...ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ...
Tả Hàng tỉnh dậy bởi tiếng chim hót líu lo.
Đầu và mí mắt của cậu cảm thấy nặng trĩu, kèm theo đó là cơn đau ở eo bùng phát và một cơn đau không thể diễn tả được.
Cuối cùng sau khi mở mí mắt ra, cậu sợ hãi đến mức nhanh chóng nhắm lại sau khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai và phi thường đó quá gần.
!!!!
L-làm sao cậu có thể nằm chung giường với Trương Cực thế?!!
Trong một tia chớp, một số cảnh tượng tối qua chợt hiện lên trong đầu cậu. Trong lúc cậu say, Trương Cực đưa cậu về phòng, uống thêm chút rượu , cậu nhìn lên đôi môi hồng nhuận của hắn và sau đó...
Tin xấu là cậu đã quan hệ tình dục với một người say rượu và đã thế lại là người nắm toàn quyền của Trương Gia !!
Tin xấu hơn là chính cậu là người vồ lấy hắn trước, và người vồ lấy cậu lại không thích cậu cho lắm. Tả Hàng nhớ lại lời của Trương Cực với ánh mắt lạnh lùng khi cảnh báo cậu không nên tiếp xúc Vương Khải , cậu không khỏi run rẩy.
Cậu nghĩ tới nguyên nhân hắn lại cảnh cáo cậu như vậy, có thể là vì gia thế không tốt, hoặc là vì hắn ghét người đồng tính, không muốn người em trai yêu quý của mình bị người đồng tính dụ.
Cả hai lý do này đều hoàn toàn có thể xảy ra.
Tả Hàng sắc mặt tái nhợt, cậu lại lén mở mắt ra.
Hiện giờ, hắn vẫn đang ngủ lông mày nhíu lại, hơi thở đều đặn. Cậu thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần hắn không tỉnh lại, cậu có thể chạy trốn trước. Cậu trèo ra khỏi giường bằng những động tác một cách nhẹ nhàng nhất có thể nhưng vô tình bị kéo lại và khẽ rít lên. Cậu quay người tìm quần áo của mình, khi nhìn thấy mấy mảnh quần áo nằm rải rác và xếp chồng lên nhau ở cạnh giường, mặt cậu không khỏi nóng lên.
Cậu không dám suy nghĩ nhiều, mặc quần áo vào rồi bước đi với đôi chân yếu ớt. Lúc xuống lầu, cậu nhìn thấy quản gia vội vàng đi lên lầu, không biết là đang tìm cái gì. Cậu không nhìn lại lần thứ hai, cố chịu đựng cảm giác đau khó chịu và nhanh chóng chạy ra khỏi biệt thự , bắt taxi rời đi.
Điều mà Tả Hàng không biết là khi cậu nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, Trương Cực từ từ mở mắt ra, đôi mắt trong veo nhìn hư không
Một lúc sau, hắn ngồi dậy, nhìn chăn gối bừa bộn bên cạnh. Nhiệt độ cơ thể của cậu vẫn còn đó. Hắn nhìn đi chỗ khác và nhíu lông mày.
Hắn bước xuống giường, nhặt chiếc áo ngủ bên giường lên mặc vào. Đang định quay lại tầng ba thì tình cờ đụng phải quản gia đang đi xuống.
Quản gia nhìn thấy hắn trán đầy mồ hôi, thở phào nhẹ nhõm: "Trương tiên sinh, cuối cùng cũng tìm được ngài."
Trương Cực : "Có chuyện gì?"
Quản gia mím môi nói: "Đã bắt được kẻ lén lút trong phòng của ngài, sau khi kiểm tra camera giám sát, phát hiện ra gã đã bỏ thứ gì đó vào trong chai rượu."
Quản gia ngập ngừng lại một lúc rồi nói với vẻ có lỗi: "Đó là do tôi đã lơ là nhiệm vụ."
