...ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ...
Một lúc sau, quản gia cùng hai nhân viên bảo vệ vội vã đi tới. Sau khi bảo vệ khống chế được người muốn chạy trốn, quản gia lau mồ hôi lạnh trên trán, nhìn Trương Cực đang ngồi xổm ôm Tả Hàng
" Ông chủ, chúng ta nên giải quyết thế nào đây?"
“Kiểm tra camera giám sát ở bể bơi xem hắn ta đã làm gì, ngày mai báo cho Vương Khải , để nó xử lý.”
" Dạ vâng thưa ông chủ"
"Trương Tổng, Trương Tổng..tôi thực sự không làm gì cả. Tôi..."
Thẩm Duệ run rẩy, không ngừng cầu nguyện mong hắn không làm gì mình.Nhưng hắn ta còn chưa nói xong, bảo vệ đã che miệng lại chỉ có thể nhìn Trương Cực bế Tả Hàng chậm rãi rời đi.
Tả Hàng có thể cảm thấy mình đang di chuyển.
Không đúng, có người đang bế cậu di chuyển giống như có người vác chiếc hộp di chuyển
Bây giờ cậu là chiếc hộp đó.
Tả Hàng đột nhiên cảm thấy thích thú với hình ảnh trong đầu và bật ra một tiếng cười sảng khoái.
"Say rượu?" Một giọng nói vang lên từ phía trên.
Tả Hàng nghe xong cảm thấy có chút khó chịu vô cớ.
Vừa rồi cậu đã uống nhiều như vậy nhưng người đàn ông này không tin rằng mình đã say.Bây giờ cuối cùng cũng có người tin rằng cậu say rượu.
“Ừ.” Cậu gật đầu nhanh chóng.
Một lúc sau, đèn bật sáng và cậu được đặt lên giường.
Cậu mở mắt và nhìn thấy trần nhà quen thuộc.
Cậu đã đến đây nhiều lần và luôn ngủ trong phòng này khi ở lại qua đêm. Trong lúc bàng hoàng, cậu nghĩ rằng đó là ba năm trước.
Ba năm trước... Cậu không sợ Trương Cực như vậy.
“Cậu có biết người vừa rồi không?”
Tả Hàng phản ứng một chút, lắc đầu: “Tôi không biết anh ta, nhưng anh ta nói anh ta là con của Thẩm Yến.”
Hắn im lặng một lúc.
Sau đó, lạnh lùng nói: “Nếu cậu không biết hắn ta thì cậu vẫn uống hết ly rượu hắn ta đưa cho cậu à?”
Tả Hàng hoàn toàn không nhận ra câu này có gì sai trái, thành thật trả lời: “Tôi không biết từ chối như nào...”
Cậu luôn cảm thấy việc từ chối người khác sẽ khiến họ tức giận. Vì vậy, cậu luôn cảm thấy xấu hổ khi nói không.
Hắn lại lần nữa im lặng.
Tả Hàng nằm đó một lúc, cảm nhận được một luồng nhiệt từ bụng truyền vào tim, rất nóng.
Cậu khó chịu cau mày, động tâm, từ trên giường ngồi dậy, ngẩng đầu nhìn hắn đang đứng bên giường.
Cậu hỏi: "Anh ơi, anh còn rượu không? Em muốn uống với đá viên."
Có thể uống một ít đá và sức nóng trong cơ thể của cậu sẽ biến mất. Vừa nói xong, thân thể cậu run rẩy kịch liệt.
Nhưng sau khi nghe nói rõ ràng, hắn khẽ cau mày, dùng ánh mắt khó đoán nhìn cậu , cảm thấy cậu rất trắng và xinh đẹp.Bị ánh sáng rực rỡ kích thích, đôi mắt hoa đào của Tả Hàng nheo lại khó chịu, những giọt nước mắt lý trí chảy ra từ khóe mắt, phản chiếu ánh sáng trắng sáng.
Thấy hắn bất động, cậu dụi mắt hỏi: “Anh ơi..?”
