Chương 3: Ngắm nhìn thế giới

Sau khi ăn sáng xong với Hạo Kiệt thì An An đã trở về phòng, kể từ khi đặt chân đến đây có lẽ căn phòng này là một nơi để cô giải bày hết tâm tư trong lòng.

Nhưng không hiểu sao lúc này lòng ngực luôn bất an ấy đã đang từ từ biến mất, cảm giác lúc này là một cảm giác ấm áp không thể diễn tả thành lời.

Lòng bàn tay cô đột nhiên chạm vào chỗ mà Hạo Kiệt đã nằm kế bên cô, bỗng lúc này cô lại nhớ đến cảnh hôn đó.

" Vậy là nụ hôn đó không phải là mơ, anh ta thật sự đã cướp đi nụ hôn đầu của mình."

Mặt cô bỗng chốc đỏ lên vài phần, cô thật không thể ngờ là trong tình thế đó cô đã mất đi nụ hôn mà mình đã giữ suốt 22 năm qua và nó còn mất trong tình huống cô không chịu uống thuốc.

Đầu cô lúc này như muốn nổ tung vì sự ngại ngùng ấy, cô ngã nhẹ xuống giường thì cái mùi hương từ cơ thể của Hạo Kiệt còn động lại trên giường vẫn đang thôi thúc khứu giác của An An.

Cô bật dậy bất chợt, lúc này đi đâu, ngồi đâu, kể cả trong phòng cô luôn có suy nghĩ gợi đến Hạo Kiệt.

{ Mình bị sao vậy chứ ? Anh ta như một hồn ma cứ hiện lên trong mình suốt.}

Cô cắn môi tỏ vẻ bực mình, lúc trước chỉ cần ngủ là cô có thể quên mọi thứ nhưng lúc này cô cảm thấy cả một chút mơ màng cùng không đến với An An.

Lúc này ý nghĩ muốn ra ngoài cho khuây khỏa hiện lên trong đầu của An An.

" Có lẽ mình cũng nên ra ngoài một chút vậy."

Vừa nói cô mở cửa đi xuống lầu thì đã thấy hai vệ sĩ đứng canh, cô liền nhớ ra là đang có được sự bảo vệ thái quá từ Hạo Kiệt.

An An bước ra tới cửa ngoài định đi bộ cho giãn cái cơ thể không một chút vận động của cô thì đã có một chiếc xe màu đen đã đứng đợi sẵn.

" Thiếu phu nhân, theo lời dặn của Lưu tổng nếu thiếu phu nhân muốn ra ngoài thì nên đi xe cho tiện."

Từ trong xe một tài xế bước ra rồi kính cẩn mời An An lên xe.

" Không cần đâu tôi chỉ muốn tập thể dục một chút thôi, không cần phải trịnh trọng như vậy."

Cô liền từ chối rồi đi ngay, theo bóng dáng đang dần biến mất thì người tài xế đó liền cố gắn kêu An An nhưng cô đang làm như không nghe thấy.

" Thiếu phu nhân đã từ chối lên xe, chuyển sang kế hoạch B."

Người tài xế đó lấy từ trong túi áo ra một bộ đàm liên kết với những vệ sĩ xung quanh.

________________

Khí trời hôm nay đã bắt đầu ấm dần đi, cơn lạnh từ xung quanh phả vào thân người mảnh khảnh ấy.

Cô nhìn một lược khắp tất cả các nơi mà ngỡ ngàng với khung cảnh xung quanh, đã 3 năm rồi cô mới đi ra ngoài.

{ Mọi thứ xung quanh thật lạ lẫm với mình.}

Cô vừa chạy vừa nhìn khắp nơi mà thán phục, mặc dù mọi thứ xung quanh không thay đổi gì nhiều nhưng nó khiến An An thích thú.

Đến một công viên gần đó cô liền không nghỉ ngợi mà đi vào, cô ngồi xuống một cái ghế được đặt trong công viên để nghỉ mệt.

