Chương 14: NGƯỜI ĐÀN ÔNG XINH ĐẸP.

Sở Mặc bị cơn đau làm tỉnh dậy, cô mệt mỏi nheo nheo đôi mắt mơ màng nhìn xung quanh, trần nhà trắng tinh đập thẳng vào mắt.

Cô khẽ cựa quậy, cơn đau nơi cổ họng truyền đến khiến cô rên rỉ khe khẽ, cố gắng lấy hết sức ngồi dậy tựa người vào thành giường phía sau.

Trong đầu không khỏi nghĩ đến sự việc khi nãy bị nữ lệ quỷ bóp chặt cổ, Sở Mặc cứ nghĩ bản thân sẽ không bao giờ nhìn thấy ánh Mặt Trời nữa, thật may có người đã cứu cô.

Lục lại mớ kí ức mơ hồ về người đàn ông đã cứu mình Sở Mặc không nhớ nổi cái gì ngoài khuôn mặt đẹp trai của hắn ta, phải nói ngang hàng với Tước Dạ Ảnh, nếu nói Tước Dạ Ảnh mang một vẻ đẹp tà mị không góc chết thì người đàn ông lạ mặt đã cứu cô cũng không hề thua kém, hắn ta thực sự rất xinh đẹp.

Còn có, cách hắn ta sử dụng năng lực điều khiển quỷ khí đã giúp Sở Mặc nhận ra hắn ta không phải người bình thường, rất có khả năng hắn ta cũng là một con quỷ.

Đang mải mê chìm đắm trong mớ suy nghĩ hỗn độn thì cánh cửa phòng mở ra, người đàn ông xinh đẹp trong mắt Sở Mặc xuất hiện, lúc này hắn ta đã thay ra một bộ đồ bình thường sáng màu ở nhà.

"Cô tỉnh rồi à? Nhanh hơn tôi dự tính đó!" Hình Tư Nham khẽ cong môi, không nhanh không chậm mở miệng nói.

Giọng nói hắn ta không quá khó nghe nhưng lời nào lời nấy đều mang hàm ý châm chọc, Sở Mặc hiển nhiên là cũng nhận ra, cô không đáp lời ngay mà chỉ quan sát hắn ta.

Mãi một lúc lâu mới lên tiếng, "Cảm ơn anh đã cứu tôi."

"Không cần cảm ơn, tôi cứu cô chưa chắc đã có ý tốt!" Hình Tư Nham cợt nhả nói, sau đó đi về phía giường ngồi xuống cạnh chỗ Sở Mặc đang nằm.

Sở Mặc khó hiểu nhíu mày nhìn người đàn ông trước mặt, lần đầu tiên cô gặp phải một kẻ không hề che giấu tâm tư xấu xa trong lòng như hắn ta, thực sự có chút mặt dày.

"À...vậy sao?" Cô mơ hồ hỏi lại, khẽ cong môi cười khẽ, "Ít nhất anh không giết tôi như đám lệ quỷ kia."

"Hừ! Sao cô lại tự tin như vậy?" Hắn ta thích thú nhìn cô, khẽ vươn tay nghịch lọn tóc đang rũ xuống của cô, "Không sợ tôi sẽ giết chết cô ngay tức khắc à?"

"Anh sẽ không giết tôi." Cô tự tin đáp.

Hình Tư Nham mỉm cười nhìn Sở Mặc, buông lọn tóc của Sở Mặc trên tay mình xuống, trong lòng thầm nghĩ đúng là người đã kí khế ước máu với Tước Dạ Ảnh, rất đặc biệt.

Vốn dĩ ban đầu hắn ta định giết chết Sở Mặc để khiến Tước Dạ Ảnh một lần nữa đau khổ nhưng khi vừa lại gần cô hắn ta lại cảm nhận được một luồng khí tức vô cùng quen thuộc, trên người cô có khí tức của người mà hắn ta đã chờ đợi suốt 1000 năm qua, nên hắn ta đã thay đổi ý định ban đầu.