Trương Cực quay lại nhìn khuân mặt nhỏ nhắn kia trầm giọng nói: "Chờ quản gia sẽ mang đồ lên cho cậu."
Người quản gia mang đến vài chai cocktail nồng độ cồn thấp từ bữa tiệc cũng như một xô đá.
Khi Trương Cực mang theo đồ đạc trở lại phòng Tả Hàng , cậu đã vào phòng tắm rửa mặt ba lần, nhưng nhiệt độ trong cơ thể vẫn chưa tiêu tan.
Cậu ngơ ngác ngồi bên chiếc bàn nhỏ, khi bữa tiệc quay lại,cậu háo hức nhìn chằm chằm vào đồ vật trên tay.
Trương Cực liếc cậu một cái, đặt rượu cùng thùng đá xuống khi va chạm nhẹ vào nhau tạo ra âm thanh giòn tan. Hắn cầm chiếc kẹp, lấy ra hai viên đá từ thùng đá đặt dưới đáy ly, sau đó hắn mở chai rượu và từ từ rót chất lỏng màu hồng vào ly.
Sau khi rót một ly rượu, hắn vung ly và đặt nó trước mặt cậu. Chuỗi hành động này thật mãn nhãn. Đôi mắt của cậu luôn dõi theo bàn tay hắn , phải nói bàn tay của hắn rất đẹp, các đường gân trên mu bàn tay nổi lên, mạch máu trong trẻo, ngón tay thon gọn, các khớp xương rõ ràng, thoạt nhìn trông rất khỏe khoắn. Nhưng ba năm qua, Tả Hàng chưa bao giờ cẩn thận quan sát. Một là bởi vì không có cơ hội, hai là bởi vì cậu không dám. Kì thật lúc đầu cậu cũng không sợ hãi, mỗi lần nhìn thấy Trương Cực đều trìu mến gọi hắn là "Anh ơi".
Nhưng sau đó, Trương Cực phát hiện ra rằng cậu thích Vương Khải. Tả Hàng còn nhớ rõ ngày đó, trong vườn nhà Trương Gia, Trương Cực đứng dưới gốc hoa mai lạnh lùng hỏi cậu: “Cậu có thích Vương Khải không?”
Sau khi thừa nhận, Trương Cực trầm mặc hồi lâu, mới hạ xuống cảnh cáo: “Tránh xa Vương Khải , nó sẽ không ở bên cạnh câu đâu!”
Dù biết rõ nhưng cậu chỉ cảm thấy xấu hổ khi những lời này được nói ra bởi người anh em thân thiết nhất của Vương Khải và là người phụ trách gia tộc Trương.
Các ngành công nghiệp của Trương Gia trải rộng khắp thế giới, từ các dự án hợp tác quy mô lớn với các quốc gia đến những thứ nhỏ nhặt như quần áo, thực phẩm, nhà ở và phương tiện đi lại của người dân, các sản phẩm của Trương Gia có thể được nhìn thấy ở hầu hết mọi nơi.
Làm sao cậu có thể thích một người có hoàn cảnh gia đình như vậy?
Quá khứ hiện lên trong đầu, Tả Hàng cau mày khó chịu nhìn ly rượu, cậu rơi nước mắt mà không nhận ra. Nước mắt rơi xuống mu bàn tay, cậu đột nhiên trở lại hiện thực. Không muốn Trương Cực chú ý, cậu nhanh chóng cầm ly rượu lên uống một ngụm.
Vì cậu di chuyển quá nhanh nên rất nhiều rượu chảy xuống mép cốc và làm ướt cổ áo phông của mình. Tả Hàng không quan tâm, cũng không dám ngẩng đầu nhìn hắn, lo lắng đi rót thêm một ly. Tay cậu vừa chạm vào bình rượu thì bị hắn giữ tay lại.
Updated 28 Episodes
Comments
𝙭𝙞𝙩𝙨🐾
Hóng
2024-07-31
2