Đáng lẽ công viên mọi khi cô đi luôn có những đứa trẻ nhỏ nhưng sau hôm nay lại yên tĩnh đến lạ thường.

Hạ An An vẫn như mọi khi không để cho bản thân được thoải mái, cho dù tập thể dục thì cô vẫn đem theo những cuốn sách đủ thể loại về những ngành nghề khác nhau.

Sự im lặng lại một lần nữa bao trùm lấy An An, có lẽ sự bảo vệ của Hạo Kiệt là không cần thiết với cô. Anh đang quản thúc cô một cách chặt chẽ khiến cô cảm thấy không được tự do cho lắm.

" Chắc chắn chuyện này cũng là do hắn làm, mình nhất định phải nói với hắn."

Cô cầm quyển sách tỏ vẻ tức giận, công viên này vốn dĩ dành cho những đứa trẻ được vui chơi nhưng anh ta lại tự ý quyết định cho cô một không gian yên tĩnh, nhàm chán.

Lúc này ở phía xa trong những bụi cỏ, có những ánh mắt kiên định nhìn xung quanh Hạ An An. Bọn họ chính là vệ sĩ mà Hạo Kiệt phái đi theo cô.

" Chết thật rồi...Nếu thiếu phu nhân không vui thì chúng ta sẽ bị ông chủ đuổi việc đó, phải làm gì đây."

Cả bọn bắt đầu hoảng loạn mà không biết cô đã rời khỏi công viên từ lúc nào, họ nhanh chóng chia nhau ra rồi đi tìm kiếm An An.

Lúc này cô đã chạy bộ ra tới trung tâm thành phố, không khí ở nơi đây bắt đầu nhộn nhịp hơn. Những cửa hàng to lớn cho đến những sạp hàng nhỏ lẽ đều xuất hiện trong tầm mắt của An An.

Chính là cái không khí rộn ràng này không lẫn vào đâu được, bất giác cô cong khóe miệng cười nhẹ. Khi này cô mới biết thế giới bên ngoài là ra sao. Buồn có, vui có mọi thứ xung quanh luôn được ôm trọn bởi cái nắng ấm áp.

Kể từ khi còn nhỏ cô đã phải chịu sự quản thúc của cha mẹ. Mỗi ngày cô phải đấu trội với những lễ nghi cho đến việc học tập. Cô muốn được ngắm nhìn thế giới ngoài kia, muốn được đặt chân đến đó.

Nhìn dòng người tấp nập, cứ ngỡ cô đã hòa nhập vào dòng người luôn rồi.

Ngắm nhìn những thứ chưa từng thấy khiến cô phấn khích. An An đi qua các cửa hàng rồi lại tới nơi tiếp theo, lúc này cô đã không còn để ý là mình đang chạy bộ nữa rồi.

" Ôi...!! Con tôi bị làm sao vậy nè, làm ơn mau cứu con tôi với."

Một tiếng kêu lớn của một người phụ nữ vọng vào trong cửa hàng khiến mọi người xung quanh chú ý, An An nghe tiếng kêu thất thanh thì cô cũng chạy ra ngoài.

Trước mắt cô lúc này là một đứa trẻ đang nằm quằn quại mà hít lấy hít để từng chút không khí, trên đường kế bên là mẹ của cậu bé đó.

" Tôi có biết một chút về y học, để tôi xem thử."

Hạ An An vừa tiến lại gần đứa bé vừa nói, kế bên đứa nhỏ là một số viên kẹo vẫn còn nắm trong tay. Hiện trạng lúc này của cậu bé là khó thở cộng với viên kẹo vẫn còn trên tay, làn da đỏ ửng.

" Cậu bé này bị dị ứng với các chất ngọt tại sao cô còn cho ăn kẹo, Haiz... phải mau lên thôi ."

Cô định trách móc người mẹ vô tâm kia nhưng nhìn lại đứa nhóc vẫn đang nằm quằn quại trên đường khiến An An quên luôn sự tức giận đó.

