Sau khi giải tỏa hết buồn phiền, Lam Nhược Hy từ biệt chủ cánh đồng bỉ ngạn rồi nhanh chóng về nhà.
Nhà cô ở thành phố H, cô chuyển đến đây cũng chưa lâu. Trước đây cô sống ở thành phố A, nhưng vì một vài lí do nên cô chuyển đến đây. Một phần cũng vì nơi này gần cánh đồng bỉ ngạn.
Khi còn ở thành phố A, cô mất rất nhiều giờ mới đến đây được, nhưng hiện tại thì không như vậy. Dù hơi buồn vì người đó thất hứa nhưng cô vẫn sẽ chờ. Nếu người đó không xuất hiện thì cô vẫn sẽ đợi. Cô muốn gặp mặt anh một lần, không biết 15 năm trôi qua anh đã thay đổi sao nhỉ. Cậu nhóc 12 tuổi gầy gò kia liệu giờ ra sao? Sống có tốt không? Thật sự cô rất muốn biết.
'Haizz...'Lam Nhược Hy thầm thở dài, tiện tay vẫy chiếc taxi hướng về phía trung tâm thành phố H.
Hôm nay cô đã nghỉ mất một ngày rồi, mai phải đi làm thôi. Lam Nhược Hy đang là nhân viên của một tiệm cafe. Chủ tiệm là một người ngoại quốc, anh ấy rất điển trai. Nghe đồn vì trốn tránh trách nhiệm gia tộc đè nặng trên vai nên anh ấy đã đến đây, sau đó mở tiệm cafe.
Bình thường rất đông khách đến, đa số là nữ sinh trung học, sinh viên. Mục đích họ đến không chỉ để uống cafe, nói trắng ra là đến để ngắm ông chủ của cô. Bề ngoài anh ấy thật thu hút. Mặc dù đông khách rất tốt, nhưng bản thân Lam Nhược Hy cảm thấy khá vất vả. Nhưng vì khoản tiền lương lớn lao kia mà cô phải cố gắng.
Thật sự không kiếm đâu ra một tiệm cafe nào có thể có mức lương cao như vậy, bằng lương của những nhân viên công sở, thậm chí còn hơn. Đôi lúc Lam Nhược Hy cảm thấy thắc mắc vấn đề này, nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy cũng đúng. Ông chủ cô là người ngoại quốc mà, hào phóng là điều hiển nhiên. Với lại anh ấy còn có gia thế hiển hách, mở tiệm cafe chắc hẳn cũng chỉ là tìm một thú vui mà thôi.
Miên man suy nghĩ, rất nhanh đã đến nhà. Lam Nhược Hy trả tiền taxi, sau đó hướng về phía chung cư có vẻ cũ kĩ kia mà đi. Vì tiền trong túi cô có giới hạn nên hiện tại cô chỉ mua được căn nhà bình dân thôi. Sau này có tiền cô tính tiếp vậy.
Vừa mở cửa vào nhà, chiếc điện thoại cô rung lên. Là ông chủ cô gọi, không biết có chuyện gì đây? Lam Nhược Hy nhấc máy.
"Alo ạ!" Cô nhẹ nhàng lên tiếng.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi đáp : "Nhược Hy, vì có chuyện gấp nên mai tôi phải về Italy, công việc của tiệm cafe tôi giao lại cho cô. Hy vọng cô có thể quản lý tốt!"
Lam Nhược Hy ngỡ ngàng khi nghe ông chủ cô nói. Ý anh ấy là muốn cô tiếp quản tiệm cafe thay anh sao? Cô ngạc nhiên, dò hỏi.
"Ông chủ, ý anh là sao?"
Người đầu dây bên kia khẽ nhíu mày vì câu hỏi ngớ ngẩn của cô. Anh nói vậy rồi mà cô không hiểu? Bình thường cô rất nhanh nhẹn mà, sao mấy chuyện này lại tiếp thu chậm vậy.
"Tôi đã cho luật sư xử lí phần tài liệu. Hiện tại cô chính là chủ của tiệm. Nói vậy chắc cô hiểu rồi chứ?" Anh kiên nhẫn nói, thật sự không muốn nói nhiều. Nhưng cô gái này não quá ngắn nên anh đành nói thêm, phải nói bình thường anh rất kiệm lời.
