Giờ chiều, Âu Dĩ Hào cùng trợ lý Bùi đi đến công ty con của Thiên Ngưu để xem tình hình thế nào.
Thiên Ngưu có hai chi nhánh nữa và công ty con đó cũng do anh đứng tên và điều hành. Mỗi tuần anh đều ghé qua thăm công ty.
Bởi vậy nên anh thật sự rất bận, ở độ tuổi này đối với những người khác đã tính tới chuyện lập gia đình rồi thế nhưng còn Âu Dĩ Hào thì không.
Mẹ anh có hối thúc về chuyện đó nhưng Âu Dĩ Hào đều thẳng thừng từ chối.
Anh không thiếu phụ nữ nhưng đơn giản là anh không thích. Trong lòng Âu Dĩ Hào đã có người rồi chỉ là chưa đến lúc phải ra tay thôi.
Nói vậy thì chắc mọi người cũng hiểu rồi đó.
Xong công việc Âu Dĩ Hào ra về vừa đi tới trước sảnh thì lại lần nữa gặp Vương Ngọc Manh cũng đi tới.
" Chủ tịch, sao anh lại ở đây? " cô lên tiếng hỏi anh.
Vương Ngọc Manh thấy anh rồi nên cô đã tới để mở lời trước.
" Có việc " anh chậm rãi đáp.
Anh chỉ nhìn cô một cái sau đó cất bước đi ra ngoài xe, Vương Ngọc Manh khó hiểu bộ anh kiệm lời đến thế sao? Đi cũng chẳng nói tiếng nào, trả lời thì cụt ngủn.
Cô đang cảm thấy hối hận khi ký tên vào bản hợp đồng đó.
Sau khi đưa cơm hộp cho bạn trai mình xong thì cô cũng ra về, thật ra chiều nay cô ra ngoài mua thêm một vài bộ quần áo mới để ngày mai còn phải đi làm.
Đúng lúc hôm nay bạn trai cô tiếp tục tăng ca và về khá trễ, tiện thể cô mua cơm phần mang tới cho hắn thì tình cờ gặp anh ở đây.
Cô còn ghé qua siêu thị mua ít đồ nữa sau đó mới lên xe buýt để về nhà nấu cơm.
Ở nhà một mình tất nhiên là cô phải biết nấu ăn rồi đúng không? Chẳng lẽ cứ mãi ăn cơm ngoài như thế thì làm sao dư tiền nổi đây.
Âu Dĩ Hào trở về biệt thự sớm hơn thường ngày bởi vì từ đêm qua cho đến hôm nay anh vẫn chưa chợp mắt được thế nên có hơi mệt một chút.
" Thiếu gia, cậu dùng bữa luôn không để tôi chuẩn bị " quản gia Quách lên tiếng hỏi.
Mọi ngày anh về khá tối và cũng giờ đó mới dùng cơm, đột nhiên hôm nay anh có mặt ở nhà rất sớm vậy nên quản gia Quách mới hỏi anh.
" Không cần dọn đâu, chú mang ít thức ăn đến thư phòng là được " anh đáp.
" Vâng thiếu gia "
Nói xong thì anh cất bước lên lầu, trong nhà chỉ có anh và quản gia Quách còn lại một số người hầu mà thôi.
Tính ra anh sống một mình ở biệt thự này cũng kha khá lâu rồi nhỉ? Năm anh chỉ mới 20 tuổi. Không phải Âu gia đuổi anh mà là anh chỉ muốn bản thân mình sống tự lập.
Tắm xong thì anh qua thư phòng, trên bàn làm việc của Âu Dĩ Hào còn có một bức ảnh lúc nhỏ. Đó chính là anh và Vương Ngọc Manh.
Anh vẫn còn giữ đến tận bây giờ.
Thử nói xem có phải anh quá chung tình rồi không? Suốt bao năm qua trong tim chỉ có một người.
