhìn Lôi Khai, cô ta đứng dậy, phủi tay rời đi. Trước những ý kiến này nọ nói xấu người đàn ông trong lòng Mộc Mai, cô ta chỉ lơ đi hoặc rời khỏi cuộc trò chuyện chứ cũng không muốn nghe ngóng thêm, nó thật ti tiện.

Những lời đó của người Lôi gia càng thể hiện bọn họ đang ghen ăn tức ở với Lôi Viễn Thạc mà thôi.

Lôi Khai nhìn Mộc Mai bước đi, đến khi bóng dáng cô ta khuất sau phía cầu thang, nụ cười đểu cáng của ông ta càng lộ rõ trên mặt.

"Ả phụ nữ ngu ngốc."

Lôi Khai luyến tiếc bóng dáng uyển chuyển của Mộc Mai, lửa tình trong lòng càng thêm phần rạo rực. Sớm muộn gì ông ta cũng sẽ ép Mộc Mai nằm dưới thân mình mà thôi!

Từ Mục lấy khăn lau quay trở lại, phòng khách đông lúc nãy bây giờ đã vắng vẻ, anh ta nhìn Lôi Khai lẩm bẩm, mắt vẫn dáng vào Mộc Mai, tay anh ta cầm lấy khăn siết chặt...

Hot

Comments

Anh Thư

Anh Thư

Là yêu dữ chưa😀

2023-02-08

2

🍑Đào Đào🍑

🍑Đào Đào🍑

Ái chà anh người làm, anh chú họ, bà chủ, cậu chủ. Chậc chậc tam giác tình yêu. Cơ mà là tình đơn phương🌚

2021-10-25

24

thương❤😍

thương❤😍

hóng quá tg ơi

2021-10-24

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tai nạn giao thông
2 Chương 2: Cấp cứu cho bạn gái
3 Chương 3: Lo lắng của Tư Cấn
4 Chương 4: Ông xã của em
5 Chương 5: Tư Cấn… không phải Lôi Viễn Thạc
6 Chương 6: Khám xét
7 Chương 7: Chúng ta chia tay đi
8 Chương 8: Quỳ xuống cầu xin
9 Chương 9: Không thể tha thứ
10 Chương 10: Về Lôi gia
11 Chương 11: Cảnh cáo
12 Chương 12: Về nhà
13 Chương 13: Em muốn về nhà
14 Chương 14: Đưa em về nhà
15 Chương 15: Người đàn ông đấy không thích tôi?
16 Chương 16: Không nói dối
17 Chương 17: Tôi yêu anh… vĩnh viễn
18 Chương 18: Điều kì lạ ở bức tranh
19 Chương 19: Muốn tắm em
20 Chương 20: Không muốn anh đi
21 Chương 21: Khâu miệng kẻ nhiều chuyện
22 Chương 22: Tinh tú dẫn lối của Lôi Viễn Thạc
23 Chương 23: Hãy quên Nguyệt Mị
24 Chương 24: Lời nhắc nhở vài năm về trước
25 Chương 25: Hãy để anh ích kỷ lần nữa
26 Chương 26: Bí mật
27 Chương 27: Đám chuột hư hỏng
28 Chương 28: Hoàn thành xong nhiệm vụ
29 Chương 29: Đến tìm thuốc
30 Chương 30: Ngày đi tù của hai năm trước
31 Chương 31: Sự thật?
32 Chương 32: Quá khứ đen
33 Chương 33: Tôi muốn từ bỏ
34 Chương 34: Bị đuổi về
35 Chương 35: “Engel” trong lòng Bạch Nguyệt Mị
36 Chương 36: Nhiệm vụ cuối cùng
37 Chương 37: Tai nạn bất ngờ
38 Chương 38: Em muốn làm ấm?
39 Chương 39: “Ich bereue nichts” (H)
40 Chương 40: Amey là ai?
41 Chương 41: Điều kiện của Nguyệt Mị
42 Chương 42: Nguyệt Mị là Engelbertha
43 Chương 43: Là anh em ruột
44 Chương 44: Amey là của bầu trời, Lôi Viễn Thạc là của em
45 Chương 45: Biến mất không tung tích
46 Chương 46: Anh là người em yêu
47 Ngoại truyện
Chapter

Updated 47 Episodes

1
Chương 1: Tai nạn giao thông
2
Chương 2: Cấp cứu cho bạn gái
3
Chương 3: Lo lắng của Tư Cấn
4
Chương 4: Ông xã của em
5
Chương 5: Tư Cấn… không phải Lôi Viễn Thạc
6
Chương 6: Khám xét
7
Chương 7: Chúng ta chia tay đi
8
Chương 8: Quỳ xuống cầu xin
9
Chương 9: Không thể tha thứ
10
Chương 10: Về Lôi gia
11
Chương 11: Cảnh cáo
12
Chương 12: Về nhà
13
Chương 13: Em muốn về nhà
14
Chương 14: Đưa em về nhà
15
Chương 15: Người đàn ông đấy không thích tôi?
16
Chương 16: Không nói dối
17
Chương 17: Tôi yêu anh… vĩnh viễn
18
Chương 18: Điều kì lạ ở bức tranh
19
Chương 19: Muốn tắm em
20
Chương 20: Không muốn anh đi
21
Chương 21: Khâu miệng kẻ nhiều chuyện
22
Chương 22: Tinh tú dẫn lối của Lôi Viễn Thạc
23
Chương 23: Hãy quên Nguyệt Mị
24
Chương 24: Lời nhắc nhở vài năm về trước
25
Chương 25: Hãy để anh ích kỷ lần nữa
26
Chương 26: Bí mật
27
Chương 27: Đám chuột hư hỏng
28
Chương 28: Hoàn thành xong nhiệm vụ
29
Chương 29: Đến tìm thuốc
30
Chương 30: Ngày đi tù của hai năm trước
31
Chương 31: Sự thật?
32
Chương 32: Quá khứ đen
33
Chương 33: Tôi muốn từ bỏ
34
Chương 34: Bị đuổi về
35
Chương 35: “Engel” trong lòng Bạch Nguyệt Mị
36
Chương 36: Nhiệm vụ cuối cùng
37
Chương 37: Tai nạn bất ngờ
38
Chương 38: Em muốn làm ấm?
39
Chương 39: “Ich bereue nichts” (H)
40
Chương 40: Amey là ai?
41
Chương 41: Điều kiện của Nguyệt Mị
42
Chương 42: Nguyệt Mị là Engelbertha
43
Chương 43: Là anh em ruột
44
Chương 44: Amey là của bầu trời, Lôi Viễn Thạc là của em
45
Chương 45: Biến mất không tung tích
46
Chương 46: Anh là người em yêu
47
Ngoại truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play