/hình ảnh mang tính chất minh họa/để ngang giúp mọi người dễ nhìn tranh hơn/
Ở một nơi khác,nam tử mặc y phục màu nhạt ,da trắng ngần,môi đỏ mọng,mắt phượng sắc sảo,cầm quạt phe phẩy trực khóc.
Bách Tú An nước mắt nghẹn ngào: “Xin nàng,cứ đi chiến trận,lập công danh vang dội tứ phương. Ta ở lại đợi chàng về cưới ta.”
Lục Nhĩ Vân nắm tay nam nhân: “Ta lần này tham gia chiến đấu có xảy ra bất trắc gì. Thấy ta 2 năm mãi chưa về,thì hãy thành thân,đừng chờ ta”
Bách Tú An khóc nghẹn: “ Phụ thân và phụ mẫu ta đã hứa hôn cho ta với Hứa gia,chàng nhất định phải về cưới ta”
Lục Nhĩ Vân mắt đỏ hoe: “Hảo,đợi ta”
Bóng lưng dần khuất của nữ nhân kia đi xa,Bách Tú An vẻ mặt khinh bỉ ,kinh tởm dùng khăn lau sạch bàn tay bị nắm của mình.
Na Y người hầu hạ Bách Công tử hỏi: “Người sao lại hứa đợi hắn?”
Bách Tú An nhếch miệng đáp: “ Diễn phải diễn cho chót, ta vốn không có tình cảm với nàng ta,nàng ta tướng quân triều đình,nếu kết hôn với hắn chẳng mấy chốc trở thành goá chồng. Mà cho dù hắn có trở về cũng không kịp để ta gả cho hắn,ta sớm đã có hôn ước từ lâu rồi!”
Na Y im lặng không hỏi thêm điều gì,hầu hạ tận tình,thay y phục ,trang điểm tinh tế.
Na Y hỏi: “ Công tử muốn đi đâu?”
Tất nhiên là tìm đối tác hợp tác tiếp theo rồi,khi đi ra ngoài,buổi sáng tinh mơ, chim hói líu lo ,nắng sớm rọi lên gương mặt nam tử trông thật cuốn hút,tựa hồ Toái Quỳnh Loạn Ngọc. Cả đoạn đường đi ,đều thu hút ánh nhìn của các nữ tử nói không ngoa hắn là top 1 mỹ nam vẻ đẹp không ai sánh bằng,vị nữ tử danh giá đều muốn cưới hắn làm phu,hoài cảm khó phai trong lòng nữ nhân nơi đây.Bông nhiên,có nữ tử hô to: “Công tử họ Bách xinh đẹp vô song,trí tuệ hơn người,ai ai cũng muốn chàng đồng ý gả cho”
Ngoài mặt,Bách Tú An cười dịu dàng ôn nhu,trong mắt đều là xuân thuỷ,dáng vẻ phong nhã,người người yêu thích.
Trong lòng hắn thầm mắng chửi đám nữ nhân vô sỉ ,rẻ mạc,thấy sắc dục vọng ngút trời ,đánh khinh. Cũng không trách hắn lại ghét nữ nhân đến vậy ,từ bé đã sống trong thanh lâu. Là con của một kỹ tử được nhà họ Bách nhận nuôi,do phụ mẫu chàng ham mê nữ sắc nên mới nhận nuôi chàng để thiên hạ bớt đàm tiếu. Do môi trường lúc nhỏ đã trải qua ,hắn thấy được bộ mặt kinh tởm của đám nữ nhân liền thấy chán ghét nữ tử.
Na Y hỏi: “ Người mà người muốn gặp ở đâu?”
Bách Tú An nhàn nhã đáp: “ Trước mắt ngươi”
Khi ấy ,Đan Vy và Giai Ý đang đi tuần cùng các bộ khoái khác đang đi tới gần Bách công tử. Bách Tú An vốn đã chuẩn bị sẵn tình huống này, mua chuộc cảnh bị giật túi tiền. Thấy tên trộm giựt túi thành công ,hắn ngã xuống tỏ vẻ đau đớn ,đáng thương bộ dáng.
Thấy vậy , Đan Vy đuổi theo bắt lấy tên trộm. Vốn đã được đạo tạo đặc biệt từ Mộc Dương dưỡng phu của nàng mà tên trộm chẳng mấy chốc đã bắt được. Hắn bị Đan Vy đánh cho người không ra người ma không ra ma, thảm thương đến tật cùng của nỗi đau. Hắn lồm cồm bò dậy chạy trốn nhưng đã bị bao vây bởi các bộ khoái khác,đành đưa ra túi tiền ném bom khói chạy thoát.
