# Chương 7 :

...ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ...

Bỏ đi suy nghĩ của mình, Tả Hàng quay lại và nhìn thấy một nhóm người đang đợi trước thang máy ở hành lang ở góc bên kia.

  Một số người trong nhóm này thường xuất hiện trên các bản tin tài chính và một số là cựu sinh viên nổi tiếng của Đại học Y và người có vẻ nổi bật giữa đám đông lại chính là người mà cậu quyết định tránh mặt - Trương Cực!

  Cậu thở hổn hển, đột nhiên xoay người muốn trốn đi nhưng sau lưng truyền đến giọng nói của quản lý: "Tả Hàng , đợi một chút."

  Bước chân của cậu dừng lại cứng ngắc quay người lại thì thấy người quản lý đang đi về phía mình cách đó không xa là nhóm hắn đang đợi thang máy.

Trương Cực chú ý đến cậu , hơi quay đầu lại và nhẹ nhàng liếc nhìn.

  Tả Hàng run rẩy cúi đầu: “Có chuyện gì vậy quản lý?”

  "Lát nữa cậu và Tiêu Dương sẽ phục vụ phòng vip của khách hàng lớn, nhớ kỹ thái độ phục vụ tốt hơn, đó là những đại nhân chúng ta không thể đắc tội."

“Nói chung, trong thời gian phục vụ sẽ không uống rượu, nhưng nếu những đại nhân có thể nói chuyện lâu dài, sau sáu giờ làm thêm hai tiếng, lương làm thêm sẽ được trả gấp ba.”

  Cuộc sống là vậy, cậu càng cố trốn tránh điều gì đó thì chắc chắn điều đó sẽ giáng thẳng vào mặt cậu.

  Tả Hàng không thể từ chối, chỉ có thể cắn răng nói: “Được, tôi hiểu rồi thưa quản lý”

  Người quản lý vỗ vai cậu tỏ vẻ cảm kích rồi bước đi.

Bên ngoài phòng vip, cậu lặng lẽ hít một hơi thật sâu rồi cùng đồng nghiệp Tiêu Dương bước vào, đẩy một chiếc xe đẩy chở đồ giải khát.

  Phòng vip là phòng riêng lớn nhất ở Ngọc Đình Hiên, lớn hơn gấp mấy lần phòng riêng của cậu. Nó thường được đặt khi lãnh đạo cấp cao của công ty tiếp đãi.

  Trước khi đồ ăn được phục vụ, hai người phục vụ sẽ vào phòng riêng để phục vụ đồ uống giải khát, sau đó đợi ở phòng bên ngoài, vào phòng riêng bất cứ lúc nào để xử lý các trường hợp khẩn cấp. Tả Hàng không hề nheo mắt bước tới phòng , cậu cùng Tiêu Dương rót trà và đồ ăn nhẹ cho những người đó.

  Nước trà Phổ Nhi trong suốt, màu xanh nhạt được rót vào tách trà sứ trắng, hơi nước nóng bốc lên.

  Một người đàn ông tầm bốn mươi nhìn chằm chằm vào cậu đối diện, nhìn bàn tay thon dài cẩn thận rót trà, đột nhiên mỉm cười: “Trà ở Ngọc Đình Hiên rất đẹp, người phục vụ cũng rất đẹp.”

Dứt lời, có vài ánh mắt mơ hồ rơi vào cậu.

  Chàng trai cụp mắt xuống, hàng lông mi dài và dày tạo thành một bóng nhỏ như chiếc quạt. Tả Hàng cố gắng hết sức để phớt lờ những ánh mắt đó, động tác rót trà không hề bị ảnh hưởng.

Người đàn ông lại hỏi: "Tôi muốn cậu ấy pha trà?" mắt liếc nhìn Tiêu Dương

  Tiêu Dương rót trà gật đầu nói: “Được.”

  Người đàn ông nhiệt tình nói: “Vậy em…” ông ta nâng cằm nhìn cậu , “Em có thể pha trà được không?”

