Chương 10: Về Lôi gia

"Tôi muốn gã này cùng bạn của gã phải trả giá trước pháp luật. Ngạo Đế, đừng vì tình thân mà mất nhân tính!"

"Cậu... cậu Lôi, tôi hiểu rồi."

Ngạo Đế run cầm cập dạ vâng với lời cảnh cáo từ Lôi Viễn Thạc. Ông sợ đến mức cả người cũng muốn quéo lại vì hãi rồi.

Lần này, ông ta phải ra mặt làm chuyện này, nếu không thì không im xuôi với hắn được.

Lôi Viễn Thạc liếc mắt nhìn từng người một, rồi quay đầu đẩy cửa rời đi. Chuyện này tạm thời gác qua một bên. Còn việc quan trọng khác hắn phải làm, là Bạch Nguyệt Mị.

Ngạo Đế sau khi thấy Lôi Viễn Thạc đã đi khuất trong dãy hành lang, ông ta bước tới trước mặt Ngạo Ngưu, đưa tay tát thẳng vào mặt gã mặc kệ hiện tại gã đang máu me, thương tích đầy mình.

"Đồ ngu! Đồ ăn hại! Mày xem mày làm ba chuyện ruồi bu vớ vẩn này đi, hại tao ê hết cả mặt mũi. Nếu không nể mặt anh tao, tao đã tống cổ mày đi tù từ lâu rồi."

Cơn giận này Ngạo Đế trút thẳng lên đầu đứa cháu của mình. Cũng tại gã ta không biết kiềm chế trước sắc dục. Đến cả người phụ nữ đã có con mà gã ta cũng chẳng tha, hại người ta nhục nhã đến mức tự vẫn trong tù như thế thì Ngạo Ngưu chỉ có đường phạt tù thay. Nếu không tại anh trai ông ta cầu xin giúp đỡ thì bây giờ Ngạo Ngưu có lẽ đang ở trong tù chứ không được ở ngoài, được chuyển đơn vị công tác rồi làm ba chuyện rước họa vào thân này. Ngạo Đế ông cũng không phải khổ sở cầu xin Lôi Viễn Thạc bẽ mặt như thế!

Ngạo Ngưu chịu đau, chịu thiệt nghe ông ta mắng nhiếc, hai tay gã siết lại thành quyền cùng với ánh mắt căm hận. Trong đầu gã phải nhớ đến cái tên Lôi Viễn Thạc... Chờ ngày gã được phục thù!

***

Lôi gia hiện giờ vô cùng ồn ào náo nhiệt. Người người ra vào nườm nượp chờ đợi. Bọn họ vừa hay tin chuyến bay khẩn cấp của Lôi Viễn Thạc vừa đáp xuống sân bay quốc tế đêm qua, và hiện tại hắn đang có mặt tại đất nước này.

Không ai là không sợ, người lớn trẻ nhỏ đều mang một sự sợ hãi bao trùm lên cả căn phòng khách. Mắt đều hướng về phía cửa lớn chờ.

Chỉ có một người phụ nữ trẻ đẹp, vóc dáng kiêu sa vẫn còn nhàn nhã thưởng thức từng ngụm trà. Vị trà này đăng đắng trong cổ họng, ngọt thanh hậu về sau, rất đáng để thưởng thức. Lâu lâu lại nhìn về một số người vẫn đang trông ngóng, môi cong cong khóe miệng bật cười.

Một người đàn ông ngồi bên cạnh, đưa mắt nhìn bà khó hiểu, khi không lại cười tươi như thế, đành hạ giọng hỏi:

"Phu nhân, cậu Lôi sắp về rồi mà người lại vui đến thế ư?"

Người phụ nữ lắc đầu, lảng tránh sang việc khác.

"Không, nhìn bộ dạng các người chờ đợi như thế rất buồn cười."

"Cậu Lôi mà hay tin ông chủ mất, chắc buồn lắm đấy."