Quản gia chịu trách nhiệm quản lý an ninh và thường tuần tra biệt thự. Nhưng sau khi Trương Cực trở về tối qua,hắn ít lên tầng ba hơn, để không làm phiền Vương Khải . Hắn cau mày và đi về phía một phòng khách khác trên tầng hai.
"Không phải lỗi của ông."
Phòng của hắn bình thường đều khóa, nhưng tối hôm qua hắn đi xuống lầu không khóa, để nam nhân lẻn vào cũng không hoàn toàn là quản gia sơ suất.
"Gửi một bộ đồ vệ sinh cá nhân mới và bảo bảo mẫu lên tầng ba dọn dẹp phòng. Những thứ cần vứt đi hãy vứt đi."
"Dẫn mọi người tới phòng khách chờ. Hơn nữa -- đi đánh thức Vương Khải , tập hợp lại ở phòng khách chờ tôi."
Nghe lời chỉ dẫn lạnh lùng của hắn, trái tim quản gia dần dần trở lại vị trí ban đầu.
"Vâng thưa cậu."
Bữa tiệc kết thúc vào khoảng hai giờ đêm, Vương Khải mới ngủ được hơn bốn tiếng.
Sau khi được quản gia đánh thức, anh ta tắm rửa một lúc mới xong, vừa ngáp một cái vừa đi xuống lầu.
Vừa đến phòng khách, anh ta thấy hắn đã mặc vest và đeo cà vạt đi xuống cầu thang.
Anh ta nhìn hai người quen đang tái mét trong phòng khách. Một người là Thẩm Duệ mà anh ta đã gặp, người còn lại là Tề Minh , người mà anh ta đã gặp vài lần trong tiệc lớn.
Anh ta lại nhìn hắn bối rối hỏi: "Sao vậy anh?"
Trương Cực ngồi ở trên sô pha lạnh lùng nói: “Cho nó xem camera giám sát.”
Vương Khải cầm lấy máy tính bảng quản gia đưa tới, vẻ mặt ngơ ngác, nhìn một lúc sau, đôi mắt mở to.
Trong ảnh, Thẩm Duệ liên tục thúc giục Tả Hàng uống rượu cho tới khi cậu quay người nhìn ra sân thượng, Thẩm Duệ từ trong túi áo lấy ra một chiếc túi nhựa nhỏ và lấy ra một viên thuốc nhỏ màu xanh lam cho vào ly rượu mới lấy sau đó Thẩm Duệ đưa ly rượu cho Tả Hàng
Vương Khải tức giận đặt máy tính bảng xuống: “Thẩm Duệ! Cậu đã làm điều này với bạn tôi trong bữa tiệc của tôi?!”
Thẩm Duệ hét lớn đến mức toàn thân run rẩy.
“A Khải, tôi…” hắn ta vừa mới mở lời, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng của Vương Khải , hắn ta sợ đến không nói được lời nào. " Loại thuốc cậu thả vào ly rượu của cậu ấy là gì?"
Thẩm Duệ vội vàng trả lời: “Là loại thuốc tăng cường giải trí, rất nhẹ nhàng, không có tác dụng phụ. Tôi thật sự chưa làm gì cả…”
Trương Cực đã đưa người đó đi.
Hắn ta còn chưa nói xong, Trương Cực đã lên tiếng: "Bạn của em thì đem hắn ta xuống tự tay chính mình xử lý."
Vương Khải nắm chặt tay, nghe xong đột nhiên đứng dậy, nắm lấy cổ áo Thẩm Duệ kéo ra ngoài.
Sau khi hai người đi ra ngoài, ánh mắt Trương Cực mới chậm rãi rơi vào người Tề Gia còn lại.
“Cậu là ai?” Giọng nói của hắn không có chút cảm xúc nào.
Cơ thể của người ấy khẽ run lên từ từ ngẩng đầu và liếc nhìn hắn
"Em..em là Tề Minh thưa Trương tiên sinh."
Người quản lý nói thêm: “Con trai út của Tề Thụy, chủ tịch của công ty Tề Gia.”
