An An đã thật sự không tin những gì mà mình đã nhìn thấy, đáng lẽ cô đã chết rồi cơ mà vậy tại sao thân xác lẫn linh hồn của cô lại vẫn đang tồn tại chứ ?
{ Có lẽ đây chỉ là một giấc mơ mà thôi vậy thì chỉ cần nhắm mắt lại là mọi chuyện sẽ được trở lại đúng với trình tự của nó thôi. }
Cô đặt thân người xuống mà cảm thấy nuối tiếc vì một khi mình nhắm mắt lại sẽ không còn được nhìn thấy một Hạo Kiệt dịu dàng nữa. Bất chợt đôi mắt cô bỗng rơi vài giọt lệ.
" Tại sao chứ ? Tại sao mình lại cảm thấy nuối tiếc khi không còn gặp lại Hạo Kiệt chứ ? Nếu mình chết mình sẽ được giải thoát khỏi hắn cơ mà."
Trong vài năm sống chung này đến một từ "cảm ơn" hắn còn không nói được với cô nhưng tại sao trong lồng ngực lại quặng đau thế cơ chứ.
Nếu đây chỉ là mơ thì cô muốn ở lại thêm một chút thôi cũng được nhưng có lẽ là không được rồi, viên thuốc ấy đã phát tác dụng nó đang đưa cô vào giấc ngủ một lần nữa.
Hai hàng lệ rơi ra lần cuối và thế là mọi chuyện như thể kết thúc. ( À cái này ko chỉ kết end đâu nha mn.)
Tiếng tí tách của đồng hồ vừa điểm qua mười hai giờ rồi, có lẽ nắng sẽ lại trở về sớm thôi, cơn lạnh của mùa đông sắp phải tạm biệt rồi.
Sau buổi đêm đầy lạnh lẽo ấy thì cuối cùng ánh nắng đã trở lại nó đang len lỏi từng chút một qua ô cửa kính của dinh thự.
Trên chiếc giường rộng lớn là một cô công chúa đang cuộn mình trong lồng một ai đó.
Đôi mi của An An khẽ giật nhẹ cô, tiếp đó đôi mắt liền mở nhanh ra.
" Tại...sao..? nơi này lại giống với dinh thự vậy ?"
Vẫn là chiếc giường rộng lớn ấy, mọi thứ vẫn không có gì thay đổi so với hôm qua. Thật sự thì cô đã trùng sinh thật rồi ư ?
Nhưng bỏ qua chuyện đó thì một cảm giác ấm áp ở sau lưng truyền đến, giờ cô mới để ý hôm nay giường hơi chật một chút.
An An xoay từ từ thân người về đằng sau.
" Hở...Hựm..." Cô suýt nữa là hét lên nhưng đã lấy tay chặn miệng lại trước khi nó được phát ra.
Trước mắt cô bây giờ là Lưu Hạo Kiệt đang ôm cô giống kiểu của các cặp vợ chồng.
" Đây là gương mặt của hắn ?" Cô mau chóng lấy lại bình tĩnh, cùng lúc đó cô đã thấy rõ gương mặt của Hạo Kiệt. Đây là lần đầu mà cô đã được nhìn gần gương mặt của hắn, Nó trong rất hiền từ nhưng lại có cảm giác áp bứt.
{ Haiz...Giờ không phải là lúc nhìn mặt hắn, phải nghĩ cách rời khỏi đây mới được.}
Ý nghĩ đó lại chợt lóe lên trong đầu của An An.
Cô cố hết sức đẩy tay của Hạo Kiệt ra khỏi người mình, tiếp đó cô di chuyển thân người từ từ ra khỏi chiếc giường.
Lúc sắp thành công thì một bàn tay lớn đã nắm gọn tay của An An lại từ phía sau, sự bất ngờ khiến cô khựng lại.
" Em định đi đâu ? Không kêu anh dậy ư ?" Giọng nói của anh ta rất tỉnh táo chứng tỏ anh ta đã thức trước khi An An kịp thức dậy.
Theo bản năng An An liền cố giật tay ra khỏi Hạo Kiệt nhưng hắn nắm rất chặt như không muốn cho cô rời đi.
" A...Anh muốn gì ? Tại sao anh lại ở đây chứ?"
Cô vẻ mặt khó chịu nhưng gương mặt cô lại hơi đỏ lên. Anh ta nở nhẹ nụ cười rồi kéo mạnh khiến cô ngã thẳng vào lồng Hạo Kiệt, cô càng vùng vẫy hắn càng ôm chặt cô hơn.
" Anh ở đây... Đương nhiên là chăm sóc cho em rồi."
Anh ta đưa nét mặt soái khí của mình lại gần cô hơn rồi cứ thể nói nhỏ vào tai Hạ An An. chắc chắn là Lưu Hạo Kiệt này đã ăn phải cái gì vậy ? Hôm nay anh ta nói chuyện cứ ngọt như mía lùi.
" Tôi đỡ rồi, anh mau đi làm việc của mình đi."
Vẫn là câu nói đó, cô vẫn tưởng là mình đang làm tốn thời gian của anh ta nên nói qua loa cho anh ta rời đi.
