CHƯƠNG 3: Ánh nắng mùa xuân

Gần đến mùa xuân rồi. Hôm nay thời tiết không còn lạnh nữa, mà thay vào đó là những tia nắng ấm áp chiếu rọi xuống thế giới này, cuối cùng thì tôi cũng có người bạn đầu tiên cho mình.

  

Từ ngày cậu ấy bước vào, thế giới của tôi như được cứu rỗi. Tôi không còn nhìn bầu trời bằng những điều xám xịt nữa, tôi cũng đế ý thấy thứ màu xanh trên đầu tôi trong lành và thuần khiết như cậu ấy vậy...

 

Màu mắt của cậu ấy đẹp lắm...nó xanh mướt như màu của bầu trời buổi sớm...tôi cảm giác như mình có thể lạc vào xứ sở  thần tiên khi nhìn vào mắt cậu ấy..

Tôi là kẻ hậu đậu, dù ở đâu, hay bất cứ khi nào, tôi luôn có thể vấp phải thứ gì đó rồi ngã nhào về phía trước, dù nó có là một mớ không khí đi nữa...tôi ngốc nghếch và hậu đậu, và tôi cũng chẳng được bình thường nữa..

Tôi đang đứng suy nghỉ linh tinh ở ban công thì cậu ấy đã đứng trước sân nhà tôi rồi

"Himasaki-channn" Cậu ấy cất giọng gọi tôi.

Giọng cậu ấy vang vọng trong tâm trí tôi, từ trước đến giờ chỉ có cha mẹ và anh trai là gọi thẳng tên tôi, nên khi có thêm một người nữa tôi có chút không quen..cách mà cậu ấy âu yếm gọi tên tôi như vậy làm tôi rất lo lắng,...tôi lo rằng một ngày nào đó cậu ấy sẽ rời đi và bỏ tôi lại...

"Tớ ở đây" tuy không biết cậu ấy ở đâu nhưng tôi vẫn đáp lại.

"Cậu có muốn sang nhà tớ chơi không? Nhà tớ có nhiều bánh ngọt lắm nè" tiếng cậu ấy phát ra ở dưới sân nhà tôi.

Không hiểu sao, lúc đó tôi lại dễ dàng bị xiu lòng vì lời mời gọi đó, tôi nhanh chóng bước xuống nhà và bước lại gần cậu ấy.

Khi tôi vừa bước tới thì cậu ấy hớn hở nhìn tôi rồi nói

"Himasaki-chan, cậu biết không tớ đã kể về nụ cười của cậu cho mẹ tớ nghe đó" Cậu ấy nắm tay tôi rồi cười khúc khích.

"Cậu kể về tớ cho mẹ cậu sao?"

"Ùm ùm" Cậu ấy vừa nói vừa gật đầu.

"Mẹ cậu đã nói gì vậy..?" Cậu ấy thật sự kể về tôi cho mẹ cậu ấy sao? Nhưng điều đó có gì đáng kể chứ..

"Mẹ tớ muốn tớ mời cậu về nhà tớ chơi đó. Và còn kêu tớ mua thật nhiều bánh ngọt để cho cậu ăn nữa cơ"

"Nhanh lên, tớ mua nhiều sô cô la lắm, tớ sẽ cho cậu thật nhiều để ăn luôn." Cậu ấy nắm tay tôi đi đến nhà mới của cậu ấy, cách cậu ấy mời tôi đến chơi nhà dễ thương thật đúng không.

Tôi đi theo sau bóng lưng của cậu ấy. Totsumuyo cũng không cao lắm, chỉ hơn tôi tầm 15 đến 20cm, cử chỉ đáng yêu và giọng nói ngọt ngào cùng với hành động ấm áp mỗi khi ở gần tôi, tôi yêu tất cả những thứ đó của cậu ấy.

Khi bước vào căn nhà của cậu ấy, tôi cảm thấy ấm áp lạ thường. Gia đình cậu ấy cũng có 4 người giống như tôi, chỉ khác là, tôi là con út còn cậu ấy là con cả.

Em gái cậu ấy chạy ra đón tôi, mái tóc màu vàng nhạt với đôi mắt màu xanh dương, tất cả đều xinh đẹp một cách hoàn hảo. Em ấy nhỏ hơn Toyo 3 tuổi, nhìn em ấy giống như một bé búp bê được tạo ra chỉnh chu và hoàn thiện nhất...dễ thương ha?

