Chương 12: Sinh ý đầu tiên

Có tiền trong người rồi Hạ Thanh bắt đầu hành động. Nhờ sự trợ giúp của Tiết thẩm, cậu đặt về hơn hai mươi cái nồi đất nung từ một tiệm lò rèn quen trong thôn.

“A Thanh, con đặt nhiều nồi như thế có dự định làm gì vậy?”

Hạ Thanh cười hì hì, bộ dáng lưu manh vuốt ve má bé con, trêu ghẹo phụ nhân bên cạnh.

“Con không nói đâu. Thẩm yên tâm. Thẩm cứ đợi đi, chẳng mấy chốc thẩm sẽ biết mà thôi.”

“Cái thằng bé này….”

Có nồi đất nhỏ rồi, Hạ Thanh liên hệ với người bán cá trấn trên, mua thật nhiều cá. Người bán cá nhìn cậu vừa thương hại vừa thông cảm. Dù sao ở đây cũng chỉ có người nghèo rớt mồng tơi mới ăn cá thôi, còn mua một lần nhiều cá như thế thì chỉ có thể là gấp đôi cái sự nghèo.

Hạ Thanh bĩu môi. Ngày mai các người sẽ phải hối hận mà thôi.

Về đến nhà, Hạ Thanh bắt tay vào công cuộc sơ chế cá. Cậu lấy hết ruột cá, làm sạch cá bằng gừng và rượu nhạt. Cá được cắt thành từng khúc, cho vào nồi đất ngay ngắn. Hạ Thanh ướp với ít gia vị, nước tương, lại thêm hành tiêu ớt, nước sốt cũng do cậu pha chế đặc biệt. Đợi hơn hai khắc, kiểm tra cá đã hoàn toàn thấm gia vị, Hạ Thanh bắt đầu nổi lửa, kho từng nồi cá kho tộ thấm đẫm hương vị.

Mùi thơm của món cá kho lan toả khắp nơi, khiến hàng xóm nhìn sang mà phải trầm trồ. Ngay cả hệ thống cũng bị câu dẫn ngoi lên kêu gào mấy phen.

“Kí chủ ơi, thơm quá. Hấp dẫn quá. Ngon quá. Tui ước gì tui có thể ăn được.”

Thân là một hệ thống tối ngày chỉ biết báo, A Mì chỉ có thể ngửi chứ không thể cảm thụ hương vị như loài người. Thật ra lô hàng sản xuất cùng nó đều có chức năng này cả, chỉ là A Mì cho rằng mình xuất sắc quá mức nên không cần chức năng này mà thôi.

Hạ Trúc cũng bị mùi thơm kích thích, tay chân vung vẫy liên tục, tỏ ý là muốn ăn cá lắm rồi. Hạ Thanh thơm một cái thật kêu lên má con trai mình, nhìn bộ dáng trắng trẻo tròn tròn của bé mà thích không chịu được.

“Sao con không chịu ngủ đi? Còn sớm mà.”

Được cha mình chăm sóc chu đáo, cho ăn đầy đủ, Hạ Trúc trở nên béo tròn mập mạp. Ngay cả Tiết thẩm nhìn vào cũng phải cảm thán tay trông trẻ của Hạ Thanh, trong lòng âm thầm cho cậu điểm cộng. Ban đầu bà còn lo Hạ Thanh chỉ có một mình lại là thân nam nhi chưa vợ, mang theo Hạ Trúc sẽ sống khổ cực. Nhưng bây giờ nhìn đi, Hạ Trúc chính là đang hưởng phúc đấy chứ.

Đợi nồi cá kho chín rục thì phiên chợ sáng cũng đã tan. Lúc này, Hạ Thanh mới bắt đầu công cuộc buôn bán của mình. Cậu cẩn thận sắp từng niêu cá kho vào giỏ, đặt lên xe trâu của Ngưu thúc, chuẩn bị vào trấn.

“Hạ Thanh, đệ lên trấn sao?”

“Diêu đại ca, vâng ạ. Lần này đệ lên trấn làm chút buôn bán.”

