Chương 15: Hai con dê nhấc lên sóng gió

Chuyện buôn bán của Hạ Thanh đã gây ra náo động một trận thì hai con dê này quả thực nhấc lên một trận sóng gió lớn. Ai cũng biết trước kia nhà Hạ Thanh nghèo nhất nhì trong thôn. Thế mà chỉ sau vài tháng đã có thể mua dê, còn sắp lấy lại ruộng nữa chứ. Đây là trình độ gì a.

Hạ Thanh dắt mẹ con dê về cái chuồng cậu đã làm sẵn đêm qua, lại lấy thêm chút nước trong không gian cho nó uống. Dê mẹ vừa mới sinh, lại có thêm nước suối ngon nên sữa đủ đầy. Lần này Hạ Trúc có lộc ăn rồi.

Hạ Thanh miệt mài vắt sữa dê thì Vương Tiết thẩm đến.

"Thẩm a, người có chuyện gì không vui sao?"

"Còn có chuyện gì nữa. Ta thật không hiểu nổi mấy nhà kia. Thấy ngươi làm ăn phát đạt liền mặt dày sang nhà lão công nhà ta bảo ngươi truyền bá cách làm cá kho. Đây là cái ý tứ gì chứ!!! Nghĩ tới là ta phát bực."

Trong thôn, nhà thân với Hạ Thanh nhất là thôn trưởng, trước kia tỷ đệ nhà cậu gặp khó cũng là Vương Tiết thẩm giúp đỡ. Thế nên không ít người nghĩ rằng Hạ Thanh nói cho nhà thôn trưởng biết bí quyết mà họ lại giấu diếm. Vương Tiết thẩm tức đến mức ăn cơm không vô, qua đây càm ràm một trận.

"Mặc kệ bọn họ đi thẩm. Người có mắt ai lại không biết Tiết thẩm tốt nhất thôn chứ. Là bác trưởng thôn có phước lắm mới lấy được người."

"Ai da...cái thằng nhóc này. Miệng bôi mật hay sao mà nói năng ngọt như thế."

Hạ Thanh vận dụng cái miệng dẻo quẹo của mình chọc vợ thôn trưởng cười ha ha. Trước khi về, bà còn nựng Hạ Trúc đang ngồi chơi một trận mới thoả mãn.

Sữa dê tươi Hạ Thanh nấu trên lửa nhỏ cho sôi lăn tăn. Một ít cho vào không gian trữ lạnh, phần còn lại thì cho Hạ Trúc uống trực tiếp. Đã lâu Hạ Trúc mới uống lại sữa. Bé con hai mắt sáng rực ôm bát sữa không chịu buông khiến Hạ Thanh cười thấy răng không thấy mắt. Hạ Trúc đang tuổi tập nói, mỗi ngụm sữa lại một lần kêu ba ba làm tim Hạ Thanh nhũn ra. Đúng là con ngoan của cậu a.

...****************...

Chuyện Hạ Thanh mua dê chẳng mấy chốc lan truyền sang thôn kế bên dẫn tới mấy người mặt dày không đáng có.

"Hạ Thanh, Hạ Thanh có ở trong nhà không?"

Hạ Thanh vừa cắt cỏ dê về, còn chưa kịp nghỉ tay đã bị âm thanh đập cửa ầm ĩ làm cho phát bực. Cậu ngó qua thấy con trai mình vẫn ngủ ngon thì mới đi ra mở cửa.

"Ai vậy ạ?"

"Là ta, Vương A Bảo đây."

Nhìn hai người quen thuộc trước cửa, Hạ Thanh chỉ muốn đóng sập cửa lại cho lành. Vương A Bảo cùng đệ đệ của mình nhanh chóng chen vào, không biết ngại đi thẳng tới chuồng dê, ánh mắt sáng rực đầy tham lam nhìn hai con dê đang ăn cỏ.

"Hai người đến đây làm gì?"

"Là thế này. Ta nghe nói đệ có dê cái nên đến đây xin ít sữa cho cháu đệ uống."

Con trai Vương A Bảo đang ba tuổi, đúng là tuổi ăn tuổi lớn. Hạ Thanh nhìn cái bình mà tên này đem đến, tức muốn hộc máu. Cho nhiêu sữa đây là muốn lấy mạng dê nhà cậu à.

