Chương 15: Người đàn ông đấy không thích tôi?

"Về nhà... nhà chúng ta. Đợi em khỏi, tôi và em sẽ chuyển đến nơi khác sống."

Nguyệt Mị thoáng ngạc nhiên, nhưng cô nhanh lấy lại sự bình tĩnh vốn có của mình. Cô im lặng, không hỏi thêm gì nữa.

"Mị..."

Lôi Viễn Thạc liếc mắt nhìn sang Nguyệt Mị, cô vẫn giữ thái độ hờ hững, điềm nhiên không quan tâm mọi thứ. Nhưng ai mà biết được, lòng cô đang dậy sóng trào trực.

Hắn nói tiếp:

"Sao em không hỏi tôi rằng tại sao tôi lại đưa em về nhà? Em không sợ khi đi với tôi ư?"

Phải. Lôi Viễn Thạc có hơi ngẩn ngơ một chút với hành động của cô. Khi mà hắn bế cô rời khỏi bệnh viện, khi mà hắn đặt cô ngồi xuống ghế lái phụ, tất cả đều không có lời phản kháng từ Nguyệt Mị. Lôi Viễn Thạc suy nghĩ, không lẽ cô lại dễ dàng đi theo một người đàn ông mà sáng nay cô đã cãi cọ, chối bỏ thân phận với hắn hay sao? Hay sự thật lại là một điều khác nữa.

Nguyệt Mị trầm ngâm hồi lâu, đáy mắt cô phảng phất hình ảnh dãy cây tán lá kim trải dọc suốt con đường đi, cảm giác lòng buồn rười rượi chẳng biết vì sao. Tai cô có nghe lời hắn nói, nhưng lại không biết trả lời, nói đúng hơn là không thể trả lời.

Đầu cô vang vọng tiếng nói nào đó, nói cô hãy tin tưởng người đàn ông này, hãy thuận theo ý Lôi Viễn Thạc. Dù có chống cự vẫn không thể thắng nổi lý trí đang hiện hữu trong đầu mình. Không rõ điều gì đã xảy ra hay một tác động nào đó đã thôi thúc cô rời đi cùng hắn mà không có lý do, và hiện tại đã ở trên xe, cho dù Lôi Viễn Thạc có dừng xe nói cô rời đi thì cũng không thể. Tay chân không lành lặn thế này, cô biết nương vào ai?

Lôi Viễn Thạc không cố chấp mà hỏi thêm cô, hắn chăm chú lái xe, tay lái đảo vào một khu chung cư mới.

Cách một khoảng khá là dài mới có một, hai căn xuất hiện. Dường như đây không phải là khu dễ đột nhập, vừa bước vào cổng lớn đã có nhiều bảo an tra xét thẻ ra vào và sơ yếu lí lịch. Nguyệt Mị chú ý được một việc, là Lôi Viễn Thạc không cần phải làm hành động thừa thải nào, hắn trực tiếp đạp phanh chạy thẳng vào trong. Cô nghĩ rằng có thể hắn đã quen với người ở đây nên không phải trình diện giấy tờ, quả thật là người không tầm thường.

Chiếc xe đậu trước cửa một căn nhà rộng lớn ba tầng được sơn màu trắng. Khung cảnh bình yên đến lạ, có những bông hoa xinh đẹp và bụi cây xanh mọc dài hai bên đường dành cho xe vào. Nhìn từ hướng cửa kính, Nguyệt Mị có thể thấy được dàn bông hoa hồng leo đầy khắp tường rêu, còn có vài ba cây bông giấy đỏ rực cả một góc vườn. Thật sự là quá thơ mộng, một vẻ đẹp mộc mạc của thiên nhiên.

Cạch.

Ngắm nhìn bên ngoài nhiều nên Nguyệt Mị không chú ý rằng Lôi Viễn Thạc đã rời khỏi xe và đi vòng qua chỗ ngồi của cô, hắn mở cửa xe, để cô có thể nhìn thấy xung quanh rõ rệt hơn.

"Mừng em về nhà của chúng ta."