"Ông chủ, vậy còn anh?" Cô rụt rè hỏi lại, trong lòng không khỏi ngạc nhiên. Tại sao anh lại chọn mình làm chủ tiệm chứ? Đúng là có chút "thụ sủng nhược kinh". Không nhận được câu trả lời, như sợ anh cúp máy, Lam Nhược Hy lại bổ sung.
"Ông chủ, anh khi nào quay lại?"
Đầu dây bên kia anh khẽ bóp trán, cô gái não ngắn này thật hơi phiền phức mà.
"Khi nào xong việc!" Anh lạnh lùng nói, thâm tâm không khỏi thở dài. Nghĩ nghĩ điều gì đó, bổ sung thêm một câu : "Về sau không cần gọi tôi là ông chủ, gọi Rei được rồi!"
Không đợi cô trả lời, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "tút...tút...tút", tắt máy. Lam Nhược Hy nhìn chiếc điện thoại đã tắt không khỏi phiền não. Mai cô thành bà chủ rồi, thật sự giống như mơ vậy. Không ngờ vừa mới thất tình lại vớ được chuyện vui như này. Lam Nhược Hy cất túi sách, bắt tay vào công cuộc dọn dẹp nhà cửa một chút, sau đó nấu bữa tối.
Sáng hôm sau, Lam Nhược Hy dậy khá sớm, chuẩn bị một chút rồi bắt taxi đến tiệm cafe.
Cô đến rất sớm nên chỉ có mình cô, một lúc sau thì mọi người mới tới. Tiệm của cô cũng không nhiều nhân viên, tính cả cô tổng cộng có mười người.
Trông thấy cô, mọi người đều cúi đầu chào. Chắc việc cô là chủ tiệm đã được Rei nói qua, nên mọi người cũng không tỏ ra ngạc nhiên. Mọi người ở đây ai cũng thân thiện, đặc biệt làm việc rất chăm chỉ. Tiệm cô có 5 nam 5 nữ, trước kia có Rei nữa là 6 nam. Giờ anh có việc phải về Italy rồi nên giờ ít người hơn.
Gạt bỏ mớ suy nghĩ vớ vẩn, Lam Nhược Hy bắt đầu làm việc. Công việc cô rất đơn giản đó chính là pha chế. Ở đây ai cũng biết cô pha cafe rất ngon, cô số hai không ai dám nhận số một. Ngay cả Rei cũng phải công nhận.
Rất nhanh khách đã đến, đa số là khách quen, chủ yếu là nữ sinh. Mọi người bắt đầu bận rộn. Có vài cô nữ sinh do không thấy Rei đâu nên đã hỏi nhân viên, biết được tin anh có việc sẽ vắng một thời gian trên khuôn mặt không khỏi thất vọng. Nhưng họ vẫn sẽ đến thường xuyên vì cafe ở đây rất ngon.
Đang mải làm việc thì Lam Nhược Hy nghe thấy mấy cô nữ sinh bàn tán xôn xao.
"Các cậu nhìn kìa, đúng là soái ca mà. Còn đẹp hơn cả anh Rei nữa."
"Woa...đẹp trai quá đi!"
"Thật soái aaaa..."
"Tim mình rụng mất...aaaa..."
"..."
Những lời nói của mấy cô nữ sinh khiến lòng cô dấy lên sự tò mò. Ngẩng đầu nhìn về phía mấy cô nữ sinh đang nhìn ngắm. Xuyên qua cửa kính, Lam Nhược Hy thấy hai người nam nhân đang đứng nói chuyện bên cạnh chiếc BMW. Phải công nhận họ rất đẹp trai, nhất là nam nhân mặc chiếc áo sơ mi đen kia. Trên người anh toát lên một sự cám dỗ khó tả.
Khuôn mặt, vóc dáng đúng là không thể chê được. Quá hoàn hảo...
Nam nhân áo sơ mi trắng nói vài câu rồi bước vào trong tiệm. Mấy nữ sinh thiếu chút nữa là hét lên. Soái ca cư nhiên lại vào mua cafe. Họ tưởng soái ca chỉ đi ngang qua thôi ngờ đâu không phải.
Lam Nhược Hy không thể để ý được xung quanh vì khi nãy loáng thoáng cô đã nghe thấy nam nhân sơ mi trắng gọi người kia là 'Diễm'. Chính xác cô không có nghe nhầm. Người cô đợi cũng tên là Diễm...