Tề Minh hiện vẻ mặt mong đợi: "Anh Cực, anh còn nhớ em không?"
Người quản gia trừng mắt nhìn anh ta, nhanh chóng giải thích rõ ràng sự việc. Đêm qua, sau khi biết có người tới lấy rượu trong bữa tiệc, Tề Minh liền tiến tới mấy chai rượu và tiêm thuốc vào. Mười phút sau, anh ta lén lút đi tới phòng Trương Cực trên lầu ba, thấy hắn không có ở đó, liền cởi quần áo leo lên giường chờ.
Không ngờ lúc anh ta vô tình ngủ quên, hắn lại không quay lại. Rồi sáng nay, anh ta bị quản gia Trình, người phụ trách cuộc sống hàng ngày, bắt quả tang.
Trương Cực nghe xong không có bày tỏ ý kiến, chỉ mở điện thoại lên và đọc báo cáo xét nghiệm do bác sĩ Từ gửi. May mắn thay, xét nghiệm máu của cậu và của hắn đều bình thường.
Một loại thuốc được tìm thấy trong chai rượu, nó mới được phát triển ở nước ngoài và được sử dụng đặc biệt cho người khuyết tật. Nó hoạt động nhanh chóng và rất mạnh mẽ. Tuy nhiên, nó được chuyển hóa nhanh chóng trong cơ thể con người và có rất ít tác dụng phụ được ca ngợi trên thị trường.
Có lẽ họ cảnh giác khi làm việc như vậy ở biệt thự nên đều không dám sử dụng bất kỳ loại thuốc bất hợp pháp nào. Hắn tắt màn hình điện thoại di động ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lùng rơi vào Tề Minh, nói: “Đưa anh ta đến đồn cảnh sát.”
Người quản gia trả lời: " Vâng."
Tề Minh mặt tái nhợt khi nghe điều này: "Tôi xin lỗi, anh Cụce, tôi đã làm gì sai. Làm ơn đừng đưa tôi đến đồn cảnh sát. Bố tôi sẽ đánh tôi đến chết nếu ông ấy phát hiện ra."
Quản gia hừ lạnh một tiếng, gọi bảo vệ: "Anh có gan chơi, nhưng lại không có gan gánh chịu hậu quả?"
Bảo vệ nhanh chóng đem Tề Minh xuống, phòng khách trở nên yên tĩnh.
Trương Cực nhắm mắt lại, ngón tay gõ nhẹ vào chân mình. Vài phút sau, Vương Khải cúi đầu trở lại.
Anh ta thất vọng ngồi trên ghế sofa. Một số người không thể chấp nhận được việc người mà anh cùng lớn lên lại làm những việc như vậy.
Hơn nữa, đêm qua là lần đầu tiên anh ta ấy tổ chức tiệc một mình, và có hai chuyện khủng khiếp như vậy đã xảy ra trong bữa tiệc.
Người bạn thân nhất của anh ta bị đánh thuốc mê, còn anh trai anh ta...
Trên sô pha đối diện Vương Khải , hắn bình tĩnh nói: “Biết hắn là bạn cùng em lớn lên vậy thử nghĩ xem , Hàng Nhi cũng tin tưởng một loại người như vậy sao?”
Vương Khải sửng sốt, "Anh ơi, em... em vô dụng."
Trương Cực mở mắt ra, nhìn đứa em trai đang ngồi đối diện mình, người mà anh đã một mình nuôi nấng.
“Vương Khải ” lần đầu tiên hắn gọi tên Vương Khải với giọng lạnh lùng như vậy, “Anh chưa bao giờ quan tâm đến đời sống xã hội của em, nhưng đã đến lúc em phải học cách sàng lọc bạn bè xung quanh mình.”
Vương Khải mím môi rồi nhanh chóng gật đầu và nói một cách chán nản: " Em biết rồi thưa anh."
