Sáng sớm, khi tia nắng Mặt Trời ló dạng Sở Mặc mới từ từ tỉnh lại, đầu óc cô nặng trĩu, mớ kí ức tối hôm qua đều trở nên mơ hồ.
Sở Mặc ngồi dậy, khẽ day day huyệt thái dương đau nhức, cô cố nhớ lại tối hôm qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì nhưng hết thảy tất cả hình ảnh chỉ dừng lại ở lúc cô bước chân vào con hẻm nhỏ kia, còn mọi thứ phía sau cô đều không tài nào nhớ được.
"Chết tiệt! Sao nhức đầu thế nhỉ?" Sở Mặc bực bội trong lòng, tự lẩm nhẩm một mình.
Ngồi trên giường ngẩn ngơ hồi lâu cô mới sực tỉnh quan sát xung quanh căn phòng, đầu đầy chấm hỏi, bởi vì cô hoàn toàn không nhớ bản thân trở về nhà bằng cách nào.
Càng nghĩ càng đau đầu, Sở Mặc quyết định không nghĩ nữa, mặc kệ tối qua đã xảy ra chuyện gì bây giờ điều quan trọng nhất đối với cô là đi làm. Đúng chính là như vậy, liếc nhìn đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường cô hít một hơi thật sâu, sốc lại tinh thần rời giường đi vệ sinh cá nhân.
Sau khi lấp bụng bằng ổ bánh mì thịt bò Sở Mặc lái xe đến tập đoàn "Ảnh Lam", hôm nay là ngày đầu tiên cô đến làm việc cho nên không thể đi muộn, lúc cô đi đến báo danh vừa vặn đúng giờ.
Sở Mặc khẽ thở phào nhẹ nhõm, đẩy cửa đi vào bên trong phòng nhân sự, thấy có người đến chị quản lý nhân sự khẽ ngẩng đầu liếc nhìn cô, ánh mắt sau cặp kính cận của chị ta không ngừng đánh giá cô gái trẻ trung xinh đẹp trước mặt.
"Chào chị, em là Sở Mặc, đến báo danh chức trợ lý Phó tổng ạ." Sở Mặc nở một nụ cười, cúi chào chị quản lý nhân sự đang ngồi ở bàn làm việc trước mặt.
"Ừ, chào em." Chị quản lý nhân sự đáp, lật tệp giấy trên bàn, rút ra một tờ đưa cho cô kèm theo một cái thẻ nhân viên, chị ta khẽ đẩy gọng kính nói tiếp:
"Em ký tên vào đây hộ chị, còn đây là thẻ nhân viên của em, phòng làm việc của em là ở tầng 20."
Sở Mặc nhận lấy tờ giấy rồi ký tên, sau đó cảm ơn chị quản lý nhân sự rồi cầm thẻ nhân viên đi ra ngoài. Sau một hồi cô đã có mặt tại phòng làm việc, ngoài cô ra còn có ba đồng nghiệp khác, hai nam một nữ.
"Xin chào mọi người, em là Sở Mặc trợ lý Phó tổng mới đến ạ. Mong mọi người giúp đỡ." Sở Mặc nở một nụ cười tươi rói, chào ba vị đồng nghiệp trong phòng.
Thấy có một cô gái xinh đẹp, hoạt bát lại còn đáng yêu đến cả ba người kia đều kinh ngạc không thôi, trong lòng lại kinh hỉ thêm vài phần.
Cô nữ đồng nghiệp thấy Sở Mặc thì vui như nở hoa, bởi phòng làm việc của họ duy nhất có cô ấy là nữ hiếm khi lại có thêm bạn cùng giới làm cô ấy không còn cảm thấy cô đơn nữa.
"Chào em, chị là Cố Mịch Hàm, thư ký Phó tổng Đàm." Cố Mịch Hàm nở một nụ cười, giới thiệu.
"Chào người đẹp, anh là Khải Dực trợ lý Dạ tổng." Khải Dực bên cạnh cũng hí hửng giới thiệu, nói xong còn không quên chỉ vào người đàn ông bên cạnh anh ấy, nói tiếp:
"Còn đây là Shin, thư ký Dạ tổng."
Sở Mặc vui vẻ gật đầu, cùng Cố Mịch Hàm và Khải Dực trò chuyện đôi câu rồi bắt đầu vào làm việc, riêng người đàn ông tên Shin kia từ đầu tới cuối chỉ im lặng làm việc không hề có ý định tiếp chuyện với họ.
Thấy Shin có vẻ hơi khó gần nên Sở Mặc cũng không có ý định làm thân, cô vui vẻ ngân nga bắt tay vào công việc đầu tiên.
