-" ra là vậy , nhưng hiện giờ người thân của anh ta không có ở đây, cô tạm thời làm giấy nhập viện giúp anh ấy được không?"
Biết sao được đã giúp người thì giúp cho chót vậy-" vâng ạ"
-"vậy thì mau đi thôi"
Cô ậm ừ rồi nhanh nhẹn bước theo sau vị bác sĩ kia
Một lúc thì quay lại kèm theo hộp cơm trên tay
-"haiz, chưa gì đã bay mất hơn một tháng lương" cô ngồi ở hàng ghế gần đó, rồi mở hộp cơm ra
miệng vừa nhai xong lại bảo -" nhất định mình sẽ đòi anh ta gấp hai ba lần vì đã làm tổn thương tinh thần của mình"
Cô nàng bé nhỏ kia như đang bầu bạn cùng với hộp cơm tối của chính mình , lâu lâu lại tự thở dài vài tiếng trách sao phận mình lại éo le như thế , không chuyện này thì cũng chuyện xui xẻo khác ập đến với chính mình
Vào buổi sáng hôm sau , cái nắng ấm áp bao chùm lấy cả một thành phố to lớn kia tựa như một tấm màng trong suốt vừa dịu dàng vừa thoải mái. sự bình yên này có phải báo hiệu một cơn giông tố không phanh đang ập đến đây không?
Đôi mắt đẹp đẽ ấy trông có vẻ mệt mỏi đến giờ vẫn còn say giấc không chịu tỉnh
Gò má của cô vô tình đè lên tay hắn, ngón tay ấy khẽ động đậy xem ra là tình trạng của hắn đã đỡ hơn rất nhiều
Ánh mắt yêu ớt nhưng vẫn mang trong nó một thứ rất khó tả trông có vẻ cứng cáp và kiên định , hắn đưa mắt nhìn mọi thứ xung quanh. Cơn đau từ cơ thể đang lan toả khắp người . Lúc này hắn mới để ý đến thứ đang đè lên tay mình.
Giọng khe khẽ cất lên -" ai vậy...?"
Cô ngủ say thật xem ra đêm qua đã rất mệt mỏi rồi. Hắn định rút tay lại nhưng nhìn dáng vẻ nhỏ bé kia thì không đành
Cánh tay còn lại chậm rãi đưa về phía cô , hắn ta nhẹ nhàng vén phần tóc đã che lấp đi gương mặt ân nhân của mình
Trong chốc lát hắn có dừng lại vài giây trước gương mặt thanh tú ấy. kèm thêm hàng lông mi công vuốt kia lại cáng khiến nét mặt ấy sắt sảo hơn
Cảm nhận có ai đó đang đụng vào mình cô liền tỉnh dậy. Hắn cũng giật mình rụt tay lại
Cô tỉnh dậy , ánh mắt còn lim dim bảo -" Anh thấy trong người mình thế nào rồi..."
Anh chậm rãi đáp-"Tôi khoẻ rồi, cảm ơn cô"
Đến giờ cô vẫn chưa biết mình đã nằm lên tay người khác cả một buổi tối, hắn cũng chẳng muốn nói
Dần tỉnh ngủ, cô nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt, cho đến tận bây giờ mới thấy rõ dáng vẻ của hắn
Người đàn ông này nhắm chừng có thể là tầm một mét tám hoặc hơn, xem ra cái giường chặt chội này chẳng đủ cho hắn
Gương mặt tuấn tú kèm theo ánh mắt sắc lẻm , body của hắn đủ để đi làm một người mẫu ảnh chuyên nghiệp, nhưng vết thương kia đã khiến nó chẳng còn hoàn hảo được nữa nó như một vết ố in sâu mãi trên người hắn
-"này, cô nhìn đủ chưa đấy"
Cô có chút ngại ngùng bảo -"do vừa mới ngủ dậy nên tôi chỉ mơ hồ nhìn thế thôi, anh đừng có hiểu lầm"
-"thật là vậy à" hắn trêu cô
-"chứ anh nghĩ bản thân mình đẹp lắm chắc?"
khẽ cười rồi đáp-" tôi cứ tưởng cô là biến thái, thích nhìn cơ thể người khác kia chứ"
Cô như một chú mèo xù lông lên -" anh ăn nói với ân nhân mình như thế à?" rồi lập tức bảo -" mau kêu người nhà anh đem tiền viện phí lên đây trả cho tôi, tôi còn có việc phải giải quyết"
-" sao cô lại vội đến thế , ngay cả tên cũng không cho tôi biết sao?"
-" mắc mớ gì tôi phải cho anh biết tên tôi, làm sao tôi biết anh là ai là người thế nào? Bây giờ tôi chỉ muốn anh trả lại tiền cho tôi thôi"...
Updated 98 Episodes
Comments
Odette/Odile
Mình bị cuốn hút bởi cốt truyện và từng câu chữ trong truyện của tác. Tiếp tục phát huy tốt hơn nữa nhé!
2024-02-06
1