Chương 19:

Trời tờ mờ sáng,Đan Vy lên đường đi tuần ,tiện thể đi thăm Bách Tú An. Giai Ý biết nàng thăm hắn ,có chút bất mãn nhưng cũng không nói gì thêm.

Trong không gian bắt đầu một ngày mới, âm thanh nữ tử oang oang cả một vùng:"Vân Vân hắn dung mạo không tốt,ai dám lấy hắn? Chỉ có ta mới có thể cưới hắn mà thôi!"

Vân lão bản:"Ngươi đây là ý gì?"

Lưu tiểu thư cười cợt:"Tất nhiên ý ta là muốn Vân lão bản thành toàn cho ta thành hôn với Vân Vân"

Vân lão bản dứt khoát :" Không gả"

Lưu tiểu thư đập bàn :" Chỉ có ta mới dám lấy người như hắn,vừa xấu xí ,vừa đanh đá. Ông thử hỏi xem có ai dám?"

Vân lão bản thở dài :"Không gả là không gả. Ngươi có nói gì cũng vô ích. Đập hay đá đồ vật,chỉ làm cho ngươi nợ càng thêm nợ."

Lưu tiểu thư tức giận đá ghế đi ra khỏi Kiều y quán không ngoảnh lại. Thì ra ,nàng ta mấy ngày nay đều đến làm phiền Vân lão bản,cưỡng ép hắn gả Vân Vân cho nàng. Nhưng nàng ta vốn là một gia đình khá giả ,lại ăn chơi cờ bạc ,gái gú có tiếng. Giờ đây,nợ nần ngập đầu liền tính kế cưới Vân Vân để vòi tiền ăn bám vào mục đích chơi bời.

Thấy Đan Vy đi ngang qua,Vân lão bản gọi với ra:" Đan Vy uống trà!"

Đan Vy :"Hảo"

Vân lão bản là người tốt tính,hào sảng. Thấy các nữ bộ khoái đi tuần liền gọi vào làm chén trà.

Đan Vy hỏi:"Đây gọi ta vào là có chuyện gì!"

Vân lão bản :"Gần đây ,Lưu tiểu thư hay đến quán ta làm loạn,ép ta gả Vân Vân cho nàng. Nàng ăn chơi thành nợ nần chồng chất. Mới tính kế đến Vân Vân ,để có dịp vòi tiền trả nợ hắn. Ta vốn từ chối nàng nhiều lần nhưng ả mặt dày không tha. Ta thì không sao,nhưng sợ nàng làm hại Vân Vân nhà ta. Nhường ngươi xem Vân Vân giúp ta."

Đan Vy bất bình thay:" Tất nhiên là được ,ta sẽ theo dõi bảo vệ chàng. Nếu trong giờ ta không trông coi,liền nhờ mấy người bộ khoái khác,xem xét tình hình. Có biến sẽ ra tay ứng cứu!"

Vân lão bản :"Trăm sự nhờ ngươi!"

Đan Vy :" Vậy ta đi có công chuyện,cáo từ"

Vân lão bản nghĩ thầm,ai lấy được người như Đan Vy hay Trần Tân ,liền mĩ mãn hạnh phúc. Vốn người như bọn họ tính tình dũng cảm,mạnh mẽ ,lại chịu thương chịu khó,hoà nhã với tất cả mọi người. Phải chi Vân Vân nhà ta cũng tốt số như thế? Thì thật tốt ,chỉ tiếc là…

Vì chuyện của Vân Vân ,Đan Vy đặc biệt nhờ vả bọn tỉ muội bộ khoái kế bên , các nàng hỗ trợ xem Vân Vân.

Đan Vy cũng nói với Vân Vân , để hắn cẩn thận chút, một khi có chuyện xảy ra, liền tìm bộ khoái ở kế bên là được. Đặc biệt ,không đi một mình nơi vắng vẻ.

Vân Vân nghe Đan Vy nói,liền sổ một tràng:"Cái thứ nữ tử,hãm cành cạch,không làm đòi có ăn . Ta không sợ hắn."

Đan Vy :"Ngươi vẫn lên đề phòng sẽ tốt hơn"

Sau khi cùng Vân Vân trò chuyện,đi tuần xong việc ,nàng ra chợ mua chút đồ đem lên núi cho Bách Tú An.

Nàng mua một ít cải xanh cùng thịt, suy nghĩ một chút, lại mua một ít trứng gà, thịt khô, nàng sẽ không thường xuyên mang đồ lên núi cho hắn, nên sẽ mua một chút thức ăn có thể để được trong thời gian dài.

Đan Vy mang theo đồ lên núi.

Đi qua rừng cây xanh mướt, nàng nhìn thấy nhà gỗ quen thuộc.Bách Tú An đang đứng ở cửa gỗ, y phục nâu sẫm , da thịt trắng như tuyết, tóc đen như mực, một đôi mắt đẹp thỉnh thoảng ngắm nhìn phương xa.

