...ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ...
Bên bể bơi, Tả Hàng ngồi trước một quán bar, ánh mắt rơi vào Vương Khải người đang ở giữa đám đông.
Lúc này, Vương Khải và bạn gái của anh ta đã hòa quyện vào nhau và từng gặp gỡ bạn bè của nhau.
Tả Hàng với tư cách là bạn thân nhất của Vương Khải , thì cậu đã từng gặp qua người bạn gái của anh ta
Bạn gái của Vương Khải là Khả Khả, con gái của gia đình Khả Gia. Cô ấy rất xinh đẹp và có tính cách phóng khoáng, dịu dàng.
Lần đầu tiên cậu nhìn thấy cô,cậu đã nghĩ rằng một người như vậy sẽ là người hoàn hảo hợp với Vương Khải.
Trong lúc xuất thần, có người ngồi cạnh cậu cất tiếng nói .
"Xin chào, hình như tôi đã gặp cậu ở đâu rồi. Cậu là bạn cùng phòng của Vương Khải à?" Người đàn ông dùng tay phải chống cằm, có vẻ hứng thú nói.
Cậu tỉnh táo lại và quay lại nhìn người đó.
Người đàn ông hơi nhướng mày, mặc một chiếc áo sơ mi lụa đen, hai nút trên cùng được cởi ra, để lộ mặt dây chuyền. Anh ta trông giống như một người đàn ông lãng mạn.
Nhìn thoáng qua, cậu liền dời tầm mắt: "Đúng vậy."
Người đàn ông nhướng mày: “Trước kia cậu có từng tới Trương Gia dự tiệc rồi?”
Cậu gật đầu và nói "Ừ".
Cậu không để ý nhiều đến mọi người, nhưng người đàn ông cũng không tỏ ra khó chịu, "Có lẽ chúng ta đã gặp nhau trong bữa tiệc. Tôi là Thẩm Duệ."
"Tôi chỉ thấy Vương Khải chăm sóc cậu rất tốt, quan hệ của hai người rất tốt."
Tả Hàng trả lời: "Ừm , thì có ảnh hưởng gì tới cậu à?."
Thấy cậu thờ ơ, Thẩm Duệ cười không nói nữa.
Tả Hàng lại nhìn Vương Khải
Bên kia không biết bạn anh ta đang nói cái gì, Khả Khả đột nhiên ngượng ngùng che mặt, dựa trên vai Vương Khải
Mà Vương Khải nửa ôm cô nàng , đây là một cử chỉ vô cùng thân mật.
Tả Hàng hiểu rằng Vương Khải chắc chắn rất thích cô con gái nhà họ Khả này.
Cậu biết về Vương Khải , cũng biết anh ta đã theo đuổi Khả Khả hơn nửa năm nhưng vì sao chuyện này lại không tiết lộ?
—— Bởi vì Khả Gia bối cảnh không bằng Trương Gia, Vương Khải lo lắng quá trình này sẽ quá công khai nếu kết quả không tốt, Khả Khả nhất định sẽ bị người khác bàn tán
Nhìn đôi trẻ yêu nhau, cậu cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt.Đã đến lúc cậu phải từ bỏ mối tình đơn phương này.
“Thật là một nam nhân tài sắc vẹn toàn, một nữ nhân xinh đẹp, bọn họ thật xứng đôi.” Thẩm Duệ ở bên cạnh đột nhiên thở dài.
Cậu nhìn hắn ta
Thẩm Duệ dời ánh mắt nhìn cậu, cười nói: “Vương Khải và Khả Khả rất hợp đôi phải không?”
Cổ họng của cậu đắng nghét. Nhưng vẫn gật đầu: “Ừ.”
Một bên quầy bar có vài chai rượu vang, bao gồm bia, rượu vang đỏ và rượu sâm panh.
Tả Hàng chợt nhớ đến chai bia cậu vừa khui ra nhưng chưa uống hết.
Cậu vẫn muốn thử xem rượu có thể làm dịu đi nỗi buồn của mình hay không nên đưa tay về phía một chai bia.
Thẩm Duệ thấy thế, nắm lấy cổ tay cậu nói: "Muốn uống à?"