Diêu Hình Lâm trong lòng ngứa ngáy. Hắn buông cây cung trên tay, đưa cho em họ của mình mang giúp về nhà, bản thân cũng trèo lên xe trâu.

“Tôi đi với cậu.”

Diêu Hình Lâm quen thuộc với lấy Hạ Trúc đang đòi bế. Bé con gặp ai cũng chào, gục đầu lên bờ vai cường trán của hắn mà cười hí ha hí hửng, trong miệng thì cứ liên tục chảy nước miếng.

“Mà sao cậu lên trấn muộn thế?”

Hạ Thanh thần bí gõ gõ vào cái giỏ.

“Thứ này a… không nên bán buổi sáng. Canh giờ này là hợp lý nhất rồi. Lát nữa, nếu có thời gian Diêu đại ca cứ đến sạp hàng của đệ là biết.”

Vẻ mặt như con hồ ly nhỏ giảo hoạt làm Diêu Hình Lâm không nhịn được xúc động muốn véo má cậu.

Sạp hàng của Hạ Thanh là một vị trí hơi khuất trong chợ được cậu thương lượng thuê lại chỗ của một người bán thịt heo buổi sáng. Cậu bày từng cái nồi nhỏ ra, thu hút được các thẩm thẳm nhìn qua, nhưng không ai tiến lại gần.

Đặt bé con ngồi trên ghế, Hạ Thanh lấy chút nước ra đút con mình uống. Sau đó cậu mở cái nồi cá nhỏ vẫn được giữ ấm trong cái giỏ ủ, vừa mở nắp, hương thơm si mê liền bay khắp chợ.

“Thật thơm… mùi gì mà thơm thế?”

“Là cậu trai có đứa nhỏ kia bán đấy…. Bán cái gì vậy ta?”

Chẳng mấy chốc sạp hàng của Hạ Thanh đã bị người vây kín lấy. A Mì còn rất tri kỉ “ăn gian” làm mùi hương càng trở nên nồng nàn thơm lừng trong không khí. Mùi hương cá tươi hoà với nước dùng, mùi cay cay thơm thơm của tiêu và ớt xen lẫn chút nồng của gừng và đầu hành. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, không ai tin đây là món cá đâu.

“Cậu gì đó ơi, món này là cậu tự làm sao?”

“Đúng vậy ạ. Là cháu tự làm. Món này gọi là cá kho, dùng ăn với cơm là tuyệt cú mèo. Các thẩm có thể mua một thố về, chỉ cần hâm nóng lại là có thể dùng rồi.”

“Giá cả thế nào đấy ông chủ?”

“Cháu bán nguyên nồi là mười văn, mọi người có thể lấy cái nồi luôn. Còn nếu có đồ đựng thì cháu bán ba văn thôi ạ.”

Nghe giá cao thế lập tức có người chùn chân, Hạ Thanh cũng đã đoán trước được sự việc. Cậu lấy đũa ra, dẻ một khứa cá, mời mọi người.

“Mấy thẩm thẩm nếm thử xem đi, cháu đảm bảo không ngon không lấy tiền. Mọi người cứ ăn thử đi ạ, cháu miễn phí.”

Nhìn thấy nét mặt tươi cười dễ nhìn của Hạ Thanh, rốt cuộc cũng có người tiến lên, can đảm nếm thử. Miếng cá mềm mại dẻo dai vừa vào miệng lập tức bùng nổ vị giác. Hai mắt của bà mở to, không thể tin vào mắt mình.

Đây thực sự là cá sao? Là cá sao có thể không có mùi tanh. Hương vị lại tuyệt hảo như thế?!

“Đây là cá sao?”

“Thẩm à… thẩm cũng nhìn thấy mà. Nó là cá.. chính xác là cá. Có thể thay thế bữa mặn trong nhà, không cần thịt đấy ạ.”

“Vậy cậu để lại cho tôi một thố, tôi về lấy đồ đựng.”

“Vâng ạ….”

Có người đầu tiên tất nhiên sẽ có người thứ hai thứ ba. Ai sau khi nếm thử món cá kho của cậu, cũng bảo là sẽ mua, chạy nhanh về nhà lấy tô hay là nồi. Cũng có người họp nhóm lại chia nhau một thố. Chẳng mấy chốc mà hai mươi thố cá đã hết sạch.

