Đây không phải là lỗi của em đây, nếu như anh chết thì em cũng phải sống thật tốt nhé?
Tôi dùng toàn bộ sức lực của mình để nắm lấy đôi bàn tay run rẩy ấy trước khi ngất liệm vì mất máu
____________________________________________
Tôi nhớ về những buổi trưa hè năm ấy, khi gia đình tôi còn thuộc kiểu trung lưu, người cha chỉ là một thợ chụp ảnh bình thường, còn mẹ tôi thì đang ấp ủ giấc mơ trở thành ngôi sao. Những ngày tháng ấy, tôi cùng gia đình mình đi lên ngọn núi sau nhà để cắm trại
-Nii-san! Anh nhìn xem nguyên một con bọ cánh cứng to chà bá lun- Ánh mắt tôi sáng ngần khi nhìn con bọ hung đang đậu trên gốc cây, nó đang ăn nhựa cây vàng óng ánh tựa ánh kim.
Tôi và anh mình, Myoga Naomi thường dành thời gian để đi săn bọ cánh cứng với nhau, anh tôi tài lắm khác hẳn tôi, anh sở hữu một gương mặt chất phát, tính cách trầm ấm, thân thiện và cực kỳ giỏi, ở nhà cha mẹ cùng thường dành tình yêu thương với anh ấy nhiều hơn tôi, nhưng tôi cũng không quá quan trọng vì đã có nii-san ở bên.
Chỉ trong chớp nhoáng anh tôi đã bắt được con bọ hung to lớn ấy và bỏ vào chiếc hộp mà tôi đang đeo trước ngực, con bọ ấy thật đẹp lớp vỏ óng ánh như được dát vàng vậy, đây có phải là bọ hung ánh kim trong truyền thuyết không?
Trong khoảng thời gian đó, tôi cũng làm quen được với một vài người bạn trong đó có Se-chan, cô con gái nhỏ của người quản lí khu rừng mà bọn tôi hay đi bắt bọ cánh cứng. Cô bé ấy trạc tuổi tôi, tính cách thì rụt rè, tôi nghe nói ở nhà mẹ cô ấy rất nghiêm khắc đó là một phần khiến cô trở nên ít nói, lúc nào cũng lủi thủi đi sau bọn tôi, nhưng với sự chăm sóc ân cần của tôi và Nii-san nên Se-chan cũng dần mở lòng hơn
Đôi lúc thì tôi tặng cho cô ấy những con bọ hung mà tôi và anh trai bắt được, anh trai tôi thì luôn cho cô ấy những viên kẹo mà anh ấy dành dụm, những năm tháng tươi đẹp ấy, ba người chúng tôi luôn đồng hành với nhau như hình với bóng, dù đã khá lâu rồi nhưng tôi vẫn còn nhớ khá rõ, bởi đó là khoảng thời gian hạnh phúc ít ỏi trong cuộc đời tôi.
Và đương nhiên như một quy luật tất yếu, chẳng có điều gì là mãi mãi cả, khoảng thời gian tươi đẹp đấy chẳng kéo dài được sao lâu, hôm ấy, vì muốn tìm thêm hai con bọ cánh cứng ánh kim cho Nii-san và Se-chan nên tôi đã rủ anh tôi đi kiếm:
-Ryuji, đã đến chiều rồi, hay chúng ta quay về nhé, ngày mai rồi kiếm tiếp, bác Senda bảo là buổi tối ở rừng nguy hiểm lắm, không ai đi canh gác cả-Anh trai tôi lúc ấy đã khuyên răn tôi một cách ân cần, nhưng đáp lại anh là một đứa nhóc có tính cách ngỗ ngược bất cần.
-Em không chịu đâu, ngày mai là sinh nhật của Se-chan rồi, em muốn tìm được một con bọ cánh cứng ánh kim cơ! Không quay về đâu, không chịu, không chịu đâu- Tôi nằm lăn lộn dưới đất để nài nỉ anh tôi, bởi vì thương tôi nên anh ấy cũng đành chấp nhận và vào sâu trong rừng để tìm với tôi, tôi lúc ấy thật ngang bướng mà.