Không biết đây có phải là ảo giác của cậu hay không, nhưng cậu dường như cảm thấy ngón tay của đối phương xoa xoa cổ tay mình hai lần.
Cũng may Thẩm Duệ nhanh chóng thu tay lại, tỏ vẻ cực kỳ khách sáo: “Có vẻ như cậu chưa uống bao giờ, muốn thử thì tốt nhất không nên uống bia, rất khó uống.”
Hắn ta mỉm cười và nói: "Có người pha chế rượu ở đằng kia. Tôi đi lấy đồ uống cho cậu "
"Kh-hông cần……"
Thẩm Duệ nhiệt tình đến không ngờ. Nhưng Tả Hàng thực sự không thể đối phó với một người nhiệt tình như vậy, người đàn ông đã đi về phía đám đông người phục vụ rượu.
Một lúc sau, Thẩm Duệ mang ra một ly cocktail màu trắng hồng.
"Nếm thử đi, nó ngọt lắm."
Ly rượu đó thực sự rất đẹp, có bong bóng trên tường và những viên đá màu hồng ở dưới đáy.
Vào một đêm hè oi bức như vậy lại thu hút người ta đến uống rượu.
Mọi người đều mang rượu tới, vì còn trẻ trong bữa tiệc nên Tả Hàng thực sự không biết tìm lý do gì để từ chối.
Thật khó để cậu nói không với ai đó chứ đừng nói đến người mà hắn ta “biết”.
Cậu không còn cách nào khác ngoài việc cầm lấy và nếm thử. Đúng như Thẩm Duệ đã nói, nó quả thực rất ngọt.
“Có ngon không?” Thẩm Duệ hỏi.
Hắn ta nhiệt tình đến mức cậu không nỡ phớt lờ nữa mà gật đầu: “Cảm ơn , nó rất ngon”
Thẩm Duệ mở một chai bia và một chai sâm panh khác rồi nói: “Thử lại mùi vị của hai loại rượu này và so sánh xem chúng có ngon bằng cocktail không.”
Tả Hàng nhấp từng ngụm một.
Đúng như Thẩm Duệ đã nói, bia hay sâm panh đều không ngon bằng cocktail pha sẵn.
Nhưng cậu không biết rằng pha rượu với rượu như thế này rất dễ say, huống chi đây là lần đầu tiên cậu uống rượu.
Vô tình, cậu cảm thấy có chút choáng váng.Sắc mặt đỏ bừng, người trước mặt có hình ảnh kép.
Thẩm Duệ vẫn đang bưng rượu mới cho cậu: “Thử lại lần nữa xem…”
Tả Hàng không thể nói không, nên cậu nhấp thêm một ngụm nữa.
Nửa tỉnh nửa mê, cậu cảm thấy như có ai đó đang theo dõi mình từ phía sau.
Cậu quay lại và thấy ngoài đám đông vui đùa, phía xa chỉ có sân thượng trên tầng ba của biệt thự.
Nhưng sân thượng rõ ràng trống rỗng.
Có lẽ do cậu đã uống quá nhiều và bị ảo giác.
Tả Hàng quay đi và thấy Thẩm Duệ đang mang cho cậu một ly cocktail màu xanh lam khác.
Cậu cau mày nói: “Hình như tôi say rồi, không uống được nữa.”
"Người say nói không say. Nếu nói say, xem ra ngươi còn chưa say." Thẩm Duệ mỉm cười đưa ly rượu ra: "Cứ thử ngụm cuối cùng đi."
Cậu mím môi nhưng không nhận lấy.
Thẩm Duệ thấy vậy cũng không có ép buộc, quay đầu nhìn Vương Khải cùng Khả Khả
"Mặc dù bọn họ đều là thế hệ thứ hai giàu có, nhưng Vương Khải lại khác với chúng ta, nhiều năm như vậy tôi không thấy có người phụ nữ nào ở bên cạnh cậu ấy."
“Hiện tại cậu đang tổ chức tiệc công bố chính thức rầm rộ như vậy, xem ra cậu ấy thực sự yêu thích Khả Khả này.”
Trái tim của cậu đau đớn trước lời nói của hắn ta
Cậu cũng cảm thấy buồn bã, hình như mình uống chưa đủ nên không thể buông bỏ được.