"Không cho. Mấy người đi về đi."

Hạ Thanh thẳng thừng từ chối, làm động tác mời khách.

"Hạ Thanh đệ, dù sao nó cũng là cháu đệ..đệ thương nó .."

"Ai huynh đệ gì với mấy người. Giấy bỏ con cũng đã viết, cút đi. Mấy người mà còn không đi tôi báo quan đấy."

Hạ Thanh phiền chán nhìn bọn người này. Trong lòng nhịn được một cỗ chán ghét. Cháu chắt cái mẹ gì chứ. Nhà kia thậm chí một bát cháo còn chưa từng cho Hạ Trúc, bây giờ lại chơi trò tình thân với cậu à.

"Hạ Thanh, cậu đừng có quá đáng. Dù gì chúng ta cũng là người nhà, cậu đem bí quyết kho cá nói cho người ngoài thì cũng thôi đi. Ở đây lại còn dè sẻn chút sữa nữa."

"Mẹ... Không đi đúng không."

Hạ Thanh vớ lấy cây cuốc để trong góc vườn, không chút do dự chém về phía hai anh em nhà họ Vương. Sau đó là một mảnh hỗn loạn không tả nổi. Chiếc cuốc không chém trúng ai nhưng nhìn độ sâu mà nó cắm xuống đất cũng thấy là Hạ Thanh đã dùng hết sức. Nếu nó thật sự đánh trúng người, tàn phế là cái chắc.

"Hạ Thanh , cậu điên rồi."

"Không điên thì sao đối phó được với mấy kẻ ăn thịt người như các ngươi."

Vương gia có hai người con trai, theo lẽ có thể nhanh chóng khống chế được Hạ Thanh. Nhưng A Mì không phải vật trang trí bình thường. Nó dùng sức mạnh nội tại gạt chân hai anh em nhà họ Vương làm bọn chúng không biết gì.

Hạ Thanh chống cái lưỡi cuốc sắc bén xuống chân Vương A Bảo, nhìn mặt hắn xám ngoét không còn giọt máu.

"Đến tỷ tỷ tao còn không chịu được nhìn mấy người làm càn nữa mà. Tao nói cho mà biết, hai nhà đã chấm dứt quan hệ từ lâu. Biết điều thì tránh xa nhau ra một chút. Các người còn dám đến đây làm phiền cuộc sống của cha con tao thì đừng trách."

"Kí chủ, có cần tui đổ một xô nước xuống đầu hai người này không?"

"Không cần đâu chuyện đó tà đạo quá."

Hai anh em Vương gia sợ mất mật, đặc biệt là khi lưỡi cuốc cứ ấn xuống liên tục, chỉ chút nữa là có thể chảy máu rồi.

"Không dám, tuyệt đối không dám nữa. Hạ Thanh huynh đệ, cậu tha cho tôi."

Vương A Bảo cũng chỉ là kẻ ức hiếp được người yếu thế hơn mình. So với Hạ Thanh đang phát điên lại có hệ thống nhân danh linh hồn tỷ tỷ làm càn thì gan hắn đã thu lại như thỏ đế. Hai anh em cứ nằm đó run như cầy sấy hứa hẹn sẽ không đến phá nữa. Nhưng Hạ Thanh vẫn cứ không tha, làm ra cái bộ dáng hung thần ác sát càng khiến người khác hoảng hồn.

Mãi đến khi thôn trưởng thôn A Giao đến, lên tiếng khuyên ngăn cậu mới thả lỏng.

"A Thanh, bọn chúng cũng sợ rồi. Thôi con bỏ qua cho nó. Nếu nó lại đến thì chúng ta lại báo quan."

"Đúng đấy. Kệ nó đi. Bình tĩnh đi Hạ Thanh ."

Hai anh em Vương gia thấy tình hình cũng ổn rồi liền lật đật bỏ chạy, ngay cả cái bình cũng quên không đem về. Hạ Thanh cầm bình dí theo vứt cái choang.

"Đem bình về mà lấy sữa. Lần sau còn dám quay lại đây thì đừng hòng thoát thân."