Tại một hội sở tư nhân nằm ở trung tâm thành phố F, bên trong một căn phòng VIP trên tầng 2, Đàm Liệt đang ngồi nhâm nhi ly rượu Russo-Batilque, ánh mắt anh lơ đãng liếc nhìn ra bên ngoài cửa sổ sát đất.
"Dạ Ảnh, cậu định giải quyết ấn kí kia thế nào vậy?"
Đàm Liệt nhẹ buông đôi môi mỏng ra khỏi ly rượu, từng ngón tay thon dài của anh vươn ra chạm lên thành ly khẽ vân vê, không nhanh không chậm hỏi người đàn ông trầm tư ngồi đối diện.
"Tùy cơ ứng biến." Tước Dạ Ảnh nhàn nhạt đáp.
Khế ước máu đã được thiết lập, ấn kí cũng đã hình thành, hắn ngoài việc chấp nhận ra thì còn làm được gì nữa. Muốn giết người diệt khẩu cũng không được bởi một khi đã thiết lập khế ước là sinh mạng của hắn đã gắn liền với sinh mạng của người kia, bây giờ hắn mà ra tay chẳng khác nào tự giết chính mình.
"Oh..." Đàm Liệt nhẹ lắc lắc ly rượu đắt đỏ trên tay, tròng mắt xanh lam khẽ chuyển động, mi mắt hơi rũ xuống, "Lần này xem ra cậu nhặt được bảo bối rồi, cô gái đó hình như rất hợp khẩu vị của cậu."
Tước Dạ Ảnh cười khẩy liếc nhìn Đàm Liệt, bỏ ngoài tai những lời châm chọc của anh, hắn khẽ cầm ly rượu lên uống một hơi cạn sạch, hồi lâu sau mới đáp lời:
"Cũng không tồi."
Nói đoạn, Tước Dạ Ảnh đứng dậy rời đi, trước khi cánh cửa căn phòng VIP khép lại hắn ngoảnh mặt nói tiếp: "À đúng rồi, nếu như cậu dạo này quá rảnh rỗi thì giúp tôi đi giải quyết đám cô hồn dã quỷ đi."
Không để Đàm Liệt có cơ hội phản bác, Tước Dạ Ảnh nhanh chóng biến mất sau cánh cửa, mọi thứ trong căn phòng VIP trở nên im lặng.
Trong lòng Đàm Liệt lúc này đã tức muốn hộc máu, mắc mớ gì anh phải giúp hắn đi dọn dẹp đám cô hồn dã quỷ kia chứ!
Rõ ràng đó là công việc của Tước Dạ Ảnh cơ mà, trời ơi Đàm Liệt anh thật muốn táng cho hắn một trận đòn nhừ tử nhưng thật đáng tiếc sức mạnh của anh không bằng hắn.
Kể ra cả Đàm Liệt và Tước Dạ Ảnh đều không phải người bình thường, Tước Dạ Ảnh đích thị là một con quỷ sở dĩ hắn có đặc tính của một Vampires là vì dính phải lời nguyền. Còn Đàm Liệt là người của các vị Thần, vì sứ mệnh của mình mà phải đi theo Tước Dạ Ảnh giúp đỡ hắn giải quyết những cô hồn dã quỷ làm hại người trong nhân gian.
Hiện tại Tước Dạ Ảnh không chỉ là một con quỷ bình thường nữa mà hắn đã nhận được ủy thác của Thần trao cho chức vị Thần Chết, chuyên phụ trách việc bắt giữ các linh hồn ác quỷ, đặc biệt là các cô hồn dã quỷ có ý đồ xấu xa không chịu đi đầu thai.
Trải qua hàng nghìn năm, hiện tại cả Đàm Liệt và Tước Dạ Ảnh đã thay đổi rất nhiều từ ngoại hình lẫn cách cư xử hay làm việc để phù hợp với thời hiện tại.
"Dạ Ảnh chết tiệt! Lần sau tôi sẽ cho cậu biết tay!"
Đàm Liệt bực bội chửi thề một câu, sau đó cũng biến mất khỏi căn phòng VIP, cả hai đều thoắt ẩn thoắt hiện, đi như một cơn gió.
Updated 41 Episodes
Comments
Phạm Hà Phương
Nghe thấy bí hiểm rùi đây. Tự dưng mình lại liên tưởng kiểu khế ước sinh mệnh, gắn trọn đời bên nhau
2025-03-28
1
Phạm Hà Phương
Nàng mà nhớ được chắc hết hồn luôn 😜😜😜
2025-03-28
1
Phạm Hà Phương
Ai bảo cái miệng làm hại cái thân
2025-03-28
1