Hắn ta chính là Evil - một tên ác quỷ trong mắt lũ người ở "Thần Điện", đã bị những kẻ được người đời ca tụng là các vị Thần tối cao hãm hại phong ấn ở "Thần Điện", chịu sự tra tấn vô cùng dã man trong suốt  1000 năm.

May mắn Evil đã thoát khỏi sự giam giữ ấy nhờ vào sự canh giác lỏng lẻo của đám người ở "Thần Điện", khi thoát khỏi nơi đó hắn ta thề sẽ khiến những kẻ cản trở hắn ta chết, trong số đó có cả Tước Dạ Ảnh - kẻ thù không đợi trời chung của hắn ta.

Khép lại dòng hồi ức đen tối của quá khứ, Hình Tư Nham trầm giọng nói tiếp: "Cô cũng thực tự tin, không sợ tôi sẽ đổi ý giết chết cô ngay bây giờ ư?"

"Oh...được chết dưới tay một người đẹp trai như anh cũng tốt hơn là bị đám lệ quỷ kia giết chết." Sở Mặc thành thật trả lời.

Hình Tư Nham đứng hình, cô gái này quả thật miệng lưỡi trơn tru, hắn ta vẫn là không có cách nào uy hiếp được cô.

Thấy Hình Tư Nham ngơ người, Sở Mặc có chút muốn bật cười, lại nói: "Anh đã cứu tôi một mạng chí ít cũng phải để lại tên tuổi chứ nhỉ?"

Hình Tư Nham khẽ cau mày khó hiểu nhìn Sở Mặc, như hiểu được suy nghĩ trong lòng của hắn ta, cô vội vã giải thích:

"Anh đừng hiểu lầm, tôi chỉ là muốn biết ân nhân cứu mình tên gì để tiện sau này báo đáp ân tình mà thôi."

"Hình Tư Nham." Hắn ta như hiểu ra, lạnh lùng đáp.

Sở Mặc thấy hắn ta dường như không muốn nói chuyện với mình nữa cô cũng im lặng, khẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn bao phủ khắp nơi hiển nhiên là trời chưa sáng đồng nghĩa với việc cô phải ở lại chỗ này đến sáng mai.

Thấy cô không nói gì nữa Hình Tư Nham cũng không trêu chọc cô nữa mà dặn dò vài câu sau đó rời đi. Hắn ta đi rồi Sở Mặc mới nằm xuống giường nghỉ ngơi, theo cảm nhận của cô về Hình Tư Nham thì hắn ta dù là quỷ nhưng có vẻ là quỷ tốt, chí ít hiện tại hắn ta cũng không giết cô.

Mà phàm là những người không có ý địch muốn hại Sở Mặc sẽ được cô cho vào danh sách người tốt, vì suy nghĩ của cô rất đơn thuần.

Rời khỏi phòng Sở Mặc ở, Hình Tư Nham không có trở về phòng mình mà hắn ta lái xe đi ra ngoài, chiếc Bugatti Divo bạc lao vun vút trên đường sau đó dừng lại ở một hộp đêm lớn.

Hình Tư Nham mở cửa bước xuống xe, khẽ cởi hai cúc áo để lộ ra khuôn ngực rắn chắc xuất ẩn xuất hiện, hắn ta ngẩng đầu liếc nhìn xung quanh sau đó bước vào bên trong hộp đêm.

Bên trong hộp đêm "Ám" vô cùng náo nhiệt, nơi đây được biết đến là một nơi ăn chơi vô cùng nổi tiếng ở thành phố G, là nơi được các quý cô, quý công tử giới thượng lưu lui tới nhiều nhất.

Đi sâu vào bên trong, Hình Tư Nham hơi cau mày liếc nhìn xung quanh, sau đó chọn cho mình một chỗ ngồi trên lầu hai.

Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu đã có một cô gái ăn mặc vô cùng sexy đi tới, trên tay cô ta là ly rượu vang óng ả, không cần biết đối phương có đồng ý hay không cô ta đã gấp gáp đến nỗi muốn xà vào lòng của Hình Tư Nham.