"Chị Himasaki đến rồi nè mẹ ơii" em ấy nhìn tôi với đôi mắt to tròn lung linh ấy, làm tôi bất chợt có cảm giác ngại ngùng..

Mẹ của cậu ấy bước từ trong phòng ra và vội đi đến trước mặt tôi

"Cháu mau vào nhà đi, cháu là Himasaki đúng không, trông xinh xắn đáng yêu quá" bác ấy lại nhìn tôi rồi cười dịu dàng, làm sao mà cả mẹ của cậu ấy cũng xinh đẹp như vậy chứ?

"Cháu chào bác ạ" tôi nhẹ nhàng đáp lại

Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà một ai đó làm khách, cảm giác rất kì lạ, tôi như một đứa trẻ lần đầu được bước ra thế giới bên ngoài vậy, thật xấu hổ

Totsumuyo nắm tay tôi đi vào phòng khách, tôi ngồi xuống chiếc ghế dài trong một căn phòng mới lạ, hôm nay trời vẫn còn se lạnh một chút, bên cạnh tôi là chiếc lò sưởi đang cháy, căn nhà cậu ấy tuy khá nhỏ nhưng vô cùng ấm cúng.

"Gia đình bác vừa mới chuyển đến đây nên chưa quen với mọi người, may mắn sao Totsumuyo quen được cháu làm bác vui lắm. " ? Bác ấy nhìn tôi rồi cười nhẹ nhàng, nhưng nụ cười đó trông kì lắm..nó như kiểu bác ấy đã tìm thấy một thứ rất quan trọng vậy?? An tâm khi tôi xuất hiện chăng..hay bác ấy thật sự biết ơn khi tôi chấp nhận làm bạn với con trai bác ấy..?

Tôi cứ ngồi đó rồi trò chuyện với bác ấy mãi...thoáng chút mà đã xế chiều luôn rồi, tôi chuẩn bị về lại nhà của mình thì cậu ấy chạy đến nắm tay tôi.

"Himasaki-chan ba ngày nữa là sang năm mới, cậu đi xem bắn pháo hoa với tớ nha.."

"Pháo hoa?" Thứ đó là gì nhỉ.. lần đầu tôi nghe đến nó, thứ gì được làm từ hoa sao?

"Ừm ừm, cái đó ở thế giới loài người thường bắn lên trời vào ngày đầu năm mới đó, đẹp lắm luôn á cậu đi xem với tớ nhaa"

Bắn hoa lên trời vào năm mới? Một thứ gì đó kì lạ mà tôi vừa biết, mà cũng khá thú vị, tôi cũng muốn xem...tôi thích hoa lắm.

"Ừm, tớ sẽ đi với cậu...T-To...yo?" Khoang đã, tôi không nhớ tên cậu ấy, tên của cậu ấy dài quá làm tôi không nhớ được..

"...?? Cậu vừa mới gọi tên tớ hả...nhưng mà tớ đâu phải tên Toyo đâu" Cậu ấy ngạc nhiên hỏi tôi

"..Hmm tớ xin lỗi...tớ không nhớ tên cậu" lúc đó tôi thật sự không nhớ thật mà..

"..Ra là vậy, không sao đâu. Tên tớ là Totsumuyo, To-tsu-mu-yo" cậu ấy không hề trách tôi mà thậm chí còn đọc chậm lại để tôi dễ ghi nhớ nữa

"To..t-su-yo" hình như tôi đọc sai rồi thì phải

"Sai rồi..là Totsumuyo"

"To-tsu-mu-yo?"

"Ừm ừm, cậu đọc đúng rồi" Cậu ấy gật đầu rồi mỉm cười với tôi

Tôi lặp lại tên cậu ấy một lần nữa  "Tên cậu là To-mu-yo" haizz não tôi không đủ lớn và nhanh nhẹn để ghi nhớ nó...thật xấu hổ khi liên tục đọc sai tên cậu ấy

"Cậu lại đọc sai tên tớ rồi...hay là cậu cứ gọi tớ là Toyo đi cho dễ nhớ, dù sao tên tớ cũng khá dài mà" Cậu ấy mỉm cười với tôi trong khi tay kia gãi đầu.

Hot

Comments

Weston

Weston

những đoạn văn bạn nên thống nhất là nên lùi đầu dòng hoặc không lùi nhé

2024-10-30

0

Simp Bakugo

Simp Bakugo

ẻm kh chỉ hậu đậu mà còn mau quên nữa ha

2024-04-10

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play