Cô thất thần nên không hề biết soái ca đã đứng trước mặt cô. Sau vài lần gọi không nghe được tiếng trả lời, soái ca khẽ ho vài tiếng, cô giật mình định thần lại. Nhìn anh với vẻ mặt áy náy.
"Thật xin lỗi, vừa rồi tôi không chú ý. Anh muốn uống cafe sao?" Lam Nhược Hy tươi cười nhìn người trước mặt, trong lòng thầm cảm thán. Nhìn gần còn đẹp hơn.
"Phiền cô cho tôi hai cốc cafe đem về." Người trước mặt vừa nói ánh mắt không quên đảo về phía chiếc BMW. Lam Nhược Hy cũng nhìn theo, nam nhân kia đã yên vị trong xe rồi.
Lam Nhược Hy nhanh chóng pha cafe rồi đưa cho anh. Sau đó anh rời đi. Mấy cô nữ sinh không khỏi sung sướng, họ không ngờ hôm nay lại gặp được nam thần. Vui mừng quá quên luôn chuyện Rei không có ở đây một thời gian. Tiệm cafe này đúng là quá tốt, không ngờ lại tụ họp nhiều soái ca như vậy. Họ quyết định sẽ đến đây thường xuyên vì họ tin rằng họ sẽ gặp lại mấy vị soái ca kia. Phong thủy nơi này thật tốt.
Lam Nhược Hy nhìn theo chiếc xe đến khi nó khuất bóng, cô lấy lại tinh thần, bắt tay vào làm việc.
Bên trong chiếc xe, Dạ Tiêu Phàm không ngừng lảm nhảm.
"Diễm, cafe rất ngon đúng không? Tôi thật sự không có lừa cậu nha." Dạ Tiêu Phàm vui mừng nói. Môi khẽ nhấp thêm một ngụm cafe, thật ngon. Anh vô tình biết được chỗ này từ một nhân viên trong công ty, không uổng công anh nài nỉ Hoắc Dạ Diễm đến đây mà.
Hoắc Dạ Diễm không có trả lời câu hỏi của Dạ Tiêu Phàm vì hiện tại trong đầu anh đang ẩn chứa hình bóng của cô gái kia. Không ngờ cô gái anh thấy ở cánh đồng bỉ ngạn lại làm việc ở kia. Khi nãy dường như loáng thoáng anh thấy cô nhìn mình. Không biết tại sao tim anh khẽ rung động với ánh mắt của cô. Chắc tim anh có vấn đề rồi, phải đi kiểm tra mới được.
Mang đầy một bụng nghi vấn, Hoắc Dạ Diễm khẽ nhấp một ngụm cafe. Thật sự thứ này rất ngon, rất hợp khẩu vị của anh. Ánh mắt liếc nhìn chiếc cốc trên tay, sau đó chuyển hướng ra ngoài cửa sổ xe. Nhìn xa xăm không biết đang suy nghĩ gì.
Dạ Tiêu Phàm nhìn Hoắc Dạ Diễm lạnh lùng đang chìm đắm trong thế giới của mình thì khẽ bĩu môi. Mặc kệ ai kia không thèm lên tiếng trả lời vấn đề của anh, Dạ Tiêu Phàm cũng không thèm quan tâm, một lòng thưởng thức cafe trong tay. Nhất định Dạ Tiêu Phàm anh sẽ đến tiệm cafe kia thường xuyên. Anh bị nghiện mất rồi...
Chiếc BMW nhanh chóng lướt đi trên đường, hướng về phía tòa nhà chính phủ nguy nga, tráng lệ kia đi đến.
Updated 42 Episodes
Comments
Hằng yêu
rồi yêu luôn đi chòi
2024-01-25
1
So Lucky I🌟
Anh nghiện cafe chỉ là một phần thôi, còn nghiện người pha cafe tới 99 phần/Joyful//Joyful//Joyful//Joyful/
2023-12-30
12
So Lucky I🌟
Mới đó mà tim anh đã rung động rồi kìa, nhưng không phải tim anh có vấn đề gì đou, vấn đề ở chỗ chị á, chỉ có chị mới chữa được bệnh tim này cụa anh/Proud//Proud//Proud/
2023-12-30
12