Biết tin Đan Vy trở về an toàn,Vân Vân,chạy một mạch qua phủ nha môn thăm nàng.
Chàng khóc ôm chầm lấy Đan Vy ,khiến nàng có chút khó khăn kêu lên:"Buông ta ra!"
Vân Vân chèn lời nàng:"Ngươi đi có vài hôm lại ra nông nỗi này,huhuu ,Vy Vy thật đáng thương"
Giai Ý thấy vậy,hất tay Vân Vân nói :"Nàng bị trọng thương ở lưng,ngươi cẩn trọng một chút"
Vân Vân nhanh chóng buông Đan Vy ra, hỏi han ân cần Đan Vy , lại cùng Giai Ý hàn huyên vài câu, sau đó quay đầu gọi ,sau lưng hai nam tử nói: "Vân Kỳ, Vân Mỹ, lại đây."
Vân Vân chỉ khuôn mặt thanh tú của nam tử trẻ tuổi nói với Đan Vy cùng Giai Ý: "Này là anh trai của ta, Vân Kỳ."
Lại chỉ một mắt ngọc ,mày ngài thiếu niên khoảng mười ba tuổi: "Này là Vân Mỹ đệ đệ."
Đan Vy cùng Giai Ý mỉm cười nhìn bọn họ gật đầu. Vân Vân lại hướng bọn họ giới thiệu Giai Ý cùng Đan Vy .
Nghe danh Giai đại nhân là dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, Vân Kỳ có chút khẩn trương, nhanh chóng hành lễ.Vân Mỹ vẻ mặt như thường, ngược lại nghe đến tên Đan Vy , hắn đặc biệt ngẩng đầu nhìn thoáng qua Đan Vy.
Vân Vân tiến đến bên tai Đan Vy, nói nhỏ: "Này chính là Vân Mỹ, cũng không tệ phải không?"
Đan Vy nhớ tới trước kia cứu giúp Vân Vân giải vây,liền cố ý tác hợp nàng cùng Vân Mỹ, lập tức sắc mặt không tốt, lấy cùi chỏ thọt eo Vân Vân, thấp giọng nói: "Hắn mới mười ba tuổi,huynh là cầm thú ư?."
Giai Ý có chuyện gấp , rất nhanh rời đi.
Tại hậu viện.
Vân Vân cùng Đan Vy tán gẫu trong chốc lát. Vân Mỹ ngồi đối diện Đan Vy , liên tục quan sát Đan Vy , không hề giống nam tử nữ tôn quốc e lệ.
Đan Vy vội ho một tiếng,nói với hắn: "Vân Mỹ , đệ có đói bụng không, ăn chút điểm tâm đi." Nói xong, đem trên bàn đá điểm tâm đưa qua trước mặt Vân Mỹ.
Vân Mỹ có một đôi xinh đẹp mắt hoa đào, đôi mắt sáng ngời ướt át, hắn nhìn Đan Vy không chớp mắt, môi khẽ nói ra: "Tỷ cũng không tệ."
"Gì?" Đan Vy nghi hoặc,không tin vào tai mình.
Vân Mỹ ngón tay trắng nõn đặt lên một khối bánh ngọt, bỏ vào trong miệng: "Ta đồng ý gả cho ngươi."
"Sao cơ?!"Đan Vy trợn mắt há hốc mồm,thầm nghĩ,nam nhân ở thế giới này, giờ đều bạo vậy sao?
Vân Mỹ đứng thẳng người, duỗi tay bắt lấy tà áo Đan Vy, lôi nàng đến gần hắn, sau đó nhẹ nhàng ở khóe miệng Đan Vy hôn một cái.
Hắn như không có việc gì buông tay Đan Vy xịt keo cứng ngắc, hắn lần nữa ngồi xuống, lại cầm một khối bánh ngọt bỏ vào trong miệng: "Vậy ba năm sau, tỷ nhất định phải tới cưới ta. Thê chủ đại nhân?"
Nội tâm Đan Vy :"Cái quái gì đang diễn ra vậy? Where are you now? Ủa vậy là hắn hôn ta sao? Ủa là ta bị cưỡng hôn sao? Ủa tại sao hắn lại thản nhiên đến vậy? Ủa…………@%*?!""
Đan Vy xoay người tráng hắn ,thấy Vân Vân liền kéo hắn lại bên cạnh .
"Vân Vân ! Huynh cuối cùng đã nói cái gì với Vân Mỹ ?"
Vân Vân vốn đang có chút bất mãn Đan Vy kéo chàng đi, muốn được nghe Vân Vân nói , trên mặt nàng bất mãn chuyển hóa thành hiếu kỳ: "Vân Mỹ như thế nào?"
"Hắn nhường ta cưới hắn. Còn hôn ta nữa!"
Vân Vân che miệng cười ra tiếng: "Đan Vy , đây chẳng phải là chuyện tốt sao! Vân Mỹ là hài tử rất có năng lực, trong nhà làm ăn đều là đệ ấy quản lý! Đệ ấy ánh mắt rất cao, ta còn sợ đệ ấy chướng mắt muội, không nghĩ tới muội mị lực không tệ."