Hạ Thanh cười tủm tỉm… sinh ý này… bạo rồi a…. Tiền vào là tiền vào…

Hot

Comments

Glenda Olwen

Glenda Olwen

mua cá ăn là nghèo của nghèo vậy bán cá thì seo ???

2024-02-28

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Hệ thống “hố” người
2 Chương 2: Bé con ngoan ngoãn
3 Chương 3: Chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn
4 Chương 4: Chỉ hận không thể quậy đục nước
5 Chương 5: Hạ Trúc
6 Chương 6: Mặc cả là niềm vui
7 Chương 7: Mời khách
8 Chương 8: Không có tiền làm gì cũng khó
9 Chương 9: Tới học đường đòi tiền
10 Chương 10: Tấm thẻ đáng giá sáu trăm văn
11 Chương 11: Vả mặt người thân cực phẩm
12 Chương 12: Sinh ý đầu tiên
13 Chương 13: Hái nấm trong rừng
14 Chương 14: Canh gà hầm nấm
15 Chương 15: Hai con dê nhấc lên sóng gió
16 Chương 16: Chút rung động
17 Chương 17: Người ở phủ thành
18 Chương 18: Chuẩn bị cơm trưa
19 Chương 19: Ăn ngon nuốt lưỡi
20 Chương 20: Đến phủ thành
21 Chương 21: Hướng dẫn cách nấu món ngon
22 Chương 22: Bằng hữu của Diêu Hình Lâm
23 Chương 23: Trà quá đi à
24 Chương 24: Bắt đầu mở bán
25 Chương 25: Về thôn
26 Chương 26: Kẻ đột nhập
27 Chương 27: Chứng cứ xác thực
28 Chương 28: Khởi công xây nhà
29 Chương 29: Tân gia
30 Chương 30: Có kẻ quấy phá
31 Chương 31: Tàn tiệc
32 Chương 32: Thời gian trôi qua
33 Chương 33: Niềm vui thu hoạch
34 Chương 34: Xiên que
35 Chương 35: Khách không mời mà đến (1)
36 Chương 36: Khách không mời mà đến (2)
37 Chương 37: Trăng sáng vằng vặc
38 Chương 38: Học đường (1)
39 Chương 39: Học đường (2)
40 Chương 40: Học đường (3)
41 Chương 41: Xây nhà xưởng
42 Chương 42: Hoa đào nát
43 Chương 43: Bánh tráng cuốn thịt heo
44 Chương 44: Hôn trộm
45 Chương 45: Diêu lão phu nhân
46 Chương 46: Không ngại làm người xấu
47 Chương 47: Say người
48 Chương 48: Hai vị trợ thủ
49 Chương 49: Chuyện xưa không vui
50 Chương 50: An ủi người
51 Chương 51: Sắm sửa đồ Tết
52 Chương 52: Đại ca Diêu Hình Phong
53 Chương 53: Chung chăn chung gối
54 Chương 54: Bánh canh
55 Chương 55: Dọn dẹp đón Tết
56 Chương 56: Đón năm mới
57 Chương 57: Ngày đầu năm
58 Chương 58: Linh Thẩm Tinh
59 Chương 59: Bẫy
60 Chương 60: Phong ba Linh gia
61 Chương 61: Khúc mắc bên trong
62 Chương 62: Vào thành
63 Chương 63: Kinh thành rộng lớn
64 Chương 64: Ta là gia chủ nơi này
65 Chương 65: Mưu kế thâm sâu
66 Chương 66: Náo nhiệt
67 Chương 67: Siêu náo nhiệt
68 Chương 68: Vả mặt
69 Chương 69: Chó cắn chó
70 Chương 70: Phát điên
71 Chương 71: Hối hận muộn màng
72 Chương 72: Ngả bài
73 Chương 73: Lật mặt
74 Chương 74: Nhị ca Diêu Hình Hồng
75 Chương 75: Rạn nứt
76 Chương 76: Gia chủ quay về
77 Chương 77: Bữa ăn gia đình
78 Chương 78: Vây
79 Chương 79: Chuyện đi đến hồi kết
80 Chương 80: Phủ công chúa
81 Chương 81: Trở về
Chapter

