Tại văn phòng của cô.
Bây giờ đã là 8 giờ tối. Ngoai trời
đã tối đen như mực. Nhưng trong một căn phòng đèn vẫn còn bật sáng ở sở cảnh
sát. Trong phòng giờ đang có bốn con người. Bốn người ngồi ở đó, mỗi người một
cái ghế. Họ im lặng không nói gì. Có quá nhiều câu hỏi cần phải giải đáp trong
hai vụ án mạng liên hoàn này. Một lúc sau, hắn lên tiếng, phá tan bầu không khí
im lặng này:
- Cô thấy thế nào\, đội trưởng
Chu?
- Trong tất cả các lời khai và đặc
điểm của hung thủ mà tôi suy đoán thì chúng ta có thông tin hung thủ cao 1m75,
giỏi trong việc che giấu dấu vết, ngày nhỏ từng chứng kiến cảnh bị bỏ rơi và giết
người. Do có tuổi thơ không mấy tốt đẹp nên có thể hung thủ đã mắc chứng trầm cảm.
Thời gian ủ bệnh của căn bệnh này là từ 8- 10 năm, vậy cho nên có thể nói hung
thủ rất có khả năng nằm trong độ tuổi 25. Một phần nữa là hung thủ đã tốt nghiệp
đại học, có kiến thức khá tốt nên cũng không phải là loại kém cỏi gì. Cho nên,
chúng ta không thể nói hung thủ là kẻ không có học thức được. Hắn có học thức.
Hung thủ có niềm đam mê với sở thích trinh thám, từ khi bị bỏ rơi thì đã đọc.
Còn nữa, hung thủ có rất ít mối quan hệ với xã hội, thậm chí là hận cả xã hội
vì đã đẩy hắn vào đường cùng là phải giết người. Như vụ án của chị tôi, hung thủ
đã đâm sáu nhát dao và trong đó hai nhát gây đòn chí mạng. Có thể nói, đó là lần
đầu gây án của hung thủ nên mới tạo ra nhiều vết thương như vậy. Còn qua vụ án
này, nạn nhân chỉ bị đâm ba nhát mà thôi. Điều đó có nghĩa là, hung thủ có kinh
nghiệm trong lần gây án đầu tiên và chỉ gây án tiếp theo với số lượng đâm ít
hơn. Hơn nữa, hắn cũng có một số kiến thức về y khoa. Chúng ta cho rằng tâm lý
của hắn khi gây án là điên cuồng, thù hận, ghen ghét với nạn nhân nhưng thực tế
thì không phải vậy.
- Vậy có nghĩa là\, khi đâm nạn
nhân, quả thực là hung thủ có một chút
điên cuồng nhưng chỉ là một chút thôi đúng không?
- Phải. Quả thật lúc đó hung thủ
có một chút điên cuồng, thù hận nhưng không đến nỗi mất ý thức để đâm như các
loại tội phạm khác. Có thể nói, hắn có khả năng kiềm chế cảm xúc và tâm lý rất
tốt mặc dù vẫn còn có một chút bệnh trầm cảm trong người. Có thể ngày nhỏ, hung
thủ đã được chữa trị tâm lý nhưng không thành. Hắn rất ghét phụ nữ. Vì ngày nhỏ,
hung thủ đã từng chứng kiến cảnh mẹ mình bỏ rơi. Cho nên, có thể nói, hắn vô
cùng ghét và khinh bỉ phụ nữ nên những nạn nhân của hắn toàn là phụ nữ.
- Nhưng làm sao cô biết được hắn
ghét phụ nữ và thiếu đi bàn tay chăm sóc của phụ nữ còn nhỏ? Có thật là hắn
ghét không?
- Dựa vào những gì mà hung thủ
làm với các nạn nhân. Hắn chặt chân tay của chị tôi ra là để khinh bỉ toàn bộ
con người của chị ấy. Loại tội phạm này có mức độ hận với phụ nữ rất nhiều. Kiểu
tội phạm này có thể ngày xưa đã từng được chăm sóc nhưng cũng đã bị vứt bỏ. Qua
vụ án thứ hai, hung thủ cũng làm thế với nạn nhân. Vậy ta có thể nói. Hung thủ
có mối hận thù sâu sắc với phụ nữ, đặc biệt là cảnh sát nữ như tôi và đội trưởng
Chung.
Cô vừa nói xong là một khoảng im
lặng của ba người. Ba người có nhiều suy nghĩ khác nhau. Một lúc ngồi trên ghế
ngẫm nghĩ, nàng hỏi:
- Vậy tất cả các vụ án này là đều
do một hung thủ gây ra?
- Có thể nói là vậy.
Cô gật đầu. Ba người im lặng đưa
mắt nhìn nhau. Đúng là cô không nói sai chút nào về dấu vết ở hiện trường, suy
đoán của cô cũng quá chặt chẽ, không có khe hở nào cả. Ba người cũng phải thán
phục tài năng suy đoán và phác họa của cô.
Bỗng có tiếng gõ cửa. Hắn, cô,
anh và nàng quay người lại, Đứng trước cửa phòng là Vương Thảo. Cô gật đầu,
Vương Thảo bước vào phòng. Vương Thảo nói:
- Bên bệnh viện đã có kết quả rồi\,
đội trưởng Bạch.
