Tả Hàng ngồi im lặng trong phòng khách, ánh mắt hướng ra cửa sổ nhìn bầu trời xám xịt bên ngoài. Những đám mây nặng trĩu như dự báo một cơn mưa lớn sắp đến, điều này làm cậu cảm thấy tâm trạng của mình càng thêm nặng nề. Nhưng hôm nay, cậu đã đưa ra quyết định quan trọng mà đã làm cậu mất nhiều thời gian suy nghĩ.
"Khải Khải, cậu ấy là người tốt," Tả Hàng tự nhủ với bản thân, cố gắng thuyết phục mình rằng đây là điều đúng đắn. Cảm giác đau đớn trong lòng không dễ dàng biến mất, nhưng cậu đã quyết định buông bỏ tình cảm đối với Khải Khải để tìm cho mình một con đường mới.Lời nói của Trương Cực cứ văng vẳng trong đầu cậu:
"Nếu em đã thấy rõ tình cảm của mình thì tại sao vẫn chưa chấp nhận tìm hiểu tôi?" Tả Hàng nhớ lại những lần Trương Cực âm thầm chăm sóc và bảo vệ mình, dù có vẻ lạnh lùng nhưng lại chứa đựng sự quan tâm chân thành. Có lẽ cậu đã sai lầm khi nghĩ rằng sự quan tâm đó là sự ép buộc. Giờ đây, cậu thấy mình được an ủi và nâng đỡ bởi Trương Cực, và điều đó khiến cậu cảm thấy mình có thể tìm thấy hạnh phúc ở nơi khác.
Cảm xúc của Tả Hàng thay đổi từng ngày. Cậu đã quyết định rằng mình không thể tiếp tục yêu đơn phương Khải Khải nữa. Cậu cần phải thoát khỏi cảm giác này và tìm kiếm một con đường mới cho bản thân, một con đường mà cậu không phải luôn sống trong sự so sánh và đau khổ.Chiều muộn, Trương Cực trở về nhà, bước vào phòng khách với vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn giữ được vẻ nghiêm nghị thường ngày. Hắn ngồi xuống ghế sofa đối diện với Tả Hàng, ánh mắt có phần nghi ngờ khi thấy cậu ngồi đó với vẻ mặt quyết tâm.
"Tôi đã suy nghĩ rất nhiều," Tả Hàng bắt đầu, giọng cậu nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Và tôi nhận ra rằng tôi muốn thử tìm hiểu về anh."Trương Cực hơi ngạc nhiên, ánh mắt sắc lạnh của hắn bỗng trở nên dịu dàng hơn. Hắn đứng dậy và bước đến gần Tả Hàng, ánh mắt không còn lạnh lùng mà tràn đầy sự chăm sóc.
Hắn đặt tay lên vai cậu, sự ấm áp từ hành động này khiến Tả Hàng cảm thấy nhẹ nhõm.
"Em không cần phải vội vàng," Trương Cực nói, giọng hắn nhẹ nhàng và chân thành.
"Chúng ta có thể từ từ tìm hiểu nhau. Điều quan trọng là em cảm thấy thoải mái và thật sự muốn làm điều này."Tả Hàng gật đầu, cảm giác bình yên dần lan tỏa trong lòng cậu. Quyết định này không dễ dàng chút nào, nhưng cậu biết đây là bước đi đúng đắn. Cảm giác của cậu về tương lai không còn mờ mịt như trước mà đã trở nên rõ ràng hơn.Ngoài trời, cơn mưa đã bắt đầu rơi. Những giọt nước mưa rơi xuống tạo thành những âm thanh nhẹ nhàng, như thể chúng đang gột rửa mọi phiền muộn và lo lắng trong lòng Tả Hàng.
Cậu nhìn ra ngoài, cảm thấy bầu trời không còn u ám nữa mà tràn đầy sự tươi mới.Trương Cực ngồi xuống bên cạnh Tả Hàng, ánh mắt hắn ấm áp và tràn đầy sự quan tâm. Dù biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng với sự đồng hành của Trương Cực, Tả Hàng cảm thấy mình có thể đối mặt với mọi thử thách.
"Em hãy tin rằng, chúng ta sẽ làm tốt," Trương Cực nói, giọng hắn chắc chắn và an ủi.
"Anh sẽ ở bên em và chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả."Tả Hàng cảm nhận được sự ấm áp từ những lời nói đó. Cậu biết rằng đây là một khởi đầu mới, và dù có những khó khăn phía trước, nhưng với Trương Cực bên cạnh, cậu tin rằng mình có thể tìm thấy niềm hạnh phúc và sự an yên trong cuộc sống của mình.
Updated 28 Episodes
Comments