  Căn phòng rơi vào khoảng lặng một lúc.

  Tả Hàng không thể giả vờ như không nhìn thấy, liền cười nói: "Chúng tôi đã chuẩn bị xong trà sư, trà sư của chúng tôi là trà thuộc loại cao cấp mới."

  Người đàn ông bất mãn nói: “Khi uống trà, trước tiên phải nhìn lá trà và nước trà, thứ hai, phải thưởng thức động tác của trà sư . Điều thú vị cuối cùng là nếm trà.”

  Điều này có nghĩa là cậu phải pha cho ông ta bình trà mới này.

  Cậu có chút xấu hổ. Ông chủ đã dạy họ cách pha trà , cậu biết cách pha trà, nhưng cậu chắc chắn không giỏi bằng một bậc thầy pha trà chuyên nghiệp. Trong tình huống này, cậu dường như không thể từ chối.

  Tả Hàng mím môi, đang định đồng ý thì nghe thấy một tiếng ho nhẹ.

  Âm thanh này không có gì bất thường, nhưng vấn đề là nó phát ra từ hướng nhóm người chưa lên tiếng.

  Mọi người đồng loạt nhìn.

  Trong bữa tiệc, Đình Đình cầm tách trà lên nhưng không nói gì.

  Trợ lý đặc biệt ngồi bên trái anh, Đình Đình , cũng là người vừa ho, cười nói: "Lý tiên sinh muốn xem thì gọi trà nghệ nhân đi."

  Khóe mắt anh càng nheo lại: "Sao phải phiền người phục vụ?"

  Người đàn ông vừa trêu chọc cậu lúc này đã thu lại vẻ mặt không thích hợp. Ông ta cười nịnh nọt nói: “Trợ lý Đình nói đúng, việc chuyên môn nên để người chuyên nghiệp làm.”

  Đình Đình lại nhìn cậu , ôn hòa nói: “Rót trà xong, đi tìm trà sư giỏi nhất cho Lý tiên sinh.”

  Cậu thở phào nhẹ nhõm, vội vàng gật đầu: "Được rồi, các ngài xin chờ một chút."

  Cậu và Tiêu Dương đẩy xe đẩy ra bên ngoài, dùng hệ thống liên lạc nội bộ liên lạc với người quản lý. Khi trà bưng bộ trà vào phòng riêng, cậu và Tiểu Dương thở phào nhẹ nhõm.

  Tiêu Dương kéo cổ áo khoác nói: "May mắn là có trợ lý Đình . Nếu không, Tiểu Hàng, hôm nay cậu nhất định phải pha bình trà đó."

  Tả Hàng giật mình.

  Cậu nghĩ rằng doanh nhân ai cũng sẽ như vậy. Người ta thường nói rằng thà bàn chuyện bên bàn rượu còn hơn.

Cậu bỏ đi sự ngạc nhiên và hỏi: "Nếu không có sự trợ giúp của trợ lý Đình không ở đây thì sao?"

  "Sếp lớn của chúng ta cũng là giám đốc điều hành của công ty, khách hàng sẽ tôn trọng ông ta và sẽ không làm khó ông ta. Người như ông Lý ngày nay chỉ có một số ít."

  Tiêu Dương suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu gặp phải người khó tính, sau khi làm khó có thể xin bồi thường, có mấy nghìn tệ."

Tả Hàng nghe lời chỉ dẫn của Tiêu Dương và gật đầu.

  Cậu quay đầu lại nhìn cánh cửa dẫn vào phòng trong một lúc sau, nói muốn đi vệ sinh rồi rời khỏi Ngọc Đình Hiên.

  Trong phòng vệ sinh, Tả Hàng cúi người rửa mặt vỗ nhẹ vào má và cố gắng mím môi để các cơ trên má bớt căng cứng. Một lúc sau, cậu lau những giọt nước trên mặt, quay người bước ra khỏi phòng vệ sinh nhưng lại đụng phải một người trực diện.