Chúng tôi đi sâu vào trong rừng, bầu trời càng lúc càng tối tăm, nhưng tôi chẳng sợ vì đã vó Nii-san ở bên mà, anh ấy vẫn nhìn tôi với nụ cười tự tin ấy, nhưng rồi như đã nói, buổi đêm là khoảng thời gian vô cùng nguy hiểm, các loài thú hung tợn bắt đầu gie răng nanh
-Ryuji, em phải thật bình tĩnh, đi lùi lại thật chậm...-Anh tôi đưa tay ra bảo vệ tôi.
Lúc ấy nếu như tôi nghe theo lời anh tôi thì tốt biết mấy... Vì quá sợ hãi nên tôi đã chạy trốn khỏi nơi ấy thật nhanh, điều này làm cho đàn sói đuổi theo tôi:
-NÀY! LŨ HÔI HÁM KIA-Nii-san hét to lên, bọn sói dần chú ý đến anh ấy, bọn chúng thay đổi mục tiêu và đuổi theo anh ấy
-Kai, mau chạy về đi, anh sẽ quay về sau-Anh ấy mỉm cười nhìn tôi với ánh mắt tự tin, điều ấy khiến tôi cảm thấy cô cùng an tâm nhưng...
Nii-san là kẻ nói dối,...Anh ấy không còn trở về nữa, 16/8 năm ấy là sinh nhật của Se-chan cũng là ngày giỗ của anh Naomi...
-Không! đây chắc chắn là giấc mơ! Naomi, Naomi của tôi không thể nào chết được!-Mẹ tôi đau khổ quỳ ngay bên quan tài của anh ấy, tôi thấy mắt đôi mắt sưng húp ướt đẫm nước mắt của bà.
"Chát!"
-Tất cả là tại mày! Chính mày đã giết Naomi!!! Chết tiệt!!!-Cha tôi tát vào mặt tôi một cú đau điếng, ông ấy nắm lấy cổ áo tôi rồi sỉ vả bằng những lời lẽ tàn độc nhất
Nhưng chẳng thể trách ông ấy, khác với anh, tôi chẳng là gì cả, tôi cảm nhận được sự tiết thương hằn lên đôi mắt họ, vì vậy dù có đau đớn đến mấy tôi cũng chẳng thể hận họ
Tôi căm ghét bản thân mình vì đã khiến anh Naomi phải chết, đáng lẽ ra người đó nên là tôi, tại sao anh ấy lại bảo vệ tôi chứ! Từ ngày hôm đó tôi dần rời bỏ thế giới này, thu mình lại để không phải gặp một ai nữa, chuỗi ngày cô đơn của tôi bắt đầu
Cha mẹ tôi dần vùi đầu vào công việc, bỏ rơi tôi một mình ở căn nhà, dù cho sau này 9 năm rồi, họ vẫn chẳng màng quan tâm đến tôi, có lẽ giờ đây họ chỉ xem tôi là gánh nặng, và đợi đến khi tôi 18 tuổi rồi vứt bỏ tôi thôi...
Tôi dần tỉnh khỏi cơn mơ, tôi cảm nhận được những giọt nước mắt đang đọng lại trên mi tôi, lại khóc nữa à? Cho dù đã biết bao lần.
Đầu óc của tôi dần trở nên minh mẫn hơn, kí ức đau thương ấy một lần nữa lại bóp nghẹt lấy trái tim tôi, tôi mơ màng thức dậy khỏi cơn ác mộng
-Đây là...bệnh viện sao? à phải rồi mình đã té khỏi mỏm đá nhỉ?-tôi mơ màng cố gắng xác định tình hình.
Khi vừa định nhấc chân ra khỏi giường thì tôi cảm nhận được có điều gì đang nằm lên trên chân tôi, Sakana đang đặt tay lên đấy, em ấy ở đây bao lâu rồi? Nhưng tôi rất vui vì giờ đã có người ở bên tôi.
Tôi xoa đầu Sakana, em ấy tỉnh lại và ôm chầm lấy tôi
Nii-san có lẽ em biết vì sao anh lại làm như vậy rồi...
Updated 47 Episodes
Comments