Lôi Viễn Thạc cúi người, hắn thì thầm bên tai của cô, giọng nói trầm ấm lắng đọng bên tai cô thêm lâu một chút. Hắn mở khóa dây an toàn, luồng hai tay vào dưới đùi và cánh tay cô bế thốc lên.

Vệt nắng chiều tàn còn sót lại trên nền trời âm u vụt qua gương mặt của Lôi Viễn Thạc, càng tô đậm vẻ đẹp sắc sảo trên khuôn mặt tựa khắc này.

Bước vào nhà, một mùi hương hoa thoang thoảng từ không khí truyền vào chóp mũi của cô, Lôi Viễn Thạc đặt cô xuống sô pha, nhẹ nhàng đến mức chỉ cần sơ suất nhỏ là khiến cô tan vỡ vậy.

"Ông chủ, phu nhân... hai vị vừa về?"

Tiếng nói khản đặc, nặng nề âm giọng vang lên sau lưng cả hai người, Nguyệt Mị như thức tỉnh sau cơn chìm đắm vào sự dịu dàng của Lôi Viễn Thạc, cô ngẩn đầu nhìn về sau.

Là một người đàn ông nhỏ gọn, cao chỉ tầm 1m65, phỏng chừng chỉ tầm hai mươi bốn, hai mươi lăm là cùng. Không hiểu sao Nguyệt Mị lướt mắt nhìn vào anh ta, bất ngờ anh ta ngẩn mặt lên, mắt đối mắt nhìn nhau.

Một cảm giác rùng rợn, đôi mắt đó lạnh đến độ Nguyệt Mị muốn run lên trong mùa hè nóng nực.

"Doãn Địch, chuẩn bị chút nước ấm và nước muối, thêm băng gạt và thuốc đỏ, tôi băng bó lại vết thương cho phu nhân."

"Vâng."

Chỉ khi nghe lệnh của Lôi Viễn Thạc, người đàn ông tên Doãn Địch đó mới thu ánh mắt đó thôi nhìn, anh ta xoay người lui về sau chuẩn bị.

Lôi Viễn Thạc ngồi xuống mép ghế, hắn nâng cánh tay trái không bó bột của cô cẩn thận xem xét vết thương. Vừa lúc nãy không để ý mà tay cô sượt vào cửa bệnh viện, thành ra đụng đến vết mài nên dưới lớp băng gạt đã đỏ lên vì thấm máu. Như thế mà cô không để ý, trong khi đó Lôi Viễn Thạc chỉ nhìn sơ qua đã thấy.

Nguyệt Mị không để tâm đến vết thương nhỏ nhoi từ tay mình, cô len lén nhìn quanh chưa thấy Doãn Địch lên, mới thì thầm bên tai hắn:

"Hình như người đàn ông vừa rồi không thích tôi?"

