quá khứ (Nhạc Tinh Hoa )

Ngoài trời tuyết rơi dày đặc, có chỗ nào để ta dung thân?

Nhạc Tinh Hoa ôm chặt Điềm Điềm vào lòng . Cô vẫn khóc , khóc cho số phận bi thương , khóc vì tình yêu không được đáp lại. Cô thật sự không xứng sao ? Haha, đúng rồi cô là người nhà quê mà.

_______

Nhiều năm về trước:

Vốn sinh sống ngoài một vùng ngoại thành ở Bắc Kinh. Gia đình cô rất khó khăn, trước đó ba cô vào nội thành để làm một mối làm ăn nhỏ. Do thua lỗ nên ngày mai ba cô quyết định trở về, tiện đêm nay mua cho con gái vài bộ quần áo. Khi đã gần về đến chung cư . Trong màn đêm cũng dần tĩnh lặng.

Trùng hợp thấy một người trung niên tầm hơn năm mươi tuổi đang bị người khác truy đuổi và tiện tay giúp đỡ. Sau đó , cậu liền đưa người đàn ông trung niên này về chỗ ở của mình. Hai người nói chuyện được một lúc lâu. Ông ta cũng đề nghị nếu muốn gì cũng ông có thể đáp ứng . Cậu từ liền chối, khiến ông rất kinh ngạc vui vẻ tán thưởng:

" Tốt ... rất tốt! "

" Cậu... có bạn gái rồi chứ?"

Ông đột nhiên có ý định muốn tìm cho thanh niên tốt bụng này một mối hôn sự.

" Thật xin lỗi Hạ tên sinh , tôi đã có vợ và một đứa con gái rồi !" Cậu thành thật trả lời .

" Ồ ...! " Hạ Minh Lực bất ngờ lên tiếng , dù sao thoạt nhìn cậu thành niên này cũng không còn quá trẻ nữa, hứng thú đánh giá một phen. rồi lại nói " con gái cậu năm nay bảo nhiêu tuổi? ".

" Chín tuổi thưa tiên sinh! "

Nghe được đáp án này Hạ Minh Lực càng cười vui vẻ hơn. Nhạc Tín cũng hơi bất ngờ vì phản ứng thái quá của vị tiên sinh này.

" Thế này đi , ta cũng có một thằng cháu trai năm nay vừa đủ mười ba tuổi. Cậu xem , ta có thể cho hai đứa nó một mối hôn sự không ?" Hạ Minh Lực cười rạng rỡ nói.

" Thực sự không cần đâu Hạ tiên sinh...

" Cậu đừng vội từ chối, để con bé đến Hạ gia ta sẽ yên tâm hơn . Ta sẽ hết sức chiếu cố cho nó mà..."

" Nhưng mà..."

" Thế này đi . Đợi đến khi con bé mười bốn tuổi tôi sẽ cho người đến đón con bé đến Hạ gia , ta sẽ cho nó được ăn học thật tốt! được chứ?" Hạ Minh Lực năn nỉ nói

Sắc mặt Nhạc Tín trùng xuống. Đúng, điều kiện như vậy là rất tốt , cậu luôn muốn cho con gái được đi học. nhưng vì điều kiện gia đình không cho phép, hơn thế nữa là con gái cậu không thể nói chuyện được . Dù đó không phải là căn bệnh bẩm sinh mà là do tâm lý bị kích động vào hai năm trước sau khi tận mắt chứng kiến ông và bà mình gặp sự cố không qua khỏi .

Hạ Minh Lực hơi xửng xốt khi thấy sắc mặt không tốt của Nhạc Tín bèn hỏi

" Này ... Cậu làm sao vậy?"

" Thực sự cảm ơn lòng tốt của Hạ tiên sinh, nhưng con gái của tôi không thể nói chuyện. Tôi thật lòng từ chối ý tốt từ ông! " giọng nói âm trầm vang lên cũng như lời từ chối đã quyết định.

" Hả ... À! " Hạ Minh Lực hoảng hốt lên tiếng .

Haizza,Thật đáng tiếc mà. Sau một hồi nghĩ đi nghĩ lại liền nói:

" Tôi nói này ... À ! Là thế này ...tôi thật sự không để ý về vấn đề đó. Miễn là có thể sinh con nối dõi cho Hạ gia là được " ông cười cười lấy lòng , liền khẳng định nói tiếp

" Thật đó, dù sao cậu cũng đã cứu tôi một mạng! "

" Nhưng mà..."

" Được rồi , cứ quyết định vậy đi ! Haha" Hạ Minh Lực

hiền hậu cười nói.

" Hạ tiên..."

" Reng...reng...reng"

Nhạc Tín muốn nói gì đó nhưng lại bị tiếng kêu điện thoại ngăn lại. Hạ Minh Lực nói gì đó ,ngắt máy rồi quay sang nói với cậu:

" Thế này. Người của tôi đã đến ! Hôm nay thật sự cảm ơn cậu. Năm năm sau tôi sẽ cho người đến chỗ cậu để đón con bé! "

coi như để con bé ở với ba mẹ nó lâu một chút , dù ông cũng mong ngóng được thấy cháu dâu tương lai lắm rồi. Nhưng nhịn một chút cũng không sao.

Thấy Hạ Minh Lực đã kiên quyết như vậy cậu cũng đành chấp thuận . Dù sao để con gái có được cuộc sống sung túc còn hơn phải ở cùng cậu để chịu khổ, nợ nần chồng chất.

Nói xong lời tạm biệt, Hạ Minh Lực liền bước ra khỏi tòa chung cư cũ kĩ. Nhạc Tín cũng theo sau để tiễn người đi.

_

Mười bốn tuổi cô thực sự đã đến Hạ gia . Với thái độ không hài lòng của Hạ Minh Trạch và Cố Dư cùng với ánh mắt coi thường của người làm. Nhưng có duy nhất Hạ Lão gia rất thương cô.

Còn Hạ Minh Chính thì sao chứ? . Không phải vì ghét mối hôn sự này nên đã xin ba,mẹ Hạ đi nước ngoài du học sao! Dù vậy, cô cũng không quan tâm.

Mười tám tuổi, cô tựa như một bông hoa nở rộ. Khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn , sống mũi hơi cao thẳng cùng với đôi môi anh đào xinh đẹp động lòng người. Mà hắn cuối cùng đã trở về . Khi hai ánh mắt chạm nhau, tìm cô như bị lỡ nhịp vậy. 'Hắn thật anh tuấn' ,đó là suy nghĩ đầu tiên của cô và hắn . Hình như cô đã thích anh rồi.

Lúc đó ,hắn mang theo một người phụ nữ về nhà và đòi từ hôn với cô Kiến Hạ Lão gia rất tức giận.

nghe nói, cô ấy tên Lưu Ngọc . Là người yêu của Hạ Minh Chính.

Bọn họ là 'thanh mai trúc mã ' môn đăng hộ đối.

Còn cô... chỉ là "vị hôn phu " được sắp đặt từ trước của hắn.

Hắn không yêu cô !

Nhưng Nhạc Tinh Hoa hình như đã yêu Hạ Minh Chính rồi !

Hot

Comments

Lourdes zabala

Lourdes zabala

Tôi đang rất tò mò về câu truyện, tác giả hãy nhanh chóng ra chap tiếp theo.

2024-07-08

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play