  Trái tim của cậu lại nhảy liên hồi như đang muốn rớt ra ngoài. Người cậu đụng phải lại là Trương Cực!!!

Phòng vệ sinh ở cuối hành lang, Trương Cực đã nhìn về phía đó một lúc lâu. Cho nên cậu hiện tại đi không được thậm chí trốn cũng không xong.

  Cậu không còn cách nào khác đành phải cúi đầu cắn môi. Khi Trương Cực đi tới, cậu nhỏ giọng chào: "Trương...à không Trương Tổng"

  Trương Cực dừng lại và đứng bên bồn rửa.

  Tả Hàng không dám thở dốc, liếc mắt nhìn thấy hắn đang chỉnh lại cổ tay áo, sau đó mở vòi nước.

  Trong quá trình này, hắn không nói một lời.

  Cậu vui mừng không nói lời nào, xoay người định rời đi trước.

  Tuy nhiên, cậu chuẩn bị đi thì nghe thấy thanh âm lạnh lùng của Trương Cực : “Vương Khải cũng ở đây à?”

Tả Hàng đành phải dừng lại nói: “Đúng vậy, cậu ấy và Khả Khả cùng nhau đến ăn cơm.”

  Tiếng nước ngừng lại, hắn lấy khăn giấy ra, cẩn thận lau tay.

  Ném khăn giấy đã sử dụng vào thùng rác, hắn quay người lại, ánh mắt nặng nề nhìn cậu rồi nói: “Hàng Nhi...”

  Sắc mặt hắn không chút biểu cảm, giọng nói vẫn lạnh lùng: “Như em đã thấy, Vương Khải có bạn gái rồi.”

  "Em vẫn thích cậu ấy chứ?"

  Khi Tả Hàng nghe thấy điều này, khuôn mặt của cậu trở nên tái nhợt.

  Lời nói của hắn lọt vào tai cậu, dường như lại là một lời cảnh báo khác, cảnh cáo hắn không được đến gần Vương Khải nữa.

  Cậu thậm chí còn tự hỏi liệu hắn có bị theo sau bởi cụm từ "đánh giá quá cao khả năng của bản thân" hay không.

  Tả Hàng nắm chặt vạt áo công sở của mình, kẹp đầu ngón tay xuyên qua lớp vải vào lòng bàn tay để ngăn mình không khóc mất kiểm soát.

  Cậu nghiến răng nghiến lợi nói: " Trương Tổng , tôi không phải loại người như vậy."

  "Tôi biết cậu đã có bạn gái. Tôi chúc cậu mọi điều tốt lành và mong cậu ấy hạnh phúc và không hủy hoại mối quan hệ của họ."

  Vừa dứt lời, cậu liền nhìn thấy Trương Cực bất mãn cau mày.

Cậu không dám nhìn nữa, sợ nhìn thấy sự chán ghét trong mắt đối phương nên vội vàng cúi đầu, giấu đi đôi mắt đỏ hoe.

  Hắn biết Vương Khải đã đến ngọc Đình Hiên, và chắc chắn vừa rồi hắn đã nhìn thấy cậu và Vương Khải ở hành lang.

  Lúc đó cậu đang nói chuyện với Vương Khải về đêm tiệc.

  Chẳng lẽ lần cuối cùng cậu vỗ nhẹ lên vai Vương Khải , bị hắn coi là một cử chỉ rất thân mật?

  Trong đầu cậu đang quay cuồng, hắn chưa kịp mở miệng đã nói: “Vừa rồi Vương Khải vừa tới nói cho tôi biết chuyện Thẩm Duệ.”

  "Tôi thực sự xin lỗi vì đã gây rắc rối cho ngài."

