Quân Hành Cẩn đưa tay nắm lấy đôi tay mềm mại của Hàn Khimh vô tình động trúng vết thương trên tay của cô, Hàn Khinh nhăn mặt khẽ kêu đau " A ! Đau ..."
Anh nhẹ lực nâng niu đôi tay cô ánh mắt lo lắng chăm chăm nhìn vào, hai tay cô bị sưng tấy đỏ thẫm làn da bị trầy xước rất nhiều và sâu.
Đây là do cô lúc nãy vì căm phẫn nên trút hết vào chiếc gương trong nhà tắm, nhìn đôi tay ửng đỏ vết thương chi chích do mãnh vỡ thủy tinh gây ra, trong lòng anh cảm thấy xót xa.
Trước giờ dù là cái gì anh cũng không cho cô động vào anh sợ cô mệt sợ cô bị thương, đối với cô anh cưng như trân bảo, vậy mà giờ đây trên đôi bàn tay trắng trẻo xinh đẹp nay đã đầy những vết thương, máu vẫn còn chưa khô chắc phải đau lắm.
Anh cau mày đôi mắt đen ngầu nhìn cô cất giọng khàn trầm mà lên tiếng hỏi rõ :
" Đây là do đâu? "
Biết mình đã làm anh lo lắng cô vội vàng lên tiếng giải thích trấn an: " Con không sao chỉ là bất cẩn mà bị thương thôi "
Ánh mắt anh cương nghị lạnh lùng quét qua cô hệt như nhìn thấu suy nghĩ của cô vậy:
" Con chắc chắn là do bất cẩn? "
Ánh mắt lạnh lùng của anh làm lòng cô cảm thấy run sợ, nên liền tỏ giọng nhỏ nhẹ mà thú thật :
" Con xin lỗi là do con tự làm mình bị thương, con không cẩn thận làm vỡ gương trong nhà tắm rồi. "
Quân Hành Cẩn nhìn thái độ của cô vẫn lạnh lùng nghi hoặc mà hỏi tiếp " Con không cam tâm vì ta không cho phép con quen với tên họ Mạc kia, cho nên tự làm thương bản thân mình để ta đồng ý chuyện hai người sao? "
Quân Hàn Khinh nghe tới tên khốn nạn kia trong lòng cảm thấy khó chịu.
Anh hiểu lầm cô vẫn còn yêu tên khốn Mạc Đạt Minh sao?
Cũng đúng chuyện này chẳng thể trách anh, được vì đã bao lần cô làm mình làm mẩy lớn tiếng cải vã với anh vì tên đó.
Tuy những lần đó đa phần là cô nói không còn anh chỉ lặng im khuôn mặt lạnh lùng mà mặc cô nói lời cay đắng lớn tiếng với mình.
Cô sao mà còn yêu tên khốn họ Mạc đó được, bây giờ cô chỉ hận không giày vò hành hạ uống máu tên đó, những nổi đau mà tên đó đã gây ra cho mình cô làm sao có thể quên được !
Quân Hành Cẩn thấy Khinh Khinh cúi đầu im lặng mà không khỏi nhói lòng, anh nghĩ rằng cô yêu tên họ Mạc kia nhiều đến thế sao... đến mức tự hành hạ bản thân mình như thế này.
Lí trí cô quay lại khi cảm nhận được khí lạnh trên người anh, nhất thời không biết nói gì chỉ kịp đưa trán mình chạm vào trán anh. Không gian bỗng ngưng động vì hành động này của cô, anh ngạc nhiên đôi mắt trợn tròn nhìn khuôn mặt xinh đẹp của người con gái đang áp vào mặt mình.
Cô nhắm mắt mình lại đôi môi mỏng xinh khẽ cất tiếng:
" Con không còn yêu hắn nữa, bây giờ con chỉ có ba thôi! "
" Khinh Khinh xin lỗi Khinh Khinh sai rồi con không nên cải lời người mà quen hắn, hắn thực chất là một tên cặn bã, Khinh nhi đã nhận rõ được bộ mặt thật sự của hắn rồi nên con tuyệt đối sẽ cắt đứt với hắn ta. "
" Papa xin người hãy tin tưởng Khinh Khinh lần này có được không? "
Anh nghe cô nói những lời này tâm thực sự rất vui.
Khinh Khinh của anh đã hiểu được tấm lòng của anh rồi ư?