Bên kia, sau khi trở về căn phòng đơn mình thuê, Tả Hàng mệt đến mức ngã xuống giường, lại ngủ một giấc thật dài. Đến chiều, cậu bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại di động là mẹ cậu gọi điện.
Ở đầu bên kia điện thoại, mẹ cậu lo lắng hỏi: “Tiểu Hàng, sao con lại gửi cho mẹ nhiều tiền như vậy? Con còn đủ tiền tự nuôi bản thân mình không?”
Ngày hôm kia, nhà hàng nơi Tả Hàng làm việc trong kỳ nghỉ hè đã trả lương cho cậu nên cậu chuyển một khoản tiền về nhà cho mẹ
Cậu từng làm việc bán thời gian trong kỳ nghỉ đông và hè, nhưng số tiền kiếm được chỉ đủ trang trải học phí và chi phí sinh hoạt. Đây là lần đầu tiên cậu chuyển tiền về nhà cho mẹ
Cậu lắc đầu và trở nên tràn đầy năng lượng hơn.
Cậu ấm áp nói: “Dạ con đủ chi tiêu sinh hoạt trên này rồi mẹ. Con không tốn nhiều tiền để trang trải hai bữa ăn, hơn nữa lương ở nhà hàng cao cấp rất cao, cao hơn những công việc bán thời gian mà con từng làm trước đây”.
Giọng mẹ thoải mái: “Được rồi, tốt rồi.”
Cậu tiếp tục nói : "Mẹ, lần trước Kỳ Nhi gọi điện nói muốn mua một chiếc xe đạp, mẹ nhớ dẫn em ấy đi mua một chiếc tốt nhé. Sau khi tan trường, con bé sẽ đạp xe đến trường, buổi sáng có thể ngủ thêm vài phút nữa." ."
"Thời tiết đang nóng lên, đừng ngại trả tiền điện. Hãy bật điều hòa khi đến giờ bật điều hòa. Cẩn thận bị say nắng."
"Được rồi, mẹ biết. Đừng lo lắng cho mẹ và Kỳ Nhi. Hãy tự chăm sóc bản thân mình đấy nhé."
Đôi mắt của cậu trở nên ẩm ướt gật đầu và nói: " Dạ con biết rồi thưa mẹ đại nhân "
Trong căn phòng đơn nhỏ, Tả Hàng nằm trên giường, thổi quạt điện cho mát, nói chuyện rất lâu với gia đình.
Cậu không cúp máy cho đến khi bụng cồn cào vì đói.
Cậu đứng dậy nấu một bát mì, sau khi bật lửa, nhiệt độ trong phòng chỉ tăng lên một cái quạt điện, sau khi ăn xong, cậu đã toát mồ hôi. Cậu nghỉ ngơi một lát rồi vào phòng tắm tắm rửa.
Sau khi cởi bỏ quần áo, mặt cậu lại đỏ lên khi nhìn vào dấu vết trên cơ thể mình rồi vội vàng đi tắm rồi chạy lên giường nằm,khi cậu nằm xuống cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến với cậu. Nửa ngủ nửa tỉnh, vài cảnh tượng tối qua hiện lên trong đầu cậu
Có người nhéo eo cậu, cậu không kiên nhẫn ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt dâm đãng trên khuôn mặt tuấn tú của Trương Cực
Trên trán hắn đổ rất nhiều mồ hôi, mồ hôi theo động tác của hắn mà rơi ra.
Một giây tiếp theo, một giọt mồ hôi trượt xuống trên mặt cậu, rơi xuống lông mi cậu..
"!!"
Cậu chợt ngồi dậy với khuân mặt đỏ bừng, cậu che mặt và hét lên trong im lặng.
Updated 28 Episodes
Comments
JiHang🍊🥟
Au ơi ra tiếp đi
2024-07-31
2
🐴🦊🐻🐰🐺🐳🐿️
Hóng~
2024-07-31
2
🐻
Đang hay tự nhiên hết ngang vậy đó /Shame/
2024-07-31
4