Updated 81 Episodes

1
Chương 1: Hệ thống “hố” người
2
Chương 2: Bé con ngoan ngoãn
3
Chương 3: Chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn
4
Chương 4: Chỉ hận không thể quậy đục nước
5
Chương 5: Hạ Trúc
6
Chương 6: Mặc cả là niềm vui
7
Chương 7: Mời khách
8
Chương 8: Không có tiền làm gì cũng khó
9
Chương 9: Tới học đường đòi tiền
10
Chương 10: Tấm thẻ đáng giá sáu trăm văn
11
Chương 11: Vả mặt người thân cực phẩm
12
Chương 12: Sinh ý đầu tiên
13
Chương 13: Hái nấm trong rừng
14
Chương 14: Canh gà hầm nấm
15
Chương 15: Hai con dê nhấc lên sóng gió
16
Chương 16: Chút rung động
17
Chương 17: Người ở phủ thành
18
Chương 18: Chuẩn bị cơm trưa
19
Chương 19: Ăn ngon nuốt lưỡi
20
Chương 20: Đến phủ thành
21
Chương 21: Hướng dẫn cách nấu món ngon
22
Chương 22: Bằng hữu của Diêu Hình Lâm
23
Chương 23: Trà quá đi à
24
Chương 24: Bắt đầu mở bán
25
Chương 25: Về thôn
26
Chương 26: Kẻ đột nhập
27
Chương 27: Chứng cứ xác thực
28
Chương 28: Khởi công xây nhà
29
Chương 29: Tân gia
30
Chương 30: Có kẻ quấy phá
31
Chương 31: Tàn tiệc
32
Chương 32: Thời gian trôi qua
33
Chương 33: Niềm vui thu hoạch
34
Chương 34: Xiên que
35
Chương 35: Khách không mời mà đến (1)
36
Chương 36: Khách không mời mà đến (2)
37
Chương 37: Trăng sáng vằng vặc
38
Chương 38: Học đường (1)
39
Chương 39: Học đường (2)
40
Chương 40: Học đường (3)
41
Chương 41: Xây nhà xưởng
42
Chương 42: Hoa đào nát
43
Chương 43: Bánh tráng cuốn thịt heo
44
Chương 44: Hôn trộm
45
Chương 45: Diêu lão phu nhân
46
Chương 46: Không ngại làm người xấu
47
Chương 47: Say người
48
Chương 48: Hai vị trợ thủ
49
Chương 49: Chuyện xưa không vui
50
Chương 50: An ủi người
51
Chương 51: Sắm sửa đồ Tết
52
Chương 52: Đại ca Diêu Hình Phong
53
Chương 53: Chung chăn chung gối
54
Chương 54: Bánh canh
55
Chương 55: Dọn dẹp đón Tết
56
Chương 56: Đón năm mới
57
Chương 57: Ngày đầu năm
58
Chương 58: Linh Thẩm Tinh
59
Chương 59: Bẫy
60
Chương 60: Phong ba Linh gia
61
Chương 61: Khúc mắc bên trong
62
Chương 62: Vào thành
63
Chương 63: Kinh thành rộng lớn
64
Chương 64: Ta là gia chủ nơi này
65
Chương 65: Mưu kế thâm sâu
66
Chương 66: Náo nhiệt
67
Chương 67: Siêu náo nhiệt
68
Chương 68: Vả mặt
69
Chương 69: Chó cắn chó
70
Chương 70: Phát điên
71
Chương 71: Hối hận muộn màng
72
Chương 72: Ngả bài
73
Chương 73: Lật mặt
74
Chương 74: Nhị ca Diêu Hình Hồng
75
Chương 75: Rạn nứt
76
Chương 76: Gia chủ quay về
77
Chương 77: Bữa ăn gia đình
78
Chương 78: Vây
79
Chương 79: Chuyện đi đến hồi kết
80
Chương 80: Phủ công chúa
81
Chương 81: Trở về

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play