Anh luôn luôn tin tưởng và bao dung với cô. Đối với anh cô vẫn mãi mãi là bảo bối duy nhất cho dù cô có ngang bướng cố chấp, hay làm tổn thương anh như thế nào anh cũng nhất quyết không bỏ rơi cô.
Cô với anh là cả trái tim cả linh hồn.
Anh buông bỏ khí lạnh trên người nhắm mắt lại mà dịu dàng đáp lời cô :
" Được !
" Ta tin con "
" Con nếu đã biết tên họ Mạc kia không tốt thì nên chấm dứt cắt đứt tất cả với hắn đi, hắn thật sự không thích hợp với con! "
Hàn Khinh không ngờ anh lại dễ dàng tha thứ cho cô như vậy.
Thái độ dịu dàng giọng nói trầm ấm này lẽ nào từ trước đến giờ anh đã luôn luôn quan tâm dõi theo cô như thế...vậy mà cô lại ngu ngốc không nhận ra để rồi tự ngược chính mình tự tay rủ bỏ sự quan tâm ấy.
Cô rất muốn nghe anh nói yêu cô lần nữa, nhưng bây giờ không vội vì biết là anh luôn quan tâm cô, trong tâm anh thật sự có hình bóng của cô. Cho nên cô sẽ từ từ dùng hành động biểu thị tâm mình cô sẽ khiến chính miệng anh thừa nhận rằng anh cũng yêu cô.
"Vậy theo Papa ai là người thích hợp với con? "
Cô giọng có chút trêu đùa mà hỏi anh.
Anh cảm thấy không vui vì cô hỏi như vậy, chẳng lẽ mới hết yêu tên kia cô lại muốn tìm một người con trai khác để yêu, anh giọng có chút hờn dỗi mà trả lời:
"Tùy con thôi chỉ cần con tìm được người nào đủ thật lòng, đủ tốt, đủ quan tâm con thì ta sẽ không phản đối."
Đây là anh đang dối lòng a thật sự khiến cô muốn bật cười mà, cô mở mắt tròn xoe nhìn nam nhân trước mặt, đôi tay tư nhiên mà vui vẻ cưng nựng đôi gò má cao ngạo của ấy, ánh mắt tinh nghịch mà buông lời nịn nọt :
" Aizda ! Xem này Papa đẹp trai của Khinh nhi đang dỗi đúng không? "
" Khinh Khinh chỉ nói đùa chút thôi người đừng để trong lòng "
" Khinh Khinh sẽ không yêu ai nữa đâu vì con có Papa rồi "
" Khinh Khinh sẽ sống với Papa suốt đời luôn "
" Nói trước cho dù Papa có đuổi con đi thì con vẫn sẽ bám riết lấy người không xa rời đâu ! "
Trước những lời nói ngọt ngào dễ nghe như vậy thử hỏi anh làm sao mà không mềm lòng cho được?
Anh lại cười một lần nữa hôm nay anh đã cười 3 lần rồi thật là hiếm có đấy. ( Nhân danh tảng băng di động ).
" Con nói được thì phải làm được không được nuốt lời "
" Khinh nhi yên tâm chỉ cần ta còn sống thì Quân Gia mãi là nhà của con "
Cô vui vẻ giọng ngọt ngào tư nhiên mà cất lên :
" Ân ! Khinh Khinh biết là người thương con nhất mà con vui lắm ! "
Anh thái độ cũng không động tĩnh lớn gì, chỉ lẵng lặng dùng bàn tay to lớn của mình mà nâng niu xoa xoa đôi tay nhỏ xinh của cô, giọng trầm mà hối thúc thư ký Dạ tăng tốc độ về nhà :
" Thư ký Dạ lái nhanh lên một chút Khinh nhi cần phải được thoa thuốc ngay "
" Papa con không sao chỉ là một chút trầy xước nhẹ thôi "
Sao lại không lo cho được đôi tay rướm máu đỏ ửng trầy trụa như này mà là nhẹ ư?
Nếu không được chữa trị đàng hoàng thì sẽ để lại sẹo, người con gái bình thường luôn muốn bản thân mình được đẹp đẽ mà.
Quân Hàn Khinh đâu phải là một người con gái bình thường cô là bảo bối của Quân Hành Cẩn, là thiên kim chi nữ duy nhất của Đế Hoàng nên việc giữ gìn hình ảnh của bản thân là đều rất quan trọng rất cần thiết.