Từ Mục thở dài, ủ rũ đáp lại. Đôi mắt buồn rười rượi nhìn về khoảng hư không, như đang tưởng nhớ đến điều gì đó.

Mộc Mai cười nhạt, đáy mắt rộ lên tia cười cợt. Lão già đấy chết càng sớm càng tốt, đỡ nhọc công cô ta sau này. Điều cô ta chờ đợi bây giờ có lẽ là "con trai" riêng của chồng trên danh nghĩa mà thôi.

Vừa nhắc, chiếc xe Lexus đen đã đậu trước cửa dinh thự Lôi gia.

Lôi Viễn Thạc thật sự đã quay trở lại rồi!

Lôi Viễn Thạc vẫn giữ thái độ hời hợt bước vào cửa Lôi gia, tiếng gót giày da nện liên tục xuống sàn, vừa tạo nên sự âm lãnh cùng uy quyền của hắn.

Đứng trước mặt đám người họ hàng xa gần có đủ, Lôi Viễn Thạc đảo mắt nhìn xung quanh, hắn bước đến chiếc ghế độc nhất ngay chính giữa bàn ngồi xuống, vắt chéo đôi chân.

"Cậu... cậu Lôi."

Em họ của cha Lôi Viễn Thạc vẫn phải gọi cháu mình hai tiếng "cậu Lôi", trông ông cũng vô cùng bất mãn với sự việc này, nhưng cũng đành chịu mà thưa.

Đến người em họ của hắn cũng đến, thêm họ hàng xa, Lôi Viễn Thạc chỉ nghe mà không đáp, bộ mặt cũng rất bất cần, hắn gõ ngón tay từng nhịp từng nhịp xuống bàn thể hiện sự chán nản của mình.

Mộc Mai là người cuối cùng chào hắn, cô ta nở nụ cười e lệ, vươn đôi tay trắng hồng như ngọc vớ lấy ấm trà, rồi dịu dàng rót cho "con trai" yêu quý của mình. Giọng ngọt ngào thốt lên:

"Cứ mong ngóng Thạc về thôi."

Lôi Viễn Thạc không buồn quan tâm đến Mộc Mai, hắn dừng tay gõ bàn lại, ngước mắt nhìn mọi người xung quanh.

"Nguyệt Mị đâu? Tại sao vợ yêu của tôi lại không ra chào tôi nhỉ? Hay là... các người đem vợ tôi đi giấu rồi sao?"

Hot

Comments

Tôn Nguyệt Nhi (Nhyy)

Tôn Nguyệt Nhi (Nhyy)

