Chương 20: TRÁI TIM THỔN THỨC.

Sau lần đồng ý với Tước Dạ Ảnh, Sở Mặc đã chuyển qua làm trợ lý đặc biệt của hắn, hầu như trong suốt thời gian làm việc đều ở trong phòng làm việc của hắn.

Là những người được lựa chọn kĩ càng cho nên ba người Cố Mịch Hàm, Khải Dực và Shin đều không có ý kiến với quyết định của vị Dạ tổng nào đó về việc chuyển Sở Mặc qua làm việc cho hắn, họ đều biết nếu Dạ tổng đã muốn thứ gì thì tuyệt đối phải có được.

Người làm công ăn lương như họ bất quá cũng chỉ vì đồng tiền mà thôi, tốt nhất nên biết điều làm tốt bổn phận của mình là được, hiểu được đạo lý ấy cho nên họ mới làm việc nhiều năm ở "Ảnh Lam" mà vẫn chưa bị sa thải.

Lúc này, bên trong phòng họp dành cho lãnh đạo cấp cao, Tước Dạ Ảnh và Đàm Liệt đang bàn bạc công việc còn Sở Mặc đứng bên cạnh hắn lắng nghe, lâu lâu lại ghi chép vào quyển sổ trên tay.

"Phía bên chi nhánh ở thành phố F đang muốn mở rộng sang lĩnh vực giải trí, cậu xem chuyện này ổn không?"

Đàm Liệt gập tệp tài liệu trên tay vào, ngẩng mặt liếc nhìn biểu cảm trên khuôn mặt của Tước Dạ Ảnh, thấy không có gì bất thường anh lại nói tiếp:

"Tôi thấy mấy năm trở lại đây lĩnh vực giải trí rất phát triển, lợi nhuận mang lại cũng rất lớn, nếu như có thể khai phá triệt để nó thì tương lai ắt hẳn sẽ mang "Ảnh Lam" tiến lên một bước đột phá mới."

"Trợ lý Sở, cô thấy sao?" Tước Dạ Ảnh không trả lời câu hỏi của Đàm Liệt mà quay sang hỏi Sở Mặc bên cạnh.

Sở Mặc thoáng kinh ngạc, buông bút trên tay xuống, nghĩ ngợi hồi lâu mới đáp:

"Tôi