-------
Rất nhanh đã đến sáng hôm sau.
Công ty bắt đầu vào làm việc là lúc 7h30 sáng nhưng do là cô mới vừa nhận việc nên Vương Ngọc Manh đã có mặt ở tập đoàn đúng 7 giờ.
Cô đang đứng chờ thang máy thì Âu Dĩ Hào và trợ lý Bùi cũng đi tới.
" Chào chủ tịch " cô nói.
" .... "
Anh chỉ nghe mà không đáp khiến Vương Ngọc Manh tức muốn sôi máu cả lên, bộ tai anh bị lãng hay sao? Mà không nghe lời cô nói chứ.
Nếu như có nghe thì cũng nên đáp lại một tiếng đằng này anh vẫn luôn giữ im lặng, đúng thật không có chút lịch sự nào.
" Thư ký Vương, cô không vào sao? " trợ lý Bùi lên tiếng.
Trong lúc cô đang thầm oán trách anh thì cửa thang máy đã mở ra, anh và trợ lý Bùi cũng đã vào trước cô luôn rồi. Mãi không thấy cô có động tĩnh nào thì trợ lý Bùi mới lên tiếng nhắc nhở.
" Hả? Vâng " cô nhanh chân đi vào trong và đứng kế trợ lý Bùi.
" Trợ lý Bùi phụ trách dạy việc cho cô, đừng làm tôi thất vọng " anh khàn giọng nói.
" Vâng, tôi biết rồi thưa chủ tịch " cô gật đầu đáp.
Không cần anh nhắc nhở cô cũng tự biết mình nên làm gì.
Anh nhìn cô qua gương của thang máy chợt cười nhẹ, bên ngoài anh tỏ vẻ lạnh lùng với cô thế thôi nhưng trong lòng thì khác.
Dù sao thì Âu Dĩ Hào cũng là chủ tịch vậy nên càng phải nghiêm khắc với cô một chút.
" Cô pha ly cafe cho tôi "
Không đợi cô trả lời thì Âu Dĩ Hào đã cất bước ra khỏi thang máy.
" Anh Bùi, khẩu vị của chủ tịch thế nào? " cô hỏi nhỏ trợ lý Bùi.
Cô là nhân viên mới vậy mà chưa gì anh đã kêu cô đi pha cafe rồi, làm sao cô biết khẩu vị của anh ra sao?
" Chủ tịch không thích ngọt cũng không được quá nhạt, không quá nóng cũng không quá lạnh và cafe càng không được quá loãng " trợ lý Bùi đáp.
Câu trả lời của trợ lý Bùi khiến nụ cười của cô chợt cứng lại, nhiều yêu cầu thế à? Có phải tính anh quá khó rồi không? Chỉ là một ly cafe thôi mà cần gì kén chọn như thế.
Chết cô mất!
" Khó tính như vậy thì bảo anh ta đừng uống nữa " cô nói lẩm bẩm trong miệng mình.
Nhưng rồi cũng phải đi pha cafe cho anh, đây là ngày đầu nhận việc thế nên cô phải cố gắng hết sức mình.
" Chủ tịch, cafe của anh " cô nói.
" Làm lại, nhạt " anh nhìn cô không nhanh không chậm đáp.
Cô tính nói gì đó nhưng rồi lại thôi, Vương Ngọc Manh đành mang ly cafe ra ngoài và tiếp tục pha ly khác cho anh.
" Chủ tịch, đây là ly thứ 4 tôi đổi cho anh rồi đấy nếu như anh uống không được thì kêu trợ lý Bùi pha, anh là đang làm khó tôi đó " cô bực tức lên tiếng.
Ly này nữa là ly thứ 4 rồi và nó cũng quá sức chịu đựng của cô, vì sao anh lại muốn làm khó cô vậy?
Cô tới đây làm việc chứ không phải chỉ để pha cafe cho anh.