Hot

Comments

Tokochit

Tokochit

Ai huynh đệ với lũ óc lợn như mấy người :)? mà so sánh các người với óc lợn là còn có lỗi với món óc heo hấp đấy =)) Căn bản vì ổ họ Vương các người không xứng ^^

2024-02-11

6

Tokochit

Tokochit

:))) nói thật nhé Vương ngu ngục, tui lười nấu ăn mà nếm qua một lần cũng đoán được nguyên liệu kho cá như nào và cũng thỉnh thoảng làm món kho rồi. Không có vị giác à, mà há mồm mở mồm là đòi công thức :)?

2024-02-11

3

Tokochit

Tokochit

Biết ngay cái ngữ này sẽ đeo bám bé con mà ;))) Chúc nhà họ Vương mấy người đoạn tử tuyệt tôn, trời cao vùi dập, đập đá nhét mồm cho qua bữa ^^

2024-02-11

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Hệ thống “hố” người
2 Chương 2: Bé con ngoan ngoãn
3 Chương 3: Chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn
4 Chương 4: Chỉ hận không thể quậy đục nước
5 Chương 5: Hạ Trúc
6 Chương 6: Mặc cả là niềm vui
7 Chương 7: Mời khách
8 Chương 8: Không có tiền làm gì cũng khó
9 Chương 9: Tới học đường đòi tiền
10 Chương 10: Tấm thẻ đáng giá sáu trăm văn
11 Chương 11: Vả mặt người thân cực phẩm
12 Chương 12: Sinh ý đầu tiên
13 Chương 13: Hái nấm trong rừng
14 Chương 14: Canh gà hầm nấm
15 Chương 15: Hai con dê nhấc lên sóng gió
16 Chương 16: Chút rung động
17 Chương 17: Người ở phủ thành
18 Chương 18: Chuẩn bị cơm trưa
19 Chương 19: Ăn ngon nuốt lưỡi
20 Chương 20: Đến phủ thành
21 Chương 21: Hướng dẫn cách nấu món ngon
22 Chương 22: Bằng hữu của Diêu Hình Lâm
23 Chương 23: Trà quá đi à
24 Chương 24: Bắt đầu mở bán
25 Chương 25: Về thôn
26 Chương 26: Kẻ đột nhập
27 Chương 27: Chứng cứ xác thực
28 Chương 28: Khởi công xây nhà
29 Chương 29: Tân gia
30 Chương 30: Có kẻ quấy phá
31 Chương 31: Tàn tiệc
32 Chương 32: Thời gian trôi qua
33 Chương 33: Niềm vui thu hoạch
34 Chương 34: Xiên que
35 Chương 35: Khách không mời mà đến (1)
36 Chương 36: Khách không mời mà đến (2)
37 Chương 37: Trăng sáng vằng vặc
38 Chương 38: Học đường (1)
39 Chương 39: Học đường (2)
40 Chương 40: Học đường (3)
41 Chương 41: Xây nhà xưởng
42 Chương 42: Hoa đào nát
43 Chương 43: Bánh tráng cuốn thịt heo
44 Chương 44: Hôn trộm
45 Chương 45: Diêu lão phu nhân
46 Chương 46: Không ngại làm người xấu
47 Chương 47: Say người
48 Chương 48: Hai vị trợ thủ
49 Chương 49: Chuyện xưa không vui
50 Chương 50: An ủi người
51 Chương 51: Sắm sửa đồ Tết
52 Chương 52: Đại ca Diêu Hình Phong
53 Chương 53: Chung chăn chung gối
54 Chương 54: Bánh canh
55 Chương 55: Dọn dẹp đón Tết
56 Chương 56: Đón năm mới
57 Chương 57: Ngày đầu năm
58 Chương 58: Linh Thẩm Tinh
59 Chương 59: Bẫy
60 Chương 60: Phong ba Linh gia
61 Chương 61: Khúc mắc bên trong
62 Chương 62: Vào thành
63 Chương 63: Kinh thành rộng lớn
64 Chương 64: Ta là gia chủ nơi này
65 Chương 65: Mưu kế thâm sâu
66 Chương 66: Náo nhiệt
67 Chương 67: Siêu náo nhiệt
68 Chương 68: Vả mặt
69 Chương 69: Chó cắn chó
70 Chương 70: Phát điên
71 Chương 71: Hối hận muộn màng
72 Chương 72: Ngả bài
73 Chương 73: Lật mặt
74 Chương 74: Nhị ca Diêu Hình Hồng
75 Chương 75: Rạn nứt
76 Chương 76: Gia chủ quay về
77 Chương 77: Bữa ăn gia đình
78 Chương 78: Vây
79 Chương 79: Chuyện đi đến hồi kết
80 Chương 80: Phủ công chúa
81 Chương 81: Trở về
Chapter