"Soái ca, anh đi một mình sao? Tối nay để em phục vụ anh nha..." Giọng nói õng ẹo của cô ta vừa vang lên đã khiến Hình Tư Nham khó chịu vô cùng.

Hắn ta không nhanh không chậm mở miệng nói "Cút!" một tiếng đầy uy lực khiến cô gái kia sợ hãi, sau cùng vì tức giận nhưng lại sợ hắn ta nên cô gái kia đã rời đi ngay lập tức.

Người vừa đi khóe môi Hình Tư Nham nhếch lên nở một nụ cười giễu cợt, thứ đàn bà lẳng lơ, muốn quyến rũ hắn ta sao, nằm mơ đi!

Không có ai làm phiền, Hình Tư Nham mới buông lỏng cảnh giác mà ngồi uống rượu, cứ như vậy không biết qua bao lâu khi đã uống đến mức trên bàn đầy rẫy những vỏ chai nằm lăn lóc, hắn ta mới dừng lại.

"A Nhiên...em ở đâu...anh thực sự rất nhớ em..."

Cảm xúc nhớ nhung đan xem cảm giác tội lỗi trong lòng khiến Hình Tư Nham không kiềm chế được mà rơi lệ, trong miệng không ngừng lẩm nhẩm gọi tên người thương, đã 1000 năm trôi qua nhưng hắn ta không có cách nào quên được người mà hắn ta yêu sâu đậm.

Thử hỏi thế gian tình là gì mà lại khiến con người ta đau khổ đến như vậy? Đau đến chết đi sống lại nhưng vĩnh viễn không thể buông bỏ...bởi vì chữ "Yêu"...

Hot

Comments

Phạm Hà Phương

Phạm Hà Phương

Đến là cô hồn dã quỷ vẫn còn vương vấn chữ YÊU

2025-04-01

1

Phạm Hà Phương

Phạm Hà Phương

Có lẽ nào chính là Sở Mặc đó

2025-04-01

1

Phạm Nhung

Phạm Nhung

nếu buông bỏ dc thì còn j là "yêu" nữa , nếu buông bỏ dc thì con ngta đâu có đau khổ trong tình yêu như thế, đau thấu tâm can, đau tận xương tủy, đau mà sinh ra hận thù....

2024-10-08

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: ẤN KÍ.
2 Chương 2: KÍ ỨC MƠ HỒ.
3 Chương 3: GẶP LẠI HẮN.
4 Chương 4: ĐÔI MẮT ÂM DƯƠNG.
5 Chương 5: ÂM HỒN BẤT TÁN.
6 Chương 6: MÙI HƯƠNG QUEN THUỘC.
7 Chương 7: NHẬN RA.
8 Chương 8: ĐỪNG...QUA ĐÂY!
9 Chương 9: TIẾNG KHÓC GIỮA ĐÊM MƯA.
10 Chương 10: KHOẢNH KHẮC RUNG ĐỘNG.
11 Chương 11: ÁI MỘ.
12 Chương 12: Ý NGHĨ MUỐN CHẠY TRỐN.
13 Chương 13: CHẾT TIỆT! LẠI NỮA RỒI...
14 Chương 14: NGƯỜI ĐÀN ÔNG XINH ĐẸP.
15 Chương 15: TỰA NHƯ ĐÃ QUEN TỪ RẤT LÂU VỀ TRƯỚC.
16 Chương 16: GIAO DỊCH.
17 Chương 17: SỢ HÃI.
18 Chương 18: ĐỪNG SỢ, TÔI SẼ BẢO VỆ EM!
19 Chương 19: TRONG HỌA GẶP PHÚC.
20 Chương 20: TRÁI TIM THỔN THỨC.
21 Chương 21: NỤ HÔN BẤT NGỜ.
22 Chương 22: TƯƠNG TƯ.
23 Chương 23: TỰ LỪA MÌNH DỐI NGƯỜI.
24 Chương 24: THƯƠNG TÍCH ĐẦY MÌNH.
25 Chương 25: BẬT KHÓC NỨC NỞ.
26 Chương 26: TÌNH CẢM KHÓ NÓI THÀNH LỜI.
27 Chương 27: LIỆU CHÚNG TA CÓ THỂ HAY KHÔNG?
28 Chương 28: TRIỀN MIÊN.
29 Chương 29: PHÁT HIỆN.
30 Chương 30: ĐỐI MẶT.
31 Chương 31: ÂM THANH CỦA SỰ CHẾT CHÓC.
32 Chương 32: ĐẠI LỄ.
33 Chương 33: CƠN ÁC MỘNG.
34 Chương 34: SAU LỚP NGỤY TRANG.
35 Chương 35: TẤT CẢ...HÓA RA CHỈ LÀ MƠ.
36 Chương 36: HIỆN THỰC TÀN KHỐC.
37 Chương 37: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (1).
38 Chương 38: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (2).
39 Chương 39: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (3).
40 Chương 40: NGHÌN NĂM SAU, CHÚNG TA ĐỀU ĐÃ QUÊN.
41 Chương 41: ĐÔI LỜI NHẮN NHỦ.
Chapter