tưởng mai mới có 😳iu tg quá 🤣

2021-10-23

4

Khally Pham

Khally Pham

bão chap đi ạ

2021-10-23

0

Susu Nguyễn

Susu Nguyễn

tiep đi a

2021-10-23

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tai nạn giao thông
2 Chương 2: Cấp cứu cho bạn gái
3 Chương 3: Lo lắng của Tư Cấn
4 Chương 4: Ông xã của em
5 Chương 5: Tư Cấn… không phải Lôi Viễn Thạc
6 Chương 6: Khám xét
7 Chương 7: Chúng ta chia tay đi
8 Chương 8: Quỳ xuống cầu xin
9 Chương 9: Không thể tha thứ
10 Chương 10: Về Lôi gia
11 Chương 11: Cảnh cáo
12 Chương 12: Về nhà
13 Chương 13: Em muốn về nhà
14 Chương 14: Đưa em về nhà
15 Chương 15: Người đàn ông đấy không thích tôi?
16 Chương 16: Không nói dối
17 Chương 17: Tôi yêu anh… vĩnh viễn
18 Chương 18: Điều kì lạ ở bức tranh
19 Chương 19: Muốn tắm em
20 Chương 20: Không muốn anh đi
21 Chương 21: Khâu miệng kẻ nhiều chuyện
22 Chương 22: Tinh tú dẫn lối của Lôi Viễn Thạc
23 Chương 23: Hãy quên Nguyệt Mị
24 Chương 24: Lời nhắc nhở vài năm về trước
25 Chương 25: Hãy để anh ích kỷ lần nữa
26 Chương 26: Bí mật
27 Chương 27: Đám chuột hư hỏng
28 Chương 28: Hoàn thành xong nhiệm vụ
29 Chương 29: Đến tìm thuốc
30 Chương 30: Ngày đi tù của hai năm trước
31 Chương 31: Sự thật?
32 Chương 32: Quá khứ đen
33 Chương 33: Tôi muốn từ bỏ
34 Chương 34: Bị đuổi về
35 Chương 35: “Engel” trong lòng Bạch Nguyệt Mị
36 Chương 36: Nhiệm vụ cuối cùng
37 Chương 37: Tai nạn bất ngờ
38 Chương 38: Em muốn làm ấm?
39 Chương 39: “Ich bereue nichts” (H)
40 Chương 40: Amey là ai?
41 Chương 41: Điều kiện của Nguyệt Mị
42 Chương 42: Nguyệt Mị là Engelbertha
43 Chương 43: Là anh em ruột
44 Chương 44: Amey là của bầu trời, Lôi Viễn Thạc là của em
45 Chương 45: Biến mất không tung tích
46 Chương 46: Anh là người em yêu
47 Ngoại truyện
Chapter

Updated 47 Episodes

1
Chương 1: Tai nạn giao thông
2
Chương 2: Cấp cứu cho bạn gái
3
Chương 3: Lo lắng của Tư Cấn
4
Chương 4: Ông xã của em
5
Chương 5: Tư Cấn… không phải Lôi Viễn Thạc
6
Chương 6: Khám xét
7
Chương 7: Chúng ta chia tay đi
8
Chương 8: Quỳ xuống cầu xin
9
Chương 9: Không thể tha thứ
10
Chương 10: Về Lôi gia
11
Chương 11: Cảnh cáo
12
Chương 12: Về nhà
13
Chương 13: Em muốn về nhà
14
Chương 14: Đưa em về nhà
15
Chương 15: Người đàn ông đấy không thích tôi?
16
Chương 16: Không nói dối
17
Chương 17: Tôi yêu anh… vĩnh viễn
18
Chương 18: Điều kì lạ ở bức tranh
19
Chương 19: Muốn tắm em
20
Chương 20: Không muốn anh đi
21
Chương 21: Khâu miệng kẻ nhiều chuyện
22
Chương 22: Tinh tú dẫn lối của Lôi Viễn Thạc
23
Chương 23: Hãy quên Nguyệt Mị
24
Chương 24: Lời nhắc nhở vài năm về trước
25
Chương 25: Hãy để anh ích kỷ lần nữa
26
Chương 26: Bí mật
27
Chương 27: Đám chuột hư hỏng
28
Chương 28: Hoàn thành xong nhiệm vụ
29
Chương 29: Đến tìm thuốc
30
Chương 30: Ngày đi tù của hai năm trước
31
Chương 31: Sự thật?
32
Chương 32: Quá khứ đen
33
Chương 33: Tôi muốn từ bỏ
34
Chương 34: Bị đuổi về
35
Chương 35: “Engel” trong lòng Bạch Nguyệt Mị
36
Chương 36: Nhiệm vụ cuối cùng
37
Chương 37: Tai nạn bất ngờ
38
Chương 38: Em muốn làm ấm?
39
Chương 39: “Ich bereue nichts” (H)
40
Chương 40: Amey là ai?
41
Chương 41: Điều kiện của Nguyệt Mị
42
Chương 42: Nguyệt Mị là Engelbertha
43
Chương 43: Là anh em ruột
44
Chương 44: Amey là của bầu trời, Lôi Viễn Thạc là của em
45
Chương 45: Biến mất không tung tích
46
Chương 46: Anh là người em yêu
47
Ngoại truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play