Sáng hôm sau, khác với mọi khi tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông đồng hồ phát ra từ chiếc điện thoại của mình. "À...hôm nay là ngày khai giảng". Tôi bật điện thoại lên để xem giờ "7h55"
-Đệt...
Theo thói quen "không bao giờ đi học sớm". Tôi bước vào trường ngay sau buổi phát biểu của thầy hiệu trưởng, nhanh chân chạy vào lớp cùng chiếc bánh mì nướng ngay trên miệng, chỉ còn một vài chỗ ngồi, nhưng thật may trong số đó vẫn còn chỗ ngồi yêu thích của tôi, cạnh cửa sổ cũng chỉ để cơ thể tắm nắng trong lúc ngủ và đắm chìm trong vẻ đẹp trước nắng mai vàng của loài hoa anh đào kiều diễm mà thôi. Một lúc sau cô giáo bước vào lớp, xách trên tay là tập tài liệu dày cộm, đứng giữa bục cô phát biểu:
- Xin chào tất cả các em, vậy là năm nay là năm cuối cùng mà trường chúng ta có thể đồng hành cùng các em rồi, cô Watanabe Miura sẽ chủ nhiệm các em năm nay, mong chúng ta có cuộc hành trình vui vẻ cùng nhau
Cả lớp vỗ tay náo nhiệt, tôi thì không quan tâm lắm, nheo mắt và chìm vào trong "giấc ngủ có nhận thức", kĩ năng đặc biệt của tôi, lúc này tôi chỉ muốn về nhà và chiến game một mình mà thôi, trường lớp thật nhàm chán!
Sau đó các hoạt động vẫn như mọi năm, với lí do là thắt chặt tình bạn bè trong lớp, cô Miura cho từng bạn học sinh đứng dậy để phát biểu về sở thích, khả năng đặc biệt của bản thân,..."Đúng là nhàm chán có một trò mà năm nào cũng xài". Cùng vì cái lí do tệ đến nỗi không muốn nghe ấy tôi phải thức dậy, phát biểu trước 36 người trong lớp
-Sakamoto Ryuji, thích chơi game, kĩ năng đặc biệt chắc là thức tới sáng- tôi nói với giọng nhàm chán
Đừng trách tôi, đây thật sự là một trò quá nhàm chán, chỉ bọn lớp 1 mới muốn làm
Nói xong tôi nằm dài ngay ra bàn, cô giáo cảm thấy bối rối trước hành động trong có vẻ cách li của tôi và mọi người chắc ai cũng nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu
Sau lúc ấy mọi thức diễn ra nhàm chán đến mức tôi gần như thiếp đi, nhưng rồi có một giọng nói khiến tôi phải dựng tóc gáy, buộc bản thân mình phải cúi mặt lên để nhìn cho rõ
-Xin chào tất cả mọi người tớ là Miyamoto Sanaka, tớ mới chuyển đến trường chúng ta năm nay, các năm trước tớ học ở trường nữ sinh Sugiyama Jogakuen(một trường nữ sinh danh giá có thật bên Nhật), năm nay mong nhận được sự giúp sức nhiệt tình từ mọi người nhé- Cô gái ấy cười rất tươi, đôi mắt long lanh, dễ thương đến mức hút hồn toàn bộ nam sinh trong lớp, cơ mà...
"Rõ ràng là con nhỏ tối qua!!!"
Như một vì sao sáng giữa bầu trời đêm đông buốt giá, Miyamoto ngay từ giây phút giới thiệu bản thân, đã cuốn lấy biết bao nhiêu trái tim thổn thức của mọi người xung quanh, ngay vừa lúc ra chơi, đã có hàng trăm vệ tinh xoay quanh cô ấy
-Nè Miyamoto-san, cậu thực sự từng học ở trường Sugiyama Jogakuen danh giá đó hả, ngưỡng mộ cậu quá đi à~-Cô nàng có chất giọng bánh bèo đấy là Nanaka Yuriko một cô gái có phong cách ăn diện như Gyaru.
-Cậu đã có bạn trai chưa?
-Nè sao cậu chuyển trường vậy?
Các câu hỏi liên tục kéo đến Miyamoto, cậu ấy lúc đầu tỏ ra hơi bối rối, nhưng rồi với tài ăn nói trời ban, cô ấy đã nhanh chóng đáp lại từng người, thật đáng ngưỡng mộ đấy...
Đầu tôi như điên lên bởi các nghi vấn, người con gái trước mắt tôi đây thật sự rất khác với con nhỏ lúc đó, ánh mắt cô ấy tỏ ra sức hút mãnh liệt, kèm sự dễ thương khó lòng kiềm hãm. Tôi giờ đây đang cố gắng nhớ lại đêm hôm ấy, mái tóc, giọng nói và ánh mắt vô sắc ấy nữa
Bỗng Miyamoto liếc nhìn tôi một chút, trái tim tôi như đứng lại lúc ấy, ánh mắt ấy như hút đi một phần sinh lực của tôi vậy, giờ đây chúng tỏ sáng như các vì sao rực rỡ, cô mỉm cười nhẹ đầy mê hoặc rồi quay lại tầng lớp thượng lưu của mình. Thật nguy hiểm
Tại sao lại là tầng lớp thượng lưu? Nếu chúng ta nhìn kĩ ngay từ ban đầu lớp đã được chia ra thành nhiều tầng lớp khác nhau, cứ như một xã hội vậy.
Những người giỏi giao tiếp, có hàng trăm người bạn là bọn quý tộc, những bạn bình thường có một vài người bạn là thường dân, còn bọn tôi lũ thích coi anime, cày game và suốt ngày ru rú trong nhà là bọn nô lệ, là tầng lớp đáy xã hội.
Đúng là vậy trong giờ ra chơi, chẳng một ai đến bắt chuyện với tôi cả, có lẽ từ cái bài phát biểu tệ hại ấy mà bọn người trong lớp đã xếp tôi và danh sách đen "không bao giờ để ý" của bọn nó rồi...Mà kệ đi tôi cũng chẳng cần
Tôi lấy chiếc PS Vita từ trong cặp ra, đeo tai nghe, hoà mình vào thế giới riêng cho đến khi hết giờ ra chơi
Updated 47 Episodes
Comments