Dưới là con đường trắng xóa, trên là những giọt tuyết rơi. Khi nào sẽ được anh ôm vào lòng ?
__
Hai tuần sau
Dưới những bức tường dọc theo đường phố. Người phụ nữ ôm con gái đang không ngừng run rẩy trong lòng từ từ bước đi.
Sau khi rời khỏi Hạ gia ,các cô không được mang thứ gì ngoại trừ hai bộ quần áo trước khi cô đến Hạ gia và vài tờ tiền lẻ cô để trong túi áo.
Không có tiền đi xe , cô không sợ. Chỉ sợ ko lo được bữa ăn cho Điềm Điềm của cô .
Nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng ý muốn nói ' bé con không sao chứ! '
"Mẹ ... Mẹ mệt sao ? Mẹ con muốn xuống!"
Điềm điềm lo lắng hỏi han. Trái tim Nhạc Tinh Hoa như có dòng nước ấm chảy qua. bé con của cô thật hiểu chuyện. Cô lắc đầu. Mắt cô bỗng dâng lên tầng sương mù dày đặc.
" Mẹ con muốn xuống! "
Điềm Điềm ngọ nguậy thân thể leo xuống. Nhạc Tinh Hoa cũng đừng lại rồi chấp thuận buông tay.
Cô vội vàng đưa tay làm vài động tác rồi xoa xoa bụng ý muốn nói ' bé con đói bụng chưa '
" Dù hôm nay Điềm Điềm không ăn sáng, nhưng Điềm Điềm không đói bụng lắm "
Nghe giọng nói run rẩy vì lạnh của bé con. Cô liền biết bé con đã rất đói rồi. Môi cô cong lên cười dịu dàng. Rồi đưa tay vào túi áo lấy ra một chiếc bánh mì đưa cho bé con .
Điềm Điềm nhận lấy rồi xé thành đôi. Một nửa được đưa ra trước mặt Nhạc Tinh Hoa:
" Mẹ... Mẹ ăn đi !"
Giọng nói non nớt vang lên làm lòng cô như muốn tan nát. Điềm Điềm của cô đã gầy đi nhiều rồi . Sao cô có thể ăn chứ.
Thấy mẹ không nhận lấy. Cô bé liền bỏ một nửa vào túi áo. xoắn tay áo lên rồi xé ra một miếng bánh rồi ra khẩu hiệu :
" a..."
Đôi mắt đã ngập nước từ sớm liền trào ra ngoài. Cô lau nước mắt rồi há miệng ăn bánh do bé con đút
Bỗng mắt Nhạc Tinh Hoa lướt qua vết bầm tím trên cánh tay con gái. Liền nắm lấy cổ tay Điềm Điềm vén lên cao .Mặt cô liền tái mép .
' Điềm Điềm... Điềm Điềm của cô'
' Sao có thể như vậy ?'
' Sao bọn họ có thể làm như vậy chứ '
" Mẹ .."
Điềm Điềm hoảng sợ muốn rút tay về . Nhưng Nhạc Tinh Hoa liền ôm cô vào lòng khóc nứt nở.
Trái tim cô rất đau. Thật sự rất đau . Bé con của cô bị người ta hành hạ như vậy cô cũng không hề biết . Cô xứng đáng làm mẹ sao.!
' thật xin lỗi ... thật xin lỗi...' trong thâm tâm cô không ngừng gào thét những câu tội lỗi . Trách móc chính bản thân mình vô dụng.
Điềm Điềm cũng khóc . Điềm Điềm cũng rất khổ sở.!
__
Một ngày, hai ngày...
Hôm nay đã là ngày thứ hai mươi tám rồi. Đã lâu như vậy rồi sao?? Điềm Điềm không nhớ rõ nữa rồi.
Hạ Tinh Hoa vô cùng sợ hãi, hoảng loạn :
' Điềm Điềm... Điềm Điềm mau tỉnh lại , sắp đến nhà rồi ' tâm trí cô không ngừng kêu gọi bé con của cô hãy cố lên.
Điềm Điềm đã miên man dần mất đi ý thức. Đôi chân đã lạnh buốt như muốn đông cứng lại.
Nhạc Tinh Hoa bế con gái trong lòng chạy đi rất nhanh . Đôi chân cô như muốn tê dại đi vậy. Nhìn thấy những ngôi nhà phía trước đang rất gần . Nước mắt cũng vì thế mà tuôn ra nhiều hơn
Cô dừng lại truớc cửa một ngôi nhà
" Hoa Hoa ...! " giọng ngạc nhiên của người đàn ông khẽ gọi
'Bụp '
" Hoa Hoa ... Hoa Hoa.." Dương Dịch hoảng hốt chạy lại đỡ Nhạc Tinh Hoa.
" Mẹ ... Mẹ ra đây giúp con một chút !"
" Làm sao vậy?"
Chu Doanh đang đun nước trong bếp liền nghe thấy tiếng gọi của con trai nên cũng chạy ra xem.
Hóa ra là con gái câm của vợ chồng Nhạc Tín nhà ở cuối thôn đó sao! không phải mười bốn năm trước đã vào thành phố Bắc Kinh lấy chồng nhà giàu rồi sao ? Sao lại xuất hiện ở đây cơ chứ?một loạt câu hỏi hiện lên .
Trước đó, bà cũng từng phản đối còn trai mình thích Nhạc Tinh Hoa. Cô ấy rất xinh đẹp nhưng ai kêu đó lại là một người câm chứ ! dù sao hiện tại bà đã có con dâu rồi. Thở dài một hơi ,bà liền chạy ra giúp một tay
" Mau để lên giường rồi lấy hai chậu nước ấm về đây , rồi làm cho bọn họ một chút cháo nóng đi " Chu Doanh vừa nói vừa đi tìm chăn.
_
Hai mắt Nhạc Tinh Hoa từ từ mở ra .
" Hoa Hoa...Em tỉnh rồi sao ! " Dương Dịch đỡ cô dậy tựa vào đầu giường
"Ăn một chút cháo đi ... Con đã hôn mê được hai tiếng rồi ! " Chu Doanh bưng một bát cháo ra .
thấy cô lo lắng nhìn về hình dáng nhỏ đang nằm trong chăn bên cạnh vội giải thích:
" Em không cần lo lắng, cô bé đã đã tỉnh rồi . Vừa ăn xong cô bé liền ngủ!"
Nghe vậy cô thở ra nhẹ nhõm , cầm lấy bát cháo rồi cúi đầu cảm ơn . Chu Doanh cũng gật đầu rồi đi ra ngoài .
"Oe.. Oe. Oe..."
tiếng em bé sơ sinh khóc từ trong buồng truyền ra. Dương Dịch đang ngồi sưởi ấm cạnh bếp vội chạy vào trong, một lúc lâu mới ra ngoài . Vừa lúc Nhạc Tinh Hoa vừa ăn xong liền qua cầm lấy bát tiện nói :
" Vợ anh vừa sinh xong . Còn đứa lớn cũng sang nhà với ông bà ngoại nó rồi! "
Nhạc Tinh Hoa nhẹ nở nụ cười chúc mừng anh.
"Mẹ... " giọng nói yếu ớt vang lên từ bên cạnh . Cô vội vàng bế Điềm Điềm đang dụi dụi mắt vào trong lòng.
_______
chúc mn đọc truyện vui vẻ **
Updated 35 Episodes
Comments
EnanaRoja.
Ai đang đọc đi đọc lại như tui, cmt cho tui biết nè
2024-07-08
1