" Còn khá nhiều thời gian nên anh chưa đi làm, nên giờ anh muốn ăn món em nấu."
Đôi mắt hiền dịu đó lại rất giống hôm qua, một người đầu tắt mặt tối như anh ta lại có thời gian ăn sáng. Cô thở dài một hơi như thể biết rằng Hạo Kiệt chỉ đang giả vờ. Nhưng một phần lỗi lầm cũng là của cô mà nên đành nấu cho anh ta vậy.
" Thôi được rồi tùy anh thôi...Hở...này!"
Cô chưa kịp dứt lời thì Hạo Kiệt đã bế cô lên rồi đi từ xuống phòng khách.
" Tôi còn chưa rửa mặt anh mau bỏ tôi xuống ngay!!"
" Em là người bệnh không cần phải tự làm việc đó đâu cứ để anh dẫn em đi."
" Không cần mà...!!"
Theo tiếng nói của An An anh ta vẫn đưa cô vào phòng rửa mặt để sửa soạn cho cô, rồi sao đó anh ta sẽ bế cô xuống phòng bếp.
Tại phòng bếp những người làm điều đang chú ý từng động tác của người phụ nữ đang cặm cụi chuẩn bị đồ ăn.
[ Haiz...Phu nhân vừa khỏi bệnh mà đã xuống dưới tự làm đồ ăn nữa rồi.]
Đã có rất nhiều người muốn giúp cô nhưng mà An An vẫn một mực muốn tự làm.
Từng thớ thịt lẫn đến gia vị đều được canh đủ liều lượng, một con cá được đặt lên bàn sau đó cô liền xử lí một cách khéo léo. Nhìn An An lúc này không giống một tiểu thư con nhà quyền thế chút nào, từng bước trang trí như có sự ma mị bên trong khiến cho mọi người phải thán phục. Mọi người đều đã biết phu nhân tự nấu ăn lâu rồi nhưng vẫn không khỏi thoát khỏi sự trầm chồ.
Đúng 30 phút sau cô bưng hai phần thức ăn lên và đặt trước mặt Hạo Kiệt, còn cô thì chỉ im lặng rồi ngồi xuống mà thưởng thức thành phầm của mình.
Mặc dù không có tô son, phấn gì nhưng biểu cảm lạnh lùng ấy lại khiến cô trở nên nổi bật. Đôi mắt dịu dàng ấy vẫn đang nhìn cô một cách thõa mãn.
" Anh mau ăn nhanh đi." Cô vẫn dán chặt đôi mắt ấy vào phần ăn của mình nhưng vẫn chú ý tới người ngồi trước mặt.
" Ok...nghe bà xã hết."
Sau câu nói của An An thì Hạo Kiệt cũng bắt đầu động đũa, sự trầm tĩnh dần trở lại. Nhưng An An đang cúi gầm mặt không muốn ngước lên vì lúc nãy anh ta còn kêu mình một cách mà các cặp vợ chồng vẫn thường hay nói.
Sự khác thường này quả thật thật đáng ngờ, chẳng phải anh ấy luôn đối xử với cô một cách thờ ơ ư.
" Quả nhiên đồ ăn em làm là ngon nhất, vậy nên em phải nấu cho anh thường xuyên đó."
Cô thật sự không biết câu nói đó là thật hay là đùa nhưng nhìn cử chỉ của anh ta như thể chứng minh lời nói đó là thật lòng.
Sau khi ăn xong anh ta liền đi đến tập đoàn, nhưng không vì thế mà anh ta bỏ mặt An An. Lưu Hạo Kiệt đã dặn rất nhiều lần cho người làm phải mang thuốc đến đúng giờ cho cô ấy, nếu lỡ một giây xác định nghỉ việc.
Tại tập đoàn E.I một người thứ kí đang đứng phía sau nói chuyện với Hạo Kiệt.
" Lưu Tổng phu nhân thế nào rồi ?"
Cậu ta kính cẩn nói với Hạo Kiệt về tình hình của An An.
" Cô ấy ổn rồi."
Cậu nhìn qua tấm kính có thể ngắm nhìn qua thành phố Bắc Kinh rồi nói tiếp:
" Tôi sẽ không để cô ấy phải chết thêm một lần nào nữa. Tôi cứ tưởng không có tôi cô ấy sẽ được hạnh phúc nhưng có lẽ cô ấy cần một chỗ dựa mới đúng."
Từ ngày hai người kết hôn, cậu đã nhìn thấy gương mặt không một chút cảm xúc nào của Hạ An An cả, chắc có lẽ cô ấy đã phản đối hôn sự này. Anh đã nghỉ vậy, kể từ đó Hạo Kiệt luôn luôn né tránh cô. Sẽ có một ngày cô ấy đòi ly hôn thì anh sẽ không suy nghĩ mà kí vào, vì đó là giải thoát cho cô ấy.
Nhưng mọi chuyện đã đi đến một hướng sai lầm, sự xa cách ấy nó không kéo gần hai người lại mà còn đẩy xa hơn.
" Ý Lưu tổng là...?"
" Tôi muốn cứu rỗi cô ấy."
Hết chương 2.
Updated 41 Episodes
Comments