Nhìn thấy Đan Vy , hắn khẽ mím môi, gương mặt tuấn tú ửng đỏ nhìn nơi khác.

"Bách công tử."Đan Vy mỉm cười hướng về phía Bách Tú An vẫy vẫy tay.Bách Tú An liền nghênh đón.

Đan Vy tay trái mang theo đồ ăn, tay phải lau mồ hôi.Bách Tú An thấy nàng khuôn mặt trắng nõn,má nhàn nhạt đỏ ửng, trên trán lấm tấm mồ hôi, trong lòng rung động, nắm chặt khăn tay, giơ tay lên muốn lau mồ hôi cho nàng.

Đan Vy nhanh chóng ngửa đầu ra sau, né qua khăn tay hắn , cười nói: "Ta tự mình lau." Nói xong, lại lấy tay lau trán.

Bách Tú An có chút ít tức giận lườm nàng một cái.

Không hiểu phong tình! Thẳng nữ phương nào?

Hắn quyết định không chấp nhặt ,quay ra hỏi:" Nàng mang theo thứ gì?"

Đan Vy cười cười đáp :" Trong này là đồ ăn ta mua cho chàng,ở trên núi không có gì,mấy thứ đồ này có thể để đến mấy ngày liền."

Bách Tú An ngượng ngùng ,trước m vẻ tựa hồ chăm sóc với như người thương của nàng,cho rằng nàng biết nghĩ trước sau . Định đưa tay nắm lấy tay nàng.

Hắn đưa tay hướng về Đan Vy ,nàng liền hiểu là hắn muốn cầm túi đồ,liền đưa hết cho hắn.

THẲNG NỮ PHƯƠNG NÀO????

Nàng cầm túi đồ ăn đó thoáng chốc đổ mồ tay. Nghĩ rằng ở nơi này nam tử yếu đuối nhưng hắn có vẻ thân sĩ xách túi đồ theo nàng vào trong gian phòng.

Nhấc theo đồ ăn ,Bách Tú An có chút vừa thẹn vừa ủy khuất,thật tình chưa gặp ai như nàng ta.

Vào đến nơi,trên bàn đá là hai bát mì,chỉ có rau thơm nhưng bày biện vô cùng đẹp mắt. Liền chạy đến:"Thơm quá!"

"Là chàng làm sao?"

Bách Tú An ngượng ngùng đáp:"Phải,ngươi ăn đi!"

Hắn biết nàng sẽ thích, liền thấy an lòng ,trông rất đáng yêu tựa như con mèo nhỏ ham ăn vậy.

Đan Vy :" Vậy ta ăn,không khách sáo nữa!"

Sợi mì vừa vào miệng, Đan Vy ánh mắt sáng lên, sợi mì vừa tươi vừa dày, nước lèo cũng ngon miệng, không biết Bách Tú An nêm nếm gia vị như thế nào, có thể đem một tô mì bình thường với rau dại làm ngon miệng như thế.

Đan Vy vừa ăn vừa khen không dứt miệng,Bách Tú An mắt đẹp nhu hòa, lẳng lặng nhìn chăm chú vào Đan Vy .

Tựa hồ mỗi một lần nhìn thấy nàng, hắn lại càng phát giác được nàng xinh đẹp đáng yêu. Hắn xem như thua trên người nàng. Chỉ trông mong nàng sẽ không phụ hắn. Nàng không có tiền không có quyền, này không cần gấp gáp, hắn sẽ đi bù cho nàng , hắn cho dù không có nữ nhân trợ giúp như cũ ,cũng có thể bò lên.

Trải qua đào hôn, trải qua sinh tử, hắn rõ ràng ý thức được, làm cái gì đều chỉ có thể theo dựa vào chính mình, nếu ỷ lại vào người khác, đến cuối cùng cũng không được gì.

"Bách công tử, ngươi tại sao không ăn?"Đan Vy ngẩng đầu lên, gặp hắn nhìn nàng không chớp mắt, lập tức có chút ít không được tự nhiên.

Bách Tú An dời đi ánh mắt, thấp giọng ừ một tiếng. Hắn bưng lên chén sứ, nhìn thấy Đan Vy bát mì sắp hết, liền dùng chiếc đũa đem mì trong chén của mình gắp cho Đan Vy.

"A, không cần,Bách công tử ······" nhìn thấy động tác,Đan Vy nhanh chóng ngăn cản.

Bách Tú An lườm nàng một cái, cường ngạnh đem chén nàng cầm đến trước mặt mình, đem mì chia cho Đan Vy một nửa.

"Cảm ơn chàng."

Đan Vy cầm chén về,hắn đột nhiên đối với nàng tốt như vậy, nàng có chút ít không được tự nhiên.

Nhưng nàng xác thực đã cứu Bách Tú An , hắn hành động như vậy đoán không chừng là coi nàng như ân nhân cứu mạng mà báo đáp. Không nghĩ tới, hắn cũng là người có ân tất báo.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play