  Ánh mắt hắn rơi vào tay cậu ,hắn nhìn thấy đôi tay cậu nắm chặt bộ quần áo cotton đến mức nhăn nhúm, thân hình gầy gò căng thẳng, lộ ra vẻ căng thẳng và sợ hãi. Cậu mím môi.

  Hắn quay lại và nói: “Không có gì.”

  Dừng một chút, hắn lại nói: "Hẹn em một ngày rảnh rỗi có mặt tại Trương Gia."

Cách phòng vệ sinh một đoạn, cậu không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

  Cậu phát hiện sau đêm đó càng sợ hãi hơn khi ở một mình với Trương Cực mặc dù bữa tiệc không đề cập đến chuyện vừa xảy ra đêm đó, nhưng nó đánh vào tâm lý của cậu

  Ồ, bảo cậu không còn thích Vương Khải cũng không sao cả.

  Cậu đã suy nghĩ cẩn thận về điều này trong ba năm qua, hắn đã làm mọi cách cảnh báo cậu tất cả chỉ vì cậu thầm thương Vương Khải

  Lần đầu tiên là cảnh cáo cậu tránh xa anh ta.

  Lần thứ hai là vào ngày đầu năm nay, khi Vương Khải đưa cậu về nhà nghỉ lễ. Hắn lại cảnh báo cậu rằng Vương Khải là một người đàn ông thẳng thắn sẽ không nghĩ tới việc yêu đương với cậu .

  Lần thứ ba vừa rồi cậu nhớ đến Vương Khải đã nói rằng cha mẹ của hai anh em mất sớm, khi Trương Cực mười sáu tuổi và Vương Khải mới chỉ mười tuổi có thể nói, Vương Khải được Trương Cực nuôi dưỡng.

  Chẳng lẽ Trương Cực thực chất là một kẻ khống chế em trai, sợ em trai mình bị gắn mác yêu người đồng tính bị mọi người xa lánh nên mới bảo vệ em trai mình đến thế?

  Nó không phải là không thể.

  Cậu không khỏi mỉm cười, cúi đầu vuốt thẳng bộ quần áo nhăn nheo, dùng tay vỗ nhẹ. Các vùng nhăn hầu như không được làm phẳng. Sau khi biết Vương Khải không biết chuyện xảy ra đêm đó, cậu buông bỏ gánh nặng trong lòng, không còn trốn tránh tin tức mình sẽ giữ khoảng cách với Vương Khải.

  Ba ngày sau, Vương Khải nói muốn đi đến thành phố H bên cạnh, đồng thời dặn cậu tự chăm sóc bản thân, nếu có chuyện gì thì đến gặp anh trai mình.

  Cậu làm sao có thể chủ động đi tìm Trương Cực.. Cậu đã hứa rất tốt trong cuộc trò chuyện trên điện thoại di động, nhưng thực tế là cậu lại muốn lảng tránh .

  Khi không liên lạc với Vương Khải , cuộc sống của cậu bận rộn hơn so với ngày bình thường.

  Cậu làm hai công việc. Công việc bán thời gian ở quán bar kết thúc lúc hai giờ tối. Khi về đến nhà, cậu ngủ sáu tiếng trước khi dậy đi làm tiếp.

  Mặc dù công việc vất vả nhưng cậu khá thích nhịp sống này, vì nó khiến cậu không có thời gian để suy nghĩ về đêm hôm đó.

  Lại một đêm khuya bình thường nữa, Tả Hàng không khỏi ngáp dài khi bước vào khu dân cư. Cậu vươn vai và đột nhiên nhận thấy có điều gì đó khác lạ.

  Đây là một khu dân cư lâu đời, có rất nhiều người trung niên và người già sinh sống ở đây. Trước đây, vào thời điểm này, khu dân cư rất yên tĩnh, chỉ có một hoặc hai ngôi nhà còn sáng đèn.

  Đêm nay không hiểu sao lại có rất nhiều nhà bật đèn. Nhưng cậu lại không để ý nhiều, nhanh chóng đi lên lầu.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play