Trước lời đề nghị của Theodore, Azarius chỉ im lặng gật đầu. Căn bản hắn không biết nên nói gì với anh. Hắn chỉ nhìn anh bằng đôi mắt đã giảm bớt đi bao hiềm nghi.
Hắn nhìn anh, rồi lại nhìn trái cặp đào của anh. Lúc này, hắn mới nghĩ thầm: “Đàn ông...thật à? Căng thật.”
Vậy là một gã đực rựa như hắn lại nhìn vào cặp đào của một thằng đàn ông và nảy ra bao suy nghĩ mà chính hắn cũng khó lòng nào chấp nhận được. Hắn chỉ tự cho đây là ham muốn nhất thời vì đã lâu chưa giải tỏa.
Azarius Vyacheslav hừ lạnh. Vốn dĩ hắn không phải con người dễ nảy sinh ham muốn với ai. Nhưng nay khi nhìn thấy anh không màng tất thảy để cứu hắn, lòng hắn thay rồi...Hắn không còn nghĩ tình cảm giữa người với người là một thứ gì đó rất hi hữu nữa. Ở đâu đó trong khoảng trời rộng lớn này vẫn luôn tồn tại những người tốt như anh.
Azarius Vyacheslav đã nghĩ thế. Nhưng trong lòng hắn vẫn không hoàn toàn buông bỏ được nghi ngờ. Hắn không cho phép hắn được quyền buông lỏng cảnh giác với bất cứ ai. Đó là ranh giới hắn tự đặt ra cho hắn.
Ở Theodore Michael toát ra một thứ ánh sáng mà hắn chưa từng thấy ở những người mà hắn từng gặp trước đây. Dù không muốn thừa nhận, khi ở cạnh anh, hắn lại tự sản sinh ra một loại cảm giác an toàn. Hắn an tâm đến kì lạ.
“Theodore...Anh từng nói tên anh là Theodore? Bao tuổi rồi?”
Anh ngạc nhiên, đây là lần đầu con người anh tưởng chừng như không thích giao tiếp này bắt chuyện với anh.
Nhìn đôi mắt của hắn, dù đã dịu bớt nhiều phần nhưng anh vẫn cảm thấy sâu trong đôi mắt kia lại chứa đầy tử khí...
Anh chỉ gạt phăng chúng đi, nhẹ giọng đáp: “Tôi 29 tuổi. Còn cậu, cậu Azarius năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“...24 tuổi.” Hắn hạ giọng, có chút không được thoải mái. Có lẽ hắn không tin anh đã 29 tuổi. Dù sao thì với gương mặt của anh sức mấy mà có người tin anh 29 tuổi, trừ những đồng nghiệp cũ từng làm chung trong tổ chức WSFEP thì may ra...Còn lại chắc là không. Và trong đó có hắn, nửa tin nửa ngờ. Trông anh còn trẻ hơn cả hắn...
“Cậu có thù hằn gì với bọn chúng à? Ý tôi là người đã bao vây cậu ấy.”
“...Không hẳn.” Ngẫm một hồi, hắn mới hỏi: “Chúng chết hết chưa?”
Anh nhìn hắn, hiểu ý, anh liền gật đầu: “Chết hết rồi. Nhưng dọn xác thì khổ thật, có người dọn hộ tôi rồi.”
“Ai?” Hắn nghi hoặc hỏi.
“Đồng nghiệp cũ. Cậu đừng bận tâm.” Anh cười xòa: “Chắc cậu cũng đói rồi. Chúng ta ăn.”
Trong bữa ăn, sau khi anh và hắn vừa ăn sạch chỗ thức ăn trên bàn, hắn mới hỏi: “Tôi có thể ở lại đây một thời gian không?”
Anh nhìn hắn, rồi lại suy nghĩ đến ví tiền của mình. Nhưng rồi anh lại gật đầu mà chẳng thèm nghĩ thêm gì nữa. Đến nghĩ anh lười nhác nghĩ. Căn bản trong kho bạc của anh không thiếu tiền. Chín năm làm điệp viên, anh không thể kể hết những chiến công của mình, cũng giống như số tiền mà anh có được, anh cũng không thể đếm hết được con số thực tế của nó tồn tại bao nhiêu chữ số “0”.
“Cảm ơn.”
Azarius Vyacheslav không tin lời cảm ơn vừa thốt ra từ miệng của hắn. Nhưng hiện tại hắn chưa thể trở về được. Dù biết rằng bản thân có thể giành được phần thắng về mình, nhưng nếu những bước đi mà hắn đã định sẵn trong đầu bị lỗi mất một nhịp nào đó thì người chịu thiệt đương nhiên sẽ là hắn. Hắn đã qua cái thời trẻ tuổi bồng bột, không còn thích hành động theo cảm tính nữa rồi. Bây giờ, mọi hành động của hắn đều phải thật hoàn hảo. Hắn không cho phép bản thân phạm phải một sai lầm nào, dù chỉ là những thứ nhỏ nhặt.
Anh giương mắt nhìn ra cửa sổ lớn ở bồn rửa chén, chỉ thấy những đám mây bồng bềnh trôi, thật chậm rãi. Thế rồi, anh mới thở dài. Anh hướng mắt nhìn người đàn ông thua kém anh 5 tuổi đang nhìn anh chằm chằm. Hạ giọng, anh mới hỏi hắn: “Tôi nấu vừa miệng cậu chứ?”
Hắn chỉ gật đầu. Quả thật anh nấu rất ngon, rất vừa miệng, hắn cũng đã ăn rất nhiều...
***
Tối hôm đó, hắn ngủ cùng với anh. Hắn và anh nằm cạnh bên nhau. Hắn từng ghét hắn cùng nằm với ai đó trên cùng một chiếc giường, và bây giờ vẫn vậy, nhưng hắn lại không ghét anh, trái lại não bộ của hắn còn sản sinh ra một thứ cảm giác rất lạ kì mà hắn không tài nào lí giải được.
Có vẻ anh không đề phòng hắn, anh đã ngủ rất ngon. Còn hắn, dù đã bớt cảnh giác, hắn vẫn chẳng ngủ được. Hắn lạ lắm. Chưa bao giờ hắn tồn tại loại cảm giác thế này. Thật khó chịu.
Dù rất khó chịu, hắn vẫn nằm im không nhúc nhích. Hắn cảm thấy bản thân không nên làm phiền đến giấc ngủ của anh. Vì trông anh khi ngủ...Hắn không nghĩ nữa. Bây giờ hắn chỉ muốn tát vào mặt hắn mấy cái. Thật không tỉnh táo.
Thế rồi, cho dù hắn có cố gắng nhắm nghiền mắt, cố đưa tâm trí của hắn chìm vào trong cơn say, hắn cũng không thể ngủ được. Càng ngày càng khó hiểu.
Updated 73 Episodes
Comments
Angelica Keith
Đọc đến chương 3 là không dứt ra được nữa rồi nghen. Mê Theodore 🕊 và Azarius 🦅 quá chèn đét ơi. Hai người đáng yêu gì đâu. Theodore chững chạc, Azarius điên cuồng. Đây chính là sức cuốn hút của couple điềm tĩnh × điên cuồng.
2024-07-04
18
🏳️🌈 LGBT 🏳️🌈
Thích rồi đó.🤭
2024-07-10
5
Con hủ mê trai
...Những ngày tháng về sau chắc tui sẽ được chứng kiến cảnh my gu bị đè phải hông? 🥺🥺🥺 Huhu...😭😭😭 Nhưng mà không sao...Cứ đè tự nhiên, tui phái lắm á!!!! 🤭🤭🤭
2024-07-05
5