Cô lấy hai tay đặt lên ngực đứa trẻ rồi từ từ đẩy xuống để cho hô hấp của đứa trẻ được điều hòa lại...( mik ko bít nhiều về y thuật nên chấm...nha mn.)

Sau những lần điều hòa hô hấp với các phương pháp của trường y thì đứa nhóc cũng đỡ đi một phần, một chiếc xe cấp cứu đến kịp thời rồi đưa nhóc này lên xe.

Bỗng một người đàn ông từ phía đám đông đi lại gần An An. Anh ta có một khuôn mặt điển trai, thân hình cao lớn trong rất ra dáng các đại minh tinh. Mái tóc màu vàng của nước Anh nổi bật giữa đám đông.

" Cô là một bác sĩ ư ?"

Anh ta gương mặt ngờ nghệch hỏi cô, nhìn theo tiếng chiếc xe cấp cứu rời đi, An An lúc này mới để ý người phía sau mình.

" À...Tôi không phải là bác sĩ đâu, tôi chỉ biết một chút ích y thuật nên không thể gọi mình là bác sĩ được."

Cô khiêm tốn đáp lại lời nói của người đàn ông kia.

" Vậy à, tôi là Tống Dạ Quân là một bác sĩ trưởng của bệnh viện Bắc Kinh. Rất vui được làm quen.''

" Chào anh tôi là...Trễ giờ rồi tôi phải về thôi."

Cô định nói gì đó nhưng nhìn lại cũng đã sắp chiều rồi nên quay người đi rồi chạy một mạch về nhà, ở phía sau Tống Dạ Quân nhìn cô với vẻ mặt tiếc nuối.

Lúc đang trên đường đi về thì một chiếc xe màu trắng từ phía sau đi đến An An rồi dừng lại ngay trước mặt cô. Cửa kính mở ra, đó là Lưu Hạo Kiệt.

" Hạo Kiệt sao anh lại ở đây ?"

Cô vẻ mặt ngạc nhiên nhìn anh đang từ từ mở cánh cửa xe ra.

" Đương nhiên là anh đi rước vợ yêu về nhà rồi."

Anh ta cười nhẹ rồi nói tọc mạch ra ý định của mình, trong 3 năm cô sống trong dinh thự thì cái tính cứng đầu của An An cũng tăng lên khá nhiều.

" Không cần đâu, đây cũng là một bài luyện tập nên tôi phải tự chạy về."

Vẫn là câu nói "không cần" ấy cô mỗi lần nhìn thấy Hạo Kiệt tươi cười và muốn giúp mình cô đều nói ra hai từ đó.

" Nếu em không lên xe thì tôi cũng sẽ chạy cùng em."

Anh ta kiên quyết muốn cùng cô về nhà, anh ta cũng có bản tính cứng đầu như cô nhưng cô lần này đã thua Hạo Kiệt. Hết cách cô đành leo lên xe cùng anh ta trở về dinh thự.

Dưới cái nắng của buổi chiều, hai người lướt qua từng tia nắng để về nhà nó như bắt đầu cho một cuộc tình mới.

Hết chương 3.

