Chương 18: ĐỪNG SỢ, TÔI SẼ BẢO VỆ EM!

Giọng nói âm lãnh vừa dứt, thân ảnh một người đàn ông xuất hiện trước mắt Sở Mặc và Sở Nhiên, theo sau hắn là một luồng khí tức vô cùng mãnh liệt khiến gã lệ quỷ kia phải sợ hãi.

"Dạ tổng...sao anh lại đến đây?" Sở Mặc nghi hoặc nhìn Tước Dạ Ảnh hỏi.

Qua hồi lâu đầu cô mới nảy số, cô quên mất hắn là Thần Chết, nhiệm vụ chính là đi vây bắt linh hồn với ác quỷ làm hại nhân gian mà.

"À, tiện đường đi qua mà thôi." Tước Dạ Ảnh nhìn Sở Mặc cong khóe môi, nhàn nhạt đáp.

Khóe môi Sở Mặc giật giật, hẳn là tiện đường cơ, nhìn bộ dạng quần áo chưa chỉnh tề kia của hắn chắc chắn là hắn đang nói dối, đúng là tên quỷ xảo quyệt.

Thấy Sở Mặc khẽ lườm nguýt mình, Tước Dạ Ảnh không nói gì chỉ mỉm cười, sau đó quay sang gã lệ quỷ kia sử dụng năng lực khống chế gã.

"Nói đi, là ai ra lệnh cho đám quỷ các ngươi năm lần bảy lượt đi hại con người?" Vừa nói hắn vừa dùng lực bóp chặt cổ gã lệ quỷ khiến gã đau đớn mà nhăn mặt.

"Ngươi...đừng mơ...biết được..." Gã lệ quỷ quật cường nhìn Tước Dạ Ảnh, gã có hồn bay phách lạc cũng sẽ không khai ra người đứng đằng sau.

"Hừ! Vậy sao?" Hắn hừ lạnh, không nói nhiều lời trực tiếp bóp gã lệ quỷ tan thành tro bụi.

Sở Mặc chứng kiến cảnh tượng như thế này đã ba lần nên cô chẳng có gì sợ hãi, ngược lại với cô Sở Nhiên lại sợ đến mức mặt mày tái mét, mồ hôi ứa ra đầy trán.

Nhận thấy sự bất thường của Sở Nhiên, Sở Mặc lo lắng nhìn anh hỏi nhỏ: "Anh ổn chứ?"

"Ừ...không...không sao." Sở Nhiên cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, ép bản thân tỉnh táo.

"Thật sự không sao?" Cô không tin hỏi lại.

Sở Nhiên không muốn em gái mình lo lắng thêm nên đã gật đầu chắc nịch, thấy anh trai có vẻ đã ổn định hơn cô mới an tâm, quay lại nhìn Tước Dạ Ảnh.

"Cái kia...cảm ơn anh đã cứu giúp." Cô e ngại nhìn hắn.

"Tiện tay mà thôi." Hắn liếc nhìn Sở Nhiên một cái, cau mày, lại nói: "Cô đưa anh trai mình lên phòng đi, sau đó xuống đây gặp tôi."

"Có chuyện gì sao?" Cô trầm mặc một lúc, lại hỏi.

Tước Dạ Ảnh không nói gì chỉ liếc nhẹ cô một cái, Sở Mặc rùng mình như hiểu ý của hắn, vội vã đưa anh trai lên phòng khách sạn nghỉ ngơi.

Sắp xếp xong mọi chuyện Sở Mặc mới xuống dưới lầu gặp Tước Dạ Ảnh, trong lòng có chút thấp thỏm lo âu, cô không biết hắn tìm mình có chuyện gì nhưng cô đoán sẽ chẳng phải chuyện tốt lành gì.