Giai Ý thấy vậy bèn lên tiếng: “ Không cần đuổi theo,hắn chạy xa rồi,sau lần này phải bảo vệ khu phố thật tốt. Để không phát sinh tình huống như vầy một lần nào nữa.”
Giai Ý thấy vậy đỡ vị công tử bên kia lên ,đưa túi tiền Đan Vy lấy được ,trả cho chủ.
Bách Tú An thấy thế lấy tay che mặt e thẹn: “ Nhờ có Giai đại nhân ,mà của về với chủ,ơn này xin khắc cốt ghi tâm.”
Giai Ý đáp lời: “ Ta vốn không làm gì giúp ngươi cả,tất cả là nhờ Đan Vy giúp ngươi.”
Không được đáp án như ý muốn hắn có chút hậm hực ,vẫn phải to ra lễ phép,bộ dáng thanh cao,nho nhã đáp lời: “ Vốn là nam nhân chân yếu tay mềm,ta đa tạ Đan bộ khoái ra tay cứu giúp. Nhớ ơn này ,ta xin mời các vị bội khoái cùng Giai đại nhân bữa ăn trong Kiều Y Quán”
Mọi người đều ồ lên nói: “ Tất cả là nhờ Đan bộ khoái chúng ta mới được mời ăn trong quán sang trọng như vậy ,nghe nói đồ ăn đắt mà chất lượng”
Giai Ý nói thêm: “ Như ta từng hứa ai lập được công cứu người ta sẽ đặc biệt ban thưởng”
Giai Ý nhìn sang Bách Tú An nói: “ Đáng tiếc hôm nay ta không thể nhận lời ,còn phải giải quyết công việc tồn đọng trong kho. Xin thứ lỗi ,vị công tử đây để khi khác ta mời chàng,Bách công tử đây thấy thế nào?”
Bách Tú An đáp: “ Chỉ cần là Giai đại nhân mời ta liền đi”
Bách Tú An hắn thầm nghĩ : “Có vẻ Giai Ý đại nhân quan tâm tới tên lùn kia,chắc phải tiếp cận hắn mới có thể đến gần Giai đại nhân”
Sau đó,Bách Tú An mời các nàng vào quán ăn uống liền nói: “ Các nàng cứ thoải mái gọi món,ta khao,bao nhiêu cũng nguyện trả”
Đan Vy thay mặt mọi người lên tiếng: “ Vậy chúng ta không khách sáo!”
Các bộ khoái được lộc ăn sao dám bỏ qua cơ hội,có thực mới vực được đạo. Mọi người gọi một bàn đầy thức ăn ,tính sương sương hết 5 đồng vàng. Bách Tú An nghĩ: “Đám người đó tham ăn hốc uống”
Có người nói: “ Có lên gọi thêm không ta vẫn chưa no”. Quyết định xong mọi người đều đồng lòng gọi thêm.
Đan Vy nói: “ Gọi ăn không hết là phí lắm,mà ở phủ chúng ta còn nhiều mà”
Trần Tân hào hứng nói “ Gọi vài món tráng miệng coi sao,nghe nói ở đây nổi tiếng món tráng miệng ngon”
Vậy là lại gọi một bàn tráng miệng đắt nhất ở đây hết 6 đồng vàng. Mọi người ăn không hết nhét túi đem về,còn Bách Tú An xanh mặt,tuy hắn kinh doanh thuận lợi có của ăn của để ,cũng chưa từng thấy nữ nhân nào ăn nhiều như thế. Hắn trả tiền xong quay lại thấy Đan Vy hành lễ đa tạ vì bữa ăn. Hắn gượng cười nói: “ Đó là vinh dự của ta”
Sau khi xong xuôi,mọi người về hết ,mình hắn ở lại do có công chuyện với đối tác kinh doanh trên thương trường. Trong lúc chờ đợi,hắn nghĩ lại thầm mắng mấy tên bộ khoái vô sỉ chỉ biết ăn,cắm mặt ăn uống như lợn nái. Nhưng bù lại ,Giai Ý có ấn tượng tốt với hắn ,còn muốn mời cơm hắn lần tới. Giai Ý biết rằng thuộc hạ nàng ăn nhiều đến tận 11 đồng vàng của công tử nhà người ta, đành đem tặng Bách công tử miếng bảo ngọc. Bách Tú An có vẻ rất hài lòng với kết quả này,tuy không được như mong đợi,có lẽ vậy đã thành công ,hắn tự mãn vô cùng.
...Tiếp😘...
Updated 51 Episodes
Comments