Hot

Comments

🍑Đào Đào🍑

🍑Đào Đào🍑

Ui chị chịu nói chuyện bth với anh rồi cơ đấy

2021-10-28

2

Gai

Gai

hóngggggggg

2021-10-28

0

bình nguyễn

bình nguyễn

vậy là chị nu9 có tình cảm với ông Thạc. Mừng quá. Thạc là nam9

2021-10-28

14

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tai nạn giao thông
2 Chương 2: Cấp cứu cho bạn gái
3 Chương 3: Lo lắng của Tư Cấn
4 Chương 4: Ông xã của em
5 Chương 5: Tư Cấn… không phải Lôi Viễn Thạc
6 Chương 6: Khám xét
7 Chương 7: Chúng ta chia tay đi
8 Chương 8: Quỳ xuống cầu xin
9 Chương 9: Không thể tha thứ
10 Chương 10: Về Lôi gia
11 Chương 11: Cảnh cáo
12 Chương 12: Về nhà
13 Chương 13: Em muốn về nhà
14 Chương 14: Đưa em về nhà
15 Chương 15: Người đàn ông đấy không thích tôi?
16 Chương 16: Không nói dối
17 Chương 17: Tôi yêu anh… vĩnh viễn
18 Chương 18: Điều kì lạ ở bức tranh
19 Chương 19: Muốn tắm em
20 Chương 20: Không muốn anh đi
21 Chương 21: Khâu miệng kẻ nhiều chuyện
22 Chương 22: Tinh tú dẫn lối của Lôi Viễn Thạc
23 Chương 23: Hãy quên Nguyệt Mị
24 Chương 24: Lời nhắc nhở vài năm về trước
25 Chương 25: Hãy để anh ích kỷ lần nữa
26 Chương 26: Bí mật
27 Chương 27: Đám chuột hư hỏng
28 Chương 28: Hoàn thành xong nhiệm vụ
29 Chương 29: Đến tìm thuốc
30 Chương 30: Ngày đi tù của hai năm trước
31 Chương 31: Sự thật?
32 Chương 32: Quá khứ đen
33 Chương 33: Tôi muốn từ bỏ
34 Chương 34: Bị đuổi về
35 Chương 35: “Engel” trong lòng Bạch Nguyệt Mị
36 Chương 36: Nhiệm vụ cuối cùng
37 Chương 37: Tai nạn bất ngờ
38 Chương 38: Em muốn làm ấm?
39 Chương 39: “Ich bereue nichts” (H)
40 Chương 40: Amey là ai?
41 Chương 41: Điều kiện của Nguyệt Mị
42 Chương 42: Nguyệt Mị là Engelbertha
43 Chương 43: Là anh em ruột
44 Chương 44: Amey là của bầu trời, Lôi Viễn Thạc là của em
45 Chương 45: Biến mất không tung tích
46 Chương 46: Anh là người em yêu
47 Ngoại truyện
Chapter

Updated 47 Episodes

1
Chương 1: Tai nạn giao thông
2
Chương 2: Cấp cứu cho bạn gái
3
Chương 3: Lo lắng của Tư Cấn
4
Chương 4: Ông xã của em
5
Chương 5: Tư Cấn… không phải Lôi Viễn Thạc
6
Chương 6: Khám xét
7
Chương 7: Chúng ta chia tay đi
8
Chương 8: Quỳ xuống cầu xin
9
Chương 9: Không thể tha thứ
10
Chương 10: Về Lôi gia
11
Chương 11: Cảnh cáo
12
Chương 12: Về nhà
13
Chương 13: Em muốn về nhà
14
Chương 14: Đưa em về nhà
15
Chương 15: Người đàn ông đấy không thích tôi?
16
Chương 16: Không nói dối
17
Chương 17: Tôi yêu anh… vĩnh viễn
18
Chương 18: Điều kì lạ ở bức tranh
19
Chương 19: Muốn tắm em
20
Chương 20: Không muốn anh đi
21
Chương 21: Khâu miệng kẻ nhiều chuyện
22
Chương 22: Tinh tú dẫn lối của Lôi Viễn Thạc
23
Chương 23: Hãy quên Nguyệt Mị
24
Chương 24: Lời nhắc nhở vài năm về trước
25
Chương 25: Hãy để anh ích kỷ lần nữa
26
Chương 26: Bí mật
27
Chương 27: Đám chuột hư hỏng
28
Chương 28: Hoàn thành xong nhiệm vụ
29
Chương 29: Đến tìm thuốc
30
Chương 30: Ngày đi tù của hai năm trước
31
Chương 31: Sự thật?
32
Chương 32: Quá khứ đen
33
Chương 33: Tôi muốn từ bỏ
34
Chương 34: Bị đuổi về
35
Chương 35: “Engel” trong lòng Bạch Nguyệt Mị
36
Chương 36: Nhiệm vụ cuối cùng
37
Chương 37: Tai nạn bất ngờ
38
Chương 38: Em muốn làm ấm?
39
Chương 39: “Ich bereue nichts” (H)
40
Chương 40: Amey là ai?
41
Chương 41: Điều kiện của Nguyệt Mị
42
Chương 42: Nguyệt Mị là Engelbertha
43
Chương 43: Là anh em ruột
44
Chương 44: Amey là của bầu trời, Lôi Viễn Thạc là của em
45
Chương 45: Biến mất không tung tích
46
Chương 46: Anh là người em yêu
47
Ngoại truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play