Vừa ra đến bên ngoài cửa khách sạn Sở Mặc đã thấy Tước Dạ Ảnh, hắn một thân tiêu sái tựa người vào thân xe ô tô, một tay đút túi quần một tay cầm điếu cigar đang cháy dở. Làn khói mờ ảo tỏa ra từ điếu cigar bao phủ lấy thân trên của hắn, đôi mắt sắc bén âm trầm bị làn khói che đi, nhất thời trái tim Sở Mặc khẽ lệch nhịp.

Hắn...thực sự rất đẹp...

"Lên xe đi." Thấy cô đứng ngẩn người hắn nhắc nhở.

Sở Mặc giật mình định thần lại, ú ớ gật đầu sau đó ngoan ngoãn lên xe, hắn nhẹ gạt bỏ điếu cigar ném vào thùng rác bên cạnh sau đó lên ghế lái phóng xe rời đi.

Bên trong phòng khách sạn, Sở Nhiên đang nằm ngủ trên giường, bất giác xung quanh một luồng khí tức màu đen đi tới bao phủ lấy người anh, ý thức anh dần mơ hồ chìm vào cơn ác mộng.

Sở Nhiên mơ thấy bản thân đang bị ác quỷ nhập thân, không những thế còn chính tay giết chết Sở Mặc, máu tanh nhuộm đỏ thân thể Sở Mặc hiện hữu trước mắt khiến Sở Nhiên chết lặng.

Trong đầu văng vẳng tiếng cười quỷ dị cùng lời nói ma mị của ác quỷ:

"Haha...ngươi là một tên ác quỷ, ngươi thật tàn nhẫn khi chính tay giết chết em gái, haha..."

"Không...tôi không có..." Sở Nhiên điên cuồng gào lên, khuôn mặt ướt đẫm lệ.

Bàn tay nhuốm đầy máu của anh run rẩy, vươn ra muốn chạm vào thân thể em gái nhưng lại không thể chạm tới, nơi trái tim đau đớn như bị ai đó bóp nghẹt lại khiến anh cảm thấy khó thở.

"Chính ngươi là ác quỷ! Đồ ác quỷ máu lạnh! Haha...đồ ác quỷ giết người!"

Giọng nói man rợ cứ văng vẳng bên tai khiến Sở Nhiên không thể chịu nổi, anh ôm lấy đầu không ngừng lắc, miệng lẩm nhẩm:

"Không, tôi không phải là ác quỷ! Tôi không phải!"

"Haha...người là ác quỷ! Là ác quỷ giết người!"

"Không!" Sở Nhiên hét lớn, hai mắt anh đồng thời mở ra thoát khỏi cơn ác mộng khủng khiếp.

Sở Nhiên co ro nằm trên giường, cơ thể không ngừng run rẩy, hai mắt đẫm lệ, miệng không ngừng lẩm nhẩm câu "Tôi không phải ác quỷ!" một cách máy móc.

Cứ như vậy Sở Nhiên như kẻ mất hồn, miệng lẩm nhẩm liên hồi, dù đôi mắt anh đang mở nhưng dường như lại chẳng có tiêu cự, xung quanh anh đều là luồng khí đen bao phủ giống như muốn đưa anh chìm vào giấc mộng ngàn thu.

Bên ngoài cửa sổ, một bóng đen thình lình xuất hiện, nhìn thấy luồng khí tức đen ngòm bên trong căn phòng Hình Tư Nham khẽ cau mày, không nói nhiều thi triển năng lực đi vào bên trong.

Hình ảnh Sở Nhiên như một kẻ mất hồn nằm co ro trên giường, hai mắt đẫm lệ đập vào mắt khiến trái tim của Hình Tư Nham nhói đau, hắn ta không nghĩ nhiều đánh bay luồng khí tức đen ngòm kia lao đến ôm lấy cơ thể đang run rẩy của anh.

"A Nhiên, mau tỉnh táo lại..." Hình Tư Nham vừa vuốt ve khuôn mặt của Sở Nhiên vừa gọi anh nhưng dường như không có tác dụng.

"Chết tiệt!" Hình Tư Nham bực bội chửi thề một câu, cư nhiên Sở Nhiên lại bị quỷ mộng câu hồn ám, hắn ta nhất thời cũng không có cách nào cứu anh.