Sau dòng hồi suy nghĩ trên mà Quân Hành Cẩn chỉ biết lặng lẽ thở dài trong lòng, đôi mắt ưu tư rũ xuống khẽ cất chất giọng lạnh lẽo hòa cùng khí thế hắc lãnh mà chậm rãi xuất ra :
" Không được nói gì nữa chỉ cần nghe theo lời ta là được rồi! "
Câu nói này thốt ra như mệnh lệnh, cô biết nếu bây giờ mình không nghe theo e là sẽ thực sự chọc giận anh, vậy nên đành ngoan ngoãn mà vâng lời nghe theo
" Vâng ! "
Suốt đoạn đường đi về nhà vì cô được anh đặt lên đùi ngồi cho nên cũng có chút ngại, ngùng chỉ cần cô ngồi thẳng người lên sẽ bắt gặp ánh mắt của anh. Dù gì trước kia cô có bao giờ được gần anh như vậy đâu, việc nhìn nhau lâu ngại ngùng là chuyện bình thường.
Nếu muốn hết ngại ngùng thì phải làm sao?
Nếu bây giờ cô đè Papa của mình ra hôn thì có khi thư ký Dạ hoảng hồn mà mất tay lái mất .
Liệu Quân Hành Cẩn có đem cô quăn giữa đường hay không...cô càng nghĩ càng thấy không ổn vậy nên cứ giả vờ ngoan ngoãn trước thì tốt hơn.
Cô cứ lo suy nghĩ vu vơ mà quên mất anh đang nhìn cô, thấy vẻ mặt bối rối ngại ngùng đôi lúc ửng đỏ của cô mà anh không khỏi hứng thú.
Bé con của anh đang suy nghĩ gì?
Hay là đang ngại ngùng vì tiếp xúc gần anh thế này?
Càng nhìn cô Quân Hành Cẩn càng thấy tâm mình động con mèo nhỏ này đang mưu tính làm gì? Anh cũng rất tò mò a?
Kết thúc suy nghĩ cô khẽ muốn lên tiếng xuống ngồi ghế bên cạnh vì cô sợ anh mỏi a dù gì cô cũng đâu còn bé, cô cao 1m67 nặng 45kg.
" Papa hay là người buông con ra để con sang ghế bên cạnh ngồi như vậy chân người sẽ không mỏi. "
Quân Hành Cẩn không nói gì không báo trước mà dùng đôi tay rắn chắc của bản thân ôm chặt kéo eo nhỏ của cô giữ chặt cô trong bên mình .
" Ta không mỏi , cứ yên như thế này là được "
Quân Hàn Khinh nhất thời không nói được gì chỉ nghe theo anh mà yên ổn nằm trong lòng anh .
Có đánh chết thư ký Dạ cậu ta cũng không tin là hai con người này là cha con luôn á trời, nhìn như thế này ai mà không nghĩ là Quân tổng đang an ủi cô vợ nhỏ xinh đẹp .
Một lúc lâu sau chiếc xe của Quân Hành Cẩn dừng tại một khu biệt thự hạng kim cương, nơi đây là khuôn đất đắt đỏ dành cho những người siêu giàu ở.
Mà anh là chủ của toàn bộ nó, a đếm thử cũng lên tới ba bốn căn biệt thư mấy trăm mét ngôi biệt thự anh đang ở là biệt thự chính giữa cũng là cái to xịn đẹp nhất .
Anh bế cô đang ngủ say trong lòng mình mà đi vào còn thư ký Dạ thì lái xe đi vô nhà xe riêng của khu này, người hầu và bảo vệ nhìn thấy anh liền cuối đầu cung kính, anh đưa mắt ra hiệu không được làm ồn tránh làm Hàn Khinh thức giấc, họ hiểu ý nghe theo nhưng ánh mắt vẫn dõi theo hai người.
Đây là tình huống gì ông chủ đang bế tiểu thư sao?
Nhìn vẻ mặt của ông chủ hình như có sắc khí hơn mọi ngày.
Tiểu thư và ông chủ từ khi nào thân thiết như vậy.
Họ chỉ dám nghĩ trong lòng chứ không dám thái độ, ân là bọn họ lâu nay chưa thấy tình cảnh này bao giờ đùng là khoảng khắc đáng nhớ.