Chapter
1 Chương 1: Tôi trùng sinh rồi ư ?
2 Chương 2: Sự thật sau lớp mặt nạ thờ ơ đó.
3 Chương 3: Ngắm nhìn thế giới
4 Chương 4: Ước mơ tan vỡ
5 Chương 5: Một đêm đầy mãnh liệt ( H+)
6 Chương 6: Ngày đầu thực tập
7 Chương 7: Phục kích
8 Chương 8: Kẻ đứng sau là Hạ Gia
9 Chương 9: Vén màn
10 Chương 10: Buổi tiệc sắp tới
11 Chương 11: Buổi tiệc đầy mùi thuốc súng
12 Chương 12: Trò đùa quá trớn ( H+ )
13 Chương 13: Sự hiểu lầm của Dạ Quân
14 Chương 14: Hai kẻ không xứng đáng là cha mẹ
15 Chương 15: Một ngày say
16 Chương 16: Giữa Hạo Kiệt và Hi Tuyền
17 Chương 17: Tâm tư trong lòng
18 Chương 18: Lời thề
19 Chương 19: Tôi muốn nắm lấy ước mơ
20 Chương 20: Kẻ gây khó dễ
21 Chương 21: Người tám lạng kẻ nữa cân
22 Chương 22: Buổi ăn trưa bất ổn
23 Chương 23: Thuốc Đắng ( H+ )
24 Chương 24: Sự đố kị từ Dạ Quân
25 Chương 25: Cơn sốt
26 Chương 26: Không từ thủ đoạn
27 Chương 27: Nhắm nháp nỗi buồn
28 Chương 28: Đưa vào tròng
29 Chương 29: Tức giận và chứng minh
30 Chương 30: Một sinh mệnh nhỏ
31 Chương 31: Streamer
32 Chương 32: Sợi dây liên kết
33 Chương 33: Chỉ có anh và em
34 Chương 34: Lời hứa của quá khứ
35 Chương 35: Trò chuyện với Diệp Oanh
36 Chương 36: Hạo Kiệt! Anh không được chết
37 Chương 37: Đứa nhóc ấy tên Ngạo Thần
38 Chương 38: Khung cảnh khó quên
39 Chương 39: Tình mẫu tử
40 Chương 40: Gia đình giả tạo
41 Chương 41: Tuyết đã tan, nụ cười đến
Chapter

Updated 41 Episodes

1
Chương 1: Tôi trùng sinh rồi ư ?
2
Chương 2: Sự thật sau lớp mặt nạ thờ ơ đó.
3
Chương 3: Ngắm nhìn thế giới
4
Chương 4: Ước mơ tan vỡ
5
Chương 5: Một đêm đầy mãnh liệt ( H+)
6
Chương 6: Ngày đầu thực tập
7
Chương 7: Phục kích
8
Chương 8: Kẻ đứng sau là Hạ Gia
9
Chương 9: Vén màn
10
Chương 10: Buổi tiệc sắp tới
11
Chương 11: Buổi tiệc đầy mùi thuốc súng
12
Chương 12: Trò đùa quá trớn ( H+ )
13
Chương 13: Sự hiểu lầm của Dạ Quân
14
Chương 14: Hai kẻ không xứng đáng là cha mẹ
15
Chương 15: Một ngày say
16
Chương 16: Giữa Hạo Kiệt và Hi Tuyền
17
Chương 17: Tâm tư trong lòng
18
Chương 18: Lời thề
19
Chương 19: Tôi muốn nắm lấy ước mơ
20
Chương 20: Kẻ gây khó dễ
21
Chương 21: Người tám lạng kẻ nữa cân
22
Chương 22: Buổi ăn trưa bất ổn
23
Chương 23: Thuốc Đắng ( H+ )
24
Chương 24: Sự đố kị từ Dạ Quân
25
Chương 25: Cơn sốt
26
Chương 26: Không từ thủ đoạn
27
Chương 27: Nhắm nháp nỗi buồn
28
Chương 28: Đưa vào tròng
29
Chương 29: Tức giận và chứng minh
30
Chương 30: Một sinh mệnh nhỏ
31
Chương 31: Streamer
32
Chương 32: Sợi dây liên kết
33
Chương 33: Chỉ có anh và em
34
Chương 34: Lời hứa của quá khứ
35
Chương 35: Trò chuyện với Diệp Oanh
36
Chương 36: Hạo Kiệt! Anh không được chết
37
Chương 37: Đứa nhóc ấy tên Ngạo Thần
38
Chương 38: Khung cảnh khó quên
39
Chương 39: Tình mẫu tử
40
Chương 40: Gia đình giả tạo
41
Chương 41: Tuyết đã tan, nụ cười đến

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play