" Được rồi, cô ra ngoài đi "
Anh không làm khó cô, chỉ là anh muốn trêu cô một chút thôi. Nhìn cô đang tức giận khiến anh rất buồn cười.
Vương Ngọc Manh hậm hực đi về bàn làm việc của mình, trợ lý Bùi ngồi bên cạnh không khỏi lắc đầu, hắn không hiểu nổi chủ tịch của mình đang tính toán gì trong đầu vậy?
Đến giờ trưa, Vương Ngọc Manh cùng Khưu Bách Thảo đi xuống nhà ăn để dùng bữa, bây giờ hai chị em làm chung công ty nên mỗi ngày đều có thể trò chuyện cùng nhau rồi.
Ăn xong cô cũng không ngồi lại quá lâu mà ngay lập tức về lại chỗ làm của mình, trợ lý Bùi có đưa cho cô vài sấp tài liệu để làm và hắn cũng đã hướng dẫn rất rõ cho cô.
Vẫn chưa làm xong nên cô phải tranh thủ thời gian, chiều nay cô tan ca sớm bởi vì cô còn có cuộc hẹn nữa.
Đúng 5h30 chiều thì cô bắt đầu sắp xếp lại giấy tờ ngay ngắn sau đó ra về.
Vương Ngọc Manh vừa xuống tới nơi thì cô thấy bạn trai mình đang đứng ở ngoài chờ, cô nhanh chân chạy đến chỗ hắn.
" Anh chờ em có lâu không? " cô nói.
" Không lâu, chúng ta đi thôi "
Hôm nay Lưu Vũ Kha bạn trai cô không tăng ca nên cả hai hẹn nhau đi ăn sau cả tuần không gặp mặt.
" Được "
Hai người nắm tay nhau cất bước đi, gia cảnh của Lưu Vũ Kha cũng bình thường mà thôi và hắn vẫn đang cố gắng từng ngày.
Trước đây cô và hắn cũng đã từng nói cả hai sẽ cố gắng làm việc dành tiền để mua nhà sau đó thì kết hôn.
Tuy là vẫn chưa xác định bao lâu thì kết hôn nhưng tạm thời mua nhà trước đã, chuyện kia từ từ tính sau vậy.
Cảnh hai người nắm tay nhau đã bị Âu Dĩ Hào đứng từ trên nhìn thấy tất cả, ánh mắt của anh cũng trở nên lạnh lẽo.
Không cần nói cũng biết hai người là người yêu của nhau nên mới nắm tay thân mật như vậy.
Nhưng cô có người yêu từ bao giờ?
" Cậu thấy đúng không? " anh đưa mắt nhìn trợ lý Bùi hỏi.
" Vâng tôi thấy " trợ lý Bùi lập tức gật đầu.
Khi nãy thấy anh nhìn chăm chú thứ gì đó nên trợ lý Bùi cũng hướng mắt nhìn theo anh nhưng hắn không ngờ Âu Dĩ Hào đang quan sát hành động của Vương Ngọc Manh.
" Điều tra hắn ta cho tôi, phải có kết quả nhanh nhất " anh lạnh giọng ra lệnh.
" Vâng chủ tịch "
" Ra ngoài đi "
Trong lòng anh thật sự rất tức giận nhưng cố gắng kiếm chế lại, cô dám có người yêu sao? Cô dám qua mặt anh à? Anh thề sẽ không dễ dàng để cô và hắn ta có được hạnh phúc đâu.
Nhất định là không.
Cô chỉ có thể thuộc về anh mà thôi, chỉ thuộc về mình Âu Dĩ Hào anh thôi.
Updated 43 Episodes
Comments
Quyền
Anh vô duyên. Mắc gì không cho ta yêu
2024-12-30
0
Cá Con Nhỏ
Ý là thấy anh bị tiểu tam á
2025-02-09
0
Pink
đã quá muộn rồi chị ơi ☺️
2024-01-10
1