Updated 81 Episodes

1
Chương 1: Hệ thống “hố” người
2
Chương 2: Bé con ngoan ngoãn
3
Chương 3: Chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn
4
Chương 4: Chỉ hận không thể quậy đục nước
5
Chương 5: Hạ Trúc
6
Chương 6: Mặc cả là niềm vui
7
Chương 7: Mời khách
8
Chương 8: Không có tiền làm gì cũng khó
9
Chương 9: Tới học đường đòi tiền
10
Chương 10: Tấm thẻ đáng giá sáu trăm văn
11
Chương 11: Vả mặt người thân cực phẩm
12
Chương 12: Sinh ý đầu tiên
13
Chương 13: Hái nấm trong rừng
14
Chương 14: Canh gà hầm nấm
15
Chương 15: Hai con dê nhấc lên sóng gió
16
Chương 16: Chút rung động
17
Chương 17: Người ở phủ thành
18
Chương 18: Chuẩn bị cơm trưa
19
Chương 19: Ăn ngon nuốt lưỡi
20
Chương 20: Đến phủ thành
21
Chương 21: Hướng dẫn cách nấu món ngon
22
Chương 22: Bằng hữu của Diêu Hình Lâm
23
Chương 23: Trà quá đi à
24
Chương 24: Bắt đầu mở bán
25
Chương 25: Về thôn
26
Chương 26: Kẻ đột nhập
27
Chương 27: Chứng cứ xác thực
28
Chương 28: Khởi công xây nhà
29
Chương 29: Tân gia
30
Chương 30: Có kẻ quấy phá
31
Chương 31: Tàn tiệc
32
Chương 32: Thời gian trôi qua
33
Chương 33: Niềm vui thu hoạch
34
Chương 34: Xiên que
35
Chương 35: Khách không mời mà đến (1)
36
Chương 36: Khách không mời mà đến (2)
37
Chương 37: Trăng sáng vằng vặc
38
Chương 38: Học đường (1)
39
Chương 39: Học đường (2)
40
Chương 40: Học đường (3)
41
Chương 41: Xây nhà xưởng
42
Chương 42: Hoa đào nát
43
Chương 43: Bánh tráng cuốn thịt heo
44
Chương 44: Hôn trộm
45
Chương 45: Diêu lão phu nhân
46
Chương 46: Không ngại làm người xấu
47
Chương 47: Say người
48
Chương 48: Hai vị trợ thủ
49
Chương 49: Chuyện xưa không vui
50
Chương 50: An ủi người
51
Chương 51: Sắm sửa đồ Tết
52
Chương 52: Đại ca Diêu Hình Phong
53
Chương 53: Chung chăn chung gối
54
Chương 54: Bánh canh
55
Chương 55: Dọn dẹp đón Tết
56
Chương 56: Đón năm mới
57
Chương 57: Ngày đầu năm
58
Chương 58: Linh Thẩm Tinh
59
Chương 59: Bẫy
60
Chương 60: Phong ba Linh gia
61
Chương 61: Khúc mắc bên trong
62
Chương 62: Vào thành
63
Chương 63: Kinh thành rộng lớn
64
Chương 64: Ta là gia chủ nơi này
65
Chương 65: Mưu kế thâm sâu
66
Chương 66: Náo nhiệt
67
Chương 67: Siêu náo nhiệt
68
Chương 68: Vả mặt
69
Chương 69: Chó cắn chó
70
Chương 70: Phát điên
71
Chương 71: Hối hận muộn màng
72
Chương 72: Ngả bài
73
Chương 73: Lật mặt
74
Chương 74: Nhị ca Diêu Hình Hồng
75
Chương 75: Rạn nứt
76
Chương 76: Gia chủ quay về
77
Chương 77: Bữa ăn gia đình
78
Chương 78: Vây
79
Chương 79: Chuyện đi đến hồi kết
80
Chương 80: Phủ công chúa
81
Chương 81: Trở về

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play