Đan Vy đẩy Vân Vân một cái: "Hắn vẫn là đứa bé! Huynh sao nghĩ đó là chuyện tốt sao?"
"Thê chủ đại nhân \~" cách đó không xa Vân Mỹ nhìn thẳng về phía Đan Vy vẫy tay, Vân Vân cười xấu xa đẩy Đan Vy .
"Gọi muội đó, Đan Vy ."
Đan Vy có chút tức giận , nàng ngồi đối diện Vân Mỹ , hòa ái dễ gần nói: "Vân Mỹ , đệ tuổi còn nhỏ, chuyện hôn ước lên thận trọng suy tính, không thể đùa giỡn..."
Vân Mỹ đem một khối bánh ngọt nhét vào trong miệng Đan Vy , mỉm cười nói: "Ta quyết định muốn gả cho tỷ không ai có thể thay đổi, thê chủ đại nhân."
......................
Vân Vân là lúc hoàng hôn buông xuống rời đi, Vân Mỹ đi lên xe ngựa trước, từ trong ống tay áo móc ra một ít bản họa, đưa cho Đan Vy .
"Này là ta tự tay vẽ, bên trong đều là tư thế ta thích, thê chủ đại nhân đem nghiên cứu thật tốt, ta đợi thê chủ đại nhân biểu hiện tốt ."
Nói xong, hắn giang hai cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy Đan Vy , lập tức buông ra, xoay người lên xe ngựa.Đan Vy tùy ý mở bản hoạ, thình lình phát hiện bên trong họa xuân cung đồ, hơn nữa họa cực kỳ tỉ mỉ, trông rất sống động.
Đóng lại bản hoạ, nàng mặt đỏ bừng.
Bọn họ xe ngựa đã chạy, Vân Mỹ vén rèm lên xe, quay đầu lại xem nàng, một đôi mắt hoa đào hướng về nàng chớp chớp.
...
Vân Vân không phải đã nói nữ tôn quốc nam tử trước khi xuất giá là vô pháp được biết chuyện nam nữ, vì sao Vân Mỹ lại biết nhiều như thế, nếu bị người khác biết, hắn danh tiếng sẽ bị phá hủy.
Đan Vy nhận được bản hoạ kia, sợ bị người khác nhìn thấy, gấp rút đem nó nhét vào trong tay áo. Nàng dự định lần sau đi thăm Vân Vân , đem bản họa trả lại cho hắn.
Về phần hắn ,muốn cùng nàng kết thân, nàng tuyệt đối không thể đáp ứng.
Nhưng là cho dù hắn cách làm gì khác người, nhưng ở nữ tôn quốc, hắn vẫn là yếu thế, nữ tôn nam tử dễ hổ thẹn , nàng không có ở trước mặt cự tuyệt hắn, mà là đợi Vân Vân cùng bọn họ lúc gần đi, đem Vân Vân kéo qua một bên, nói cho chàng ý tưởng, nhường Vân Vân nói rõ cho Vân Mỹ .
Đan Vy : "Huynh nhất định phải nói cho hắn biết ta đã có người ngưỡng mộ, cho dù hắn là hảo nam hài, nhưng ta cùng hắn tuyệt đối không thể nào có chuyện đó."
Vân Vân khi đó còn tiếc nuối nhìn nàng: "Thật sự không muốn cùng Vân Mỹ thành thân?"
Đan Vy kiên định lắc đầu: "Huynh đừng lại có hợp tác ta cùng Vân Mỹ , hy vọng huynh đừng làm loạn."
Vân Vân bất đắc dĩ đấm đấm vai nàng: "Vậy ta chuẩn bị cấp muội lễ vật thành thân cả đời đều đưa không có cơ hội rồi..."
......................
Đan Vy ở lại phủ nha môn, hai ngày dưỡng thương, miệng vết thương khép lại , nàng buông thả ra ngoài tuần phố. Buổi sáng thời điểm, nàng sớm mang lên bội đao ra cửa.
Trên đường còn không tính huyên náo, người đi đường còn tương đối ít, cùng Đan Vy đã quen thuộc mọi người vừa thấy nàng, ào ào vây quanh hỏi nàng gần nhất có phải là đã xảy ra chuyện gì hay không, Chung đại nhân vì tìm nàng, cơ hồ đem toàn bộ Vân Thành lật tung lên.
Đan Vy vì không muốn bại lộ chuyện của Bách Tú An , cũng không có nói rõ chi tiết cho bọn họ, chỉ là nói qua loa nàng không cẩn thận rơi xuống vách đá , sau lạc đường, không có thể kịp thời hồi phủ nha môn. Dân chúng nhân dân ào ào bày tỏ đồng tình.
Khi mặt trời lên cao, Đan Vy tuần phố công tác cũng đã xong. Nàng ở bên ngoài quán trà uống mấy chén trà giải khát, liền chuẩn bị đến thăm Bách Tú An.
Nàng ở trên đường mua một chút trái cây còn có một chút điểm tâm, liền đi
lên núi .
Updated 51 Episodes
Comments