Ba người còn lại quay qua nhìn
anh. Anh giải thích:
- Hôm trước khi khám nghiệm tử
thi của Chu Ngọc Vi, tôi thấy phần tử cung hình như có dấu hiệu mang thai nhưng
không thấy đứa bé đâu cả. Vậy nên, tôi nhờ trợ lý Vương điều tra những bệnh viện
mà Chu Ngọc Vi đã đến.
- Có dấu hiệu mang thai? Sao anh
không nói cho chúng tôi biết?
- Vì chưa có kết quả chính xác
nên tôi không nói trước được.
Gật đầu một cái, cô quay người lại
nghe Vương Thảo nói:
- Theo bệnh viện phụ sản thành phố\,
Chu Ngọc Vi đã từng đến đó khám và...
- Chị ấy đến làm gì nữa?
- Và phá thai\, trong đó có hai đứa
bé. Chu Ngọc Vi mang thai đôi.
- Cái gì?
- Không thể nào!
Bốn người đứng bật dậy và đồng loạt
la lên với vẻ mặt sững sờ. Người ngạc nhiên nhất là cô. Tại sao chị ấy làm làm
vậy? Sao lại không báo cho cô biết? Sao lại không nói cho ai biết mà tự mình bỏ
đi hai sinh mạng đáng được sống? Có quá nhiều câu hỏi. Nhưng bây giờ cô hỏi thì
ai trả lời cho cô đây? Chu Ngọc Vi chết rồi, Lệ Khương Vũ cũng không biết.
Ba người quay lại nhìn cô. Nhưng
mặt cô vẫn không hề có biểu cảm gì ngoài ngạc nhiên. Cô ngồi xuống ghế, mặt vẫn
lạnh lùng hỏi:
- Tôi biết rồi\, tôi sẽ nói với
anh hai và sẽ trực tiếp đến đó.
Vương Thảo gật đầu. Ba người kia
cũng quan sát cô. Nhưng cô vẫn ngồi đó lậng thinh như không có vẻ gì là ngạc
nhiên với tin vừa rồi.
Một lúc sau, cô đứng lên nói:
- Thôi vậy\, chúng ta tạm dừng ở
đây đi. Giờ đã là 8 giờ 30 rồi. Chúng ta cũng cần phải về nhà thôi. Để vụ án
này cho ngày mai đi.
- Được.
Ba người đồng thanh đáp. Cô lặng
lẽ lấy túi của mình, bỏ những vật cần thiết rồi đi ra ngoài. Hắn, anh và nàng
ngồi đó mà thở dài nhìn cô rời đi. Họ biết trong lòng cô còn có nhiều khúc mắc
cần phải giải đáp.
Lấy xe của mình khởi hành lên đường.
Màn đêm buông xuống, giờ đây ngoài đường không còn nhiều xe nên giao thông cũng
thuận tiên hơn. Nhưng trong lòng cô giờ đây không còn thoải mái nữa rồi. Cô lái
thật nhanh trên con đường vắng vẻ. Chiếc xe lao vun vút trong màn đêm giá rét.
Ánh trăng dõi theo cô nhưng nó không còn là ánh trăng vui tươi nữa mà là ánh
trăng nhuốm đầy máu cùng với vẻ u ám.
Chỗ cô tới không phải là nhà của
cô đang sống mà là một quán bar. Cô đậu xe ở một chỗ và lên uống một cốc rượu với
hàng loạt câu hỏi về vụ án. Cô ngồi đóvà nhớ những phút giây nói chuyện với chị mình. Bỗng mắt
cô mờ nhòa đi. Đưa tay lên gạt phăng giọt nước ở trên mặt mình, cô cảm thấy
lòng đau nhói đến lạ. Nốc hết ly rượu vào cổ họng, nó rát. Nó rát như tim cô
đau lúc này vậy. Nuốt hết vị đắng của rượu cũng như tự nuốt vị đắng của lòng
mình, cô tự hứa với lòng phải phá được vụ án này bằng mọi giá. Vì chị cô, vì
anh cô, vì cháu cô và vì tất cả mọi người cần phải được trả lại công bằng. Họ
phải được trả!
Sáng, 10 giờ.
Cô lái xe đến nhà của Lệ Khương
Vũ. Vừa bước xuống xe, cô gặp ngay Tiểu Ngọc- con của Lệ Khương Vũ và Chu Ngọc
Vi. Tiểu Ngọc chạy đến chỗ cô và đưa tay lên. Cô mỉm cười, cúi người xuống, bế
đứa bé lên. Tiểu Ngọc cười một cách vui vẻ, hỏi:
- Dì An ơi\, mẹ con đi đâu và về
chưa ạ?
Câu hỏi này khiến cô ngẩn người
ra. Bây giờ nói với bé thì liệu nó có chấp nhận được không? Nó chỉ mới 4 tuổi
mà thôi, nói là mẹ nó chết thì sẽ thế nào? Người lớn như Lệ Khương Vũ còn khó
mà chấp nhận, chứ nói gì đến là đứa con của họ?
Thôi vậy, không nên nói thì hơn,
cứ giấu cho đến khi nào bé lớn thôi.
Cô đang định nói thì một giọng
nói khác vang lên:
- Mẹ chưa về đâu\, mẹ đi công tác
lâu lắm, con vào nhà chơi đi.
Updated 126 Episodes
Comments