Sáng sớm hôm sau, ánh sáng mặt trời xuyên qua cửa sổ bệnh viện, khiến Tả Hàng từ từ tỉnh dậy. Cảm giác đau nhức trên cơ thể nhắc nhở cậu về sự cố xảy ra, nhưng sự hiện diện của Trương Cực bên cạnh làm cho cậu cảm thấy yên tâm hơn nhiều. Trương Cực ngồi bên giường, mắt vẫn chăm chú nhìn Tả Hàng với sự lo lắng không giấu được.
“Chào buổi sáng, Hàng Nhi,” Trương Cực nói với giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. “Em cảm thấy thế nào?”
Tả Hàng cố gắng nở nụ cười, mặc dù có vẻ đau đớn. “Em cảm thấy ổn hơn một chút, nhưng vẫn còn đau.”
“Ta sẽ ở đây tiếp tục theo dõi tình trạng của em,” Trương Cực nói, nắm chặt tay Tả Hàng. “Tôi đã làm tất cả những gì có thể để đảm bảo bọn chúng sẽ phải trả giá khi dám đụng tới bạn nhỏ nhà tôi.”
***
Khi Trương Cực rời khỏi bệnh viện để xử lý những việc cần thiết, anh đi đến nơi nhóm người đã ra tay đánh Tả Hàng đang bị giam giữ. Chỗ này nằm ở ngoại ô thành phố, bị che khuất và bảo vệ chặt chẽ.
Trương Cực bước vào khu vực nơi những tên tội phạm bị trói và bịt mắt, đang ngồi sợ hãi. Anh bước đến gần, gương mặt anh lạnh lùng và không có dấu hiệu của sự nhân từ.
“Các người biết tại sao mình ở đây không?” Trương Cực hỏi, giọng nói trầm và đầy quyền lực.
Một tên trong nhóm, với giọng nói run rẩy, “Chúng tôi… chúng tôi không biết…”
Trương Cực không để ý đến những lời biện hộ yếu ớt đó. Anh ra lệnh cho thuộc hạ của mình bắt đầu quá trình tra tấn. Đầu tiên, họ sử dụng dây thừng và gậy gỗ, tạo ra những cơn đau không thể chịu đựng nổi. Tiếng gào thét và van xin của những tên này vang vọng trong kho hàng, nhưng anh vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc.
Sau đó anh ra lệnh các thuộc hạ sử dụng các thiết bị tra tấn tinh vi hơn. Những công cụ này bao gồm các thiết bị làm nóng và làm lạnh, khiến chúng cảm thấy như bị đốt cháy và đóng băng cùng một lúc. Những cơn đau đớn không ngừng nghỉ làm chúng gào thét.
Trương Cực đứng giữa bọn chúng, quan sát từng cơn đau đớn mà chúng phải chịu đựng. Anh không chỉ trả thù mà còn muốn tạo ra một bài học rõ ràng cho những kẻ khác. Sự tàn nhẫn của anh không chỉ để trả đũa mà còn để đảm bảo rằng không một ai có quyền dám làm tổn thương người của anh tổn thương lần nào nữa.
***
Khi Trương Cực trở về bệnh viện vào buổi tối, anh vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trong lòng đầy cảm xúc. Anh bước vào phòng bệnh và thấy Tả Hàng đang nằm trên giường, đôi mắt cậu dường như ánh lên sự lo lắng.
“Em đã cảm thấy khá hơn chưa?” Trương Cực hỏi, nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường.
Tả Hàng nhìn anh với sự cảm động. “Em biết rằng anh đã làm mọi thứ có thể để bảo vệ em. Cảm ơn anh.”
Trương Cực nắm chặt tay Tả Hàng, ánh mắt anh tràn đầy sự âu yếm. “Em không cần phải cảm ơn tôi. Đây là điều đương nhiên. Tôi chỉ muốn thấy em an toàn và khỏe mạnh và bên cạnh tôi là đủ”
Trương Cực còn chuẩn bị một bữa ăn nhẹ cho Tả Hàng, đảm bảo rằng cậu được ăn uống đầy đủ và nghỉ ngơi. Anh chăm sóc từng chi tiết nhỏ nhất, từ việc thay gối cho cậu đến việc điều chỉnh ánh sáng trong phòng để cậu cảm thấy thoải mái hơn.
Cậu cảm nhận được sự quan tâm và yêu thương từ anh, điều này giúp cậu cảm thấy hồi phục nhanh chóng. Cậu biết rằng tình yêu và sự quan tâm của Trương Cực đã tạo ra một môi trường an toàn và bình yên cho mình.
***
Ngày hôm sau, tình hình của Tả Hàng tiếp tục cải thiện. Cậu được xuất viện và trở về biệt thự, nơi Trương Cực đã chuẩn bị một không gian thoải mái và an toàn cho cậu. Trương Cực tiếp tục ở bên, chăm sóc Tả Hàng với sự tận tâm và yêu thương.
Trong khi đó, anh vẫn tiếp tục theo dõi tình hình của nhóm người đã gây sự với cậu. Anh đã đảm bảo rằng họ phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc, đồng thời không quên nhắc nhở thuộc hạ trong bang về sự tàn nhẫn và sự công bằng.
Cậu dần dần hồi phục và cảm thấy sẵn sàng trở lại cuộc sống bình thường. Mặc dù ký ức về sự cố đau đớn vẫn còn, nhưng sự ấm áp và tình yêu của Trương Cực đã giúp cậu tìm lại sự bình yên và hạnh phúc.
Cùng nhau, họ tiếp tục đối diện với những thử thách và tìm kiếm sự bình yên trong cuộc sống. Tình yêu và sự kiên định của Trương Cực là nguồn động viên lớn nhất cho Tả Hàng, giúp cậu vượt qua mọi khó khăn và tìm lại sự hạnh phúc trong cuộc sống.
Updated 28 Episodes
Comments
Chu Chu🧀
sao au thức khuya thế, đăng truyện đúng giờ cú đêm thức thui /Drowsy/
2024-08-10
0