Điều duy nhất hắn ta có thể làm bây giờ là ôm chặt lấy anh, dùng lời lẽ để thức tỉnh đối phương.

"A Nhiên, em mau tỉnh táo lại..." Hình Tư Nham không ngừng gọi tên Sở Nhiên.

Trong cơn mơ màng Sở Nhiên dường như nghe thấy được giọng nói ấm áp của Hình Tư Nham, đôi mắt không có tiêu cự của anh dần dao động, hình ảnh lo lắng của Hình Tư Nham hiện rõ.

"A Nhiên...em tỉnh rồi! Tốt quá, A Nhiên..." Hình Tư Nham nghẹn ngào gọi tên Sở Nhiên, trên khuôn mặt anh tuấn lộ rõ vẻ lo lắng, khóe mắt hắn ta không biết từ lúc nào đã ngân ngấn lệ.

"Hình...Tư Nham..." Sở Nhiên khó khăn gọi tên người trước mặt, nỗi sợ hãi trong lòng bởi cơn ác mộng kinh hoàng dường như tiêu tan.

"Ừ, là tôi. Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ em!" Hình Tư Nham không kiềm chế được mà nỉ non, không quan tâm đến mọi thứ xung quanh cúi xuống hôn lên đôi môi đang hé mở của Sở Nhiên.

Lúc này, trái tim cả hai đều đập mạnh một cách không kiểm soát, Sở Nhiên cả kinh trước hành động của hắn ta nhưng rồi cũng nhắm mắt mà đáp lại nụ hôn nóng bỏng kia, anh thực sự không có cách nào từ chối.

Hot

Comments

Phạm Nhung

Phạm Nhung

có khi nào đây chính là kí ức của 1000 năm trước ko, nếu thật thì buồn lắm cho tình cảm của hai ae đag tốt thế kia/Frown/

2024-10-09

5

Phạm Nhung

Phạm Nhung

a là quỷ mà có cần đẹp trai ngời ngợi thế ko a😋😋😋

2024-10-09

1

Phạm Nhung

Phạm Nhung

a là quỷ mà, ko xạo sao dc🤣🤣🤣

2024-10-09

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: ẤN KÍ.
2 Chương 2: KÍ ỨC MƠ HỒ.
3 Chương 3: GẶP LẠI HẮN.
4 Chương 4: ĐÔI MẮT ÂM DƯƠNG.
5 Chương 5: ÂM HỒN BẤT TÁN.
6 Chương 6: MÙI HƯƠNG QUEN THUỘC.
7 Chương 7: NHẬN RA.
8 Chương 8: ĐỪNG...QUA ĐÂY!
9 Chương 9: TIẾNG KHÓC GIỮA ĐÊM MƯA.
10 Chương 10: KHOẢNH KHẮC RUNG ĐỘNG.
11 Chương 11: ÁI MỘ.
12 Chương 12: Ý NGHĨ MUỐN CHẠY TRỐN.
13 Chương 13: CHẾT TIỆT! LẠI NỮA RỒI...
14 Chương 14: NGƯỜI ĐÀN ÔNG XINH ĐẸP.
15 Chương 15: TỰA NHƯ ĐÃ QUEN TỪ RẤT LÂU VỀ TRƯỚC.
16 Chương 16: GIAO DỊCH.
17 Chương 17: SỢ HÃI.
18 Chương 18: ĐỪNG SỢ, TÔI SẼ BẢO VỆ EM!
19 Chương 19: TRONG HỌA GẶP PHÚC.
20 Chương 20: TRÁI TIM THỔN THỨC.
21 Chương 21: NỤ HÔN BẤT NGỜ.
22 Chương 22: TƯƠNG TƯ.
23 Chương 23: TỰ LỪA MÌNH DỐI NGƯỜI.
24 Chương 24: THƯƠNG TÍCH ĐẦY MÌNH.
25 Chương 25: BẬT KHÓC NỨC NỞ.
26 Chương 26: TÌNH CẢM KHÓ NÓI THÀNH LỜI.
27 Chương 27: LIỆU CHÚNG TA CÓ THỂ HAY KHÔNG?
28 Chương 28: TRIỀN MIÊN.
29 Chương 29: PHÁT HIỆN.
30 Chương 30: ĐỐI MẶT.
31 Chương 31: ÂM THANH CỦA SỰ CHẾT CHÓC.
32 Chương 32: ĐẠI LỄ.
33 Chương 33: CƠN ÁC MỘNG.
34 Chương 34: SAU LỚP NGỤY TRANG.
35 Chương 35: TẤT CẢ...HÓA RA CHỈ LÀ MƠ.
36 Chương 36: HIỆN THỰC TÀN KHỐC.
37 Chương 37: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (1).
38 Chương 38: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (2).
39 Chương 39: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (3).
40 Chương 40: NGHÌN NĂM SAU, CHÚNG TA ĐỀU ĐÃ QUÊN.
41 Chương 41: ĐÔI LỜI NHẮN NHỦ.
Chapter

Updated 41 Episodes

1
Chương 1: ẤN KÍ.
2
Chương 2: KÍ ỨC MƠ HỒ.
3
Chương 3: GẶP LẠI HẮN.
4
Chương 4: ĐÔI MẮT ÂM DƯƠNG.
5
Chương 5: ÂM HỒN BẤT TÁN.
6
Chương 6: MÙI HƯƠNG QUEN THUỘC.
7
Chương 7: NHẬN RA.
8
Chương 8: ĐỪNG...QUA ĐÂY!
9
Chương 9: TIẾNG KHÓC GIỮA ĐÊM MƯA.
10
Chương 10: KHOẢNH KHẮC RUNG ĐỘNG.
11
Chương 11: ÁI MỘ.
12
Chương 12: Ý NGHĨ MUỐN CHẠY TRỐN.
13
Chương 13: CHẾT TIỆT! LẠI NỮA RỒI...
14
Chương 14: NGƯỜI ĐÀN ÔNG XINH ĐẸP.
15
Chương 15: TỰA NHƯ ĐÃ QUEN TỪ RẤT LÂU VỀ TRƯỚC.
16
Chương 16: GIAO DỊCH.
17
Chương 17: SỢ HÃI.
18
Chương 18: ĐỪNG SỢ, TÔI SẼ BẢO VỆ EM!
19
Chương 19: TRONG HỌA GẶP PHÚC.
20
Chương 20: TRÁI TIM THỔN THỨC.
21
Chương 21: NỤ HÔN BẤT NGỜ.
22
Chương 22: TƯƠNG TƯ.
23
Chương 23: TỰ LỪA MÌNH DỐI NGƯỜI.
24
Chương 24: THƯƠNG TÍCH ĐẦY MÌNH.
25
Chương 25: BẬT KHÓC NỨC NỞ.
26
Chương 26: TÌNH CẢM KHÓ NÓI THÀNH LỜI.
27
Chương 27: LIỆU CHÚNG TA CÓ THỂ HAY KHÔNG?
28
Chương 28: TRIỀN MIÊN.
29
Chương 29: PHÁT HIỆN.
30
Chương 30: ĐỐI MẶT.
31
Chương 31: ÂM THANH CỦA SỰ CHẾT CHÓC.
32
Chương 32: ĐẠI LỄ.
33
Chương 33: CƠN ÁC MỘNG.
34
Chương 34: SAU LỚP NGỤY TRANG.
35
Chương 35: TẤT CẢ...HÓA RA CHỈ LÀ MƠ.
36
Chương 36: HIỆN THỰC TÀN KHỐC.
37
Chương 37: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (1).
38
Chương 38: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (2).
39
Chương 39: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (3).
40
Chương 40: NGHÌN NĂM SAU, CHÚNG TA ĐỀU ĐÃ QUÊN.
41
Chương 41: ĐÔI LỜI NHẮN NHỦ.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play