Tả Hàng cắn môi, đột nhiên cầm lấy ly rượu trong tay Thẩm Duệ uống một hơi hết.
Thẩm Duệ kinh ngạc nhìn cậu sau khi uống rượu run rẩy, bước tới thấp giọng nói:
"Xem ra tôi đoán không sai, cậu và tôi cũng là người như vậy."
Tả Hàng bối rối: “Là người gì?”
"Những người thích đàn ông."
Thẩm Duệ nhếch môi cười: “Tôi thấy cậu thích Vương Khải đúng không?”
Một lời nói thoáng qua vang lên như một tiếng nổ sấm sét lớn.
Đầu óc cậu đột nhiên sáng suốt hơn, cậu đẩy Thẩm Duệ ra, lạnh lùng nói: “Tôi không phải..”
Nói xong, Tả Hàng chạy về phía biệt thự.
Phía sau Thẩm Duệ nhìn ly rượu đã cạn, khóe miệng nhếch lên vẻ khó hiểu.
Hắn ta nhìn cậu chạy lại, nhấc chân chậm rãi đi theo sau. Như thể quyết tâm giành chiến thắng.
Trong phòng tắm ở tầng một của biệt thự, Tả Hàng choáng váng dựa vào bồn rửa và lắc đầu.Cậu mở vòi nước và rửa mắt nhưng đầu óc choáng váng vẫn chưa tỉnh táo mấy.
Trên người vẫn còn có chút mồ hôi lạnh. Đây có phải là phản ứng của say rượu không? Nó thực sự khó chịu.
Tả Hàng cắn môi, cố gắng đánh thức mình dậy, khóe mắt cậu nhìn thấy Thẩm Duệ cũng đang đi vào phòng vệ sinh
Thẩm Duệ dựa vào khung cửa, dùng ánh mắt dâm đãng liếc nhìn Tả Hàng : “Tiểu mỹ nam đang nói chuyện, sao lại chạy trốn?”
Tay chân cậu yếu ớt, đầu óc choáng váng, không thể tập trung trả lời hắn ta
Cậu lắc lắc đầu, Thẩm Duệ thấy thế liền bước tới, nắm lấy cánh tay cậu, nói vào tai cậu: "Anh biết bây giờ em đang rất khó chịu, có muốn đi cùng anh không? Anh sẽ giúp em thoải mái..."
Hắn ta còn chưa nói xong, một giọng nói lạnh lùng từ cách đó không xa truyền đến: “Cậu đang làm gì vậy?”
Thẩm Duệ sợ hãi, vội vàng buông Tả Hàng ra, quay người lại thì thấy Trương Cực đang đứng ở hành lang cách đó hai mét, âm trầm nhìn hắn ta.
" Tr-Trương Tổng.."
Trong hành lang tối tăm, chỉ có ánh trăng chiếu sáng nửa khuôn mặt của Trương Cực.
Giọng nói của hắn như bị băng cứng lại: “Tôi hỏi anh, anh đang làm gì vậy?”
“T-tôi chưa làm gì cả…” Thẩm Duệ đã bị hắn đứng đó dọa sợ, lắp bắp nói
Hắn người chủ của cả gia tộc Trương đã không chớp mắt khi tống người thân của mình vào tù, và không rơi một giọt nước mắt nào khi cha mẹ hắn qua đời! Một con quái vật mặt lạnh lùng và tàn nhẫn.
Ngay cả cha hắn ta cũng phải cúi đầu khi đối mặt với hắn, làm sao hắn ta có thể không sợ hãi.
Trương Cực cau mày.
Hắn không để ý đến Thẩm Duệ có tội, trực tiếp gọi điện: “Đưa bảo vệ đến phòng tắm ở góc đông bắc của tầng một.”
Cúp điện thoại xong, Trương Cực đi vào phòng tắm cũng không thèm nhìn Thẩm Duệ.
Tả Hàng dựa vào tường đầu choáng váng, nghe được tiếng bước chân quen thuộc.
Ngay sau đó, cậu ngẩng đầu lên tựa vào cánh tay thơm mùi thông.
Ngửi được mùi hương nam nhân trước mặt , cậu dần dần thả lỏng, tin tưởng dựa vào trong ngực nam nhân.
Updated 28 Episodes
Comments