Quân Hành Cẩn bế Hàn Khinh vào trong phòng cô khẽ đặt nhẹ cô lên giường. Anh nhìn cô một cái rồi đi ra khỏi phòng và lấy điện thoại ra gọi bác sĩ đến chữa trị vết thương cho cô
" Alo, tôi cần cậu trong vòng 30 phút đến nhà của tôi ngay có người cần chữa trị "
Bên đầu day điện thoại kia một giọng nam lịch sự đáp " Chữa trị ? Cụ thể là tình trạng như thế nào? "
" Hai tay bị thương do mảnh vở thủy tinh "
Người bên kia nghe vậy đại khái đã hiểu rõ được tình hình cho nên vội đáp lại một tiếng rồi cúp máy.
Cuộc gọi vừa kết thúc anh trực tiếp quay trở lại phòng cô, anh ngồi xuống bên giường im lặng mà ngắm nhìn thiếu nữ đang ngủ say này .
Không biết cô mơ thấy gì mà người run rẩy liên tục mồ hôi cứ thế tuôn ra, trên khuôn mặt hiện lên vài nét bi thương sợ hãi. Miệng cô không ngừng nói lắp bắp, anh phải ghé sát người mới nghe được tiếng cô nói, giọng cô yếu ướt run rum sợ hãi đến đáng thương.
" Tha ...tha..cho tôi...đi mà ! Tôi...cầu xin các người đó ..đừng ! đừng mà ...buông tôi ra ! hức !...buông tôi ra ...hức...hức...hức "
Anh bất ngờ khi nghe cô nói vậy anh không hiểu cô đang nói gì, chỉ biết nắm tay cô mà an ủi.
Nhìn cô trong tình trạng như này anh cũng rất đau lòng nhưng bây giờ anh phải làm gì đây, anh muốn ôm cô thật chặt cho cô sự ấm áp cho cô dựa dẫm, anh muốn hôn cô hôn nên khuôn mặt xinh đẹp mỹ miều này. Nhưng liệu cô có ghét anh rời bỏ anh khi anh làm vậy không?
Lòng anh hiện tại đang rất rối
Một giọng ngọt ngào trong trẻo vang lên triệt để kéo anh về thực tại :
" Hành Cẩn...Papa "
Cô gọi tên anh ư ! Trái tim anh khẽ run lên vì câu gọi này.
Quân Hành Cẩn chưa kịp làm gì thì đã bị cô đột ngột ngồi dậy ôm chặt, lúc cảm nhận được hơi ấm từ lòng ngực của anh cô cũng nhân đó mở mắt tỉnh dậy, hai con người bốn con mắt nhìn nhau.
Đôi mắt xanh lam trong trẻo to tròn nhưng ửng đỏ của cô đang chăm chăm nhìn anh như đang ủy khuất biểu lộ điều gì đó, anh bị ánh mắt của cô làm cho mềm lòng, nên liền đưa đôi bàn tay to thon của mình nhẹ nhàng mà lau đi những giọt lệ trên đôi má, ôn nhu mà xoa xoa an ủi.
Cô hệt như mèo con mà to mắt ngây thơ nhìn anh, vẻ mặt giờ đã vui tươi hơn trước hai gò má cô ửng hồng do anh chạm vào mà sinh nên.
Quân Hành Cẩn hận bây giờ không thể ôm hôn cô thật nhiều.
" Papa Khinh nhi chỉ còn có người thôi vậy nên xin người đừng đẩy Khinh nhi ra xa "
Giọng cô mất mát bi ai đến lạ thường.
Anh ánh mắt hiền hòa ngữ khí mềm dịu mà đáp
" Ngốc nữ ! Con nghĩ đi đâu vậy trước giờ ta có bao giờ là nói bỏ rơi con chưa ! "
" Sự quan tâm của ta dù là quá khứ hay hiện tại tương lai đều chỉ đặt hết trên một người đó là Khinh nhi con thôi. "
" Yên tâm nằm xuống nghỉ ngơi ta đã gọi bác sĩ đến rồi cậu ta sẽ chữa trị vết thương trên tay của con "
" Nhưng mà người hứa là ở đây với Khinh nhi không được đi "
Anh thở dài cười nhẹ mà đáp :
" Ừm ! Ta không đi ta ở đây với Khinh nhi ! "
Nhận được câu trả lời cô vui vẻ mà nghe lời anh nằm xuống giường.
Updated 70 Episodes
Comments
Duyên Nguyễn
nuốt ạ ☺️
2023-07-14
0