Updated 41 Episodes

1
Chương 1: ẤN KÍ.
2
Chương 2: KÍ ỨC MƠ HỒ.
3
Chương 3: GẶP LẠI HẮN.
4
Chương 4: ĐÔI MẮT ÂM DƯƠNG.
5
Chương 5: ÂM HỒN BẤT TÁN.
6
Chương 6: MÙI HƯƠNG QUEN THUỘC.
7
Chương 7: NHẬN RA.
8
Chương 8: ĐỪNG...QUA ĐÂY!
9
Chương 9: TIẾNG KHÓC GIỮA ĐÊM MƯA.
10
Chương 10: KHOẢNH KHẮC RUNG ĐỘNG.
11
Chương 11: ÁI MỘ.
12
Chương 12: Ý NGHĨ MUỐN CHẠY TRỐN.
13
Chương 13: CHẾT TIỆT! LẠI NỮA RỒI...
14
Chương 14: NGƯỜI ĐÀN ÔNG XINH ĐẸP.
15
Chương 15: TỰA NHƯ ĐÃ QUEN TỪ RẤT LÂU VỀ TRƯỚC.
16
Chương 16: GIAO DỊCH.
17
Chương 17: SỢ HÃI.
18
Chương 18: ĐỪNG SỢ, TÔI SẼ BẢO VỆ EM!
19
Chương 19: TRONG HỌA GẶP PHÚC.
20
Chương 20: TRÁI TIM THỔN THỨC.
21
Chương 21: NỤ HÔN BẤT NGỜ.
22
Chương 22: TƯƠNG TƯ.
23
Chương 23: TỰ LỪA MÌNH DỐI NGƯỜI.
24
Chương 24: THƯƠNG TÍCH ĐẦY MÌNH.
25
Chương 25: BẬT KHÓC NỨC NỞ.
26
Chương 26: TÌNH CẢM KHÓ NÓI THÀNH LỜI.
27
Chương 27: LIỆU CHÚNG TA CÓ THỂ HAY KHÔNG?
28
Chương 28: TRIỀN MIÊN.
29
Chương 29: PHÁT HIỆN.
30
Chương 30: ĐỐI MẶT.
31
Chương 31: ÂM THANH CỦA SỰ CHẾT CHÓC.
32
Chương 32: ĐẠI LỄ.
33
Chương 33: CƠN ÁC MỘNG.
34
Chương 34: SAU LỚP NGỤY TRANG.
35
Chương 35: TẤT CẢ...HÓA RA CHỈ LÀ MƠ.
36
Chương 36: HIỆN THỰC TÀN KHỐC.
37
Chương 37: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (1).
38
Chương 38: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (2).
39
Chương 39: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (3).
40
Chương 40: NGHÌN NĂM SAU, CHÚNG TA ĐỀU ĐÃ QUÊN.
41
Chương 41: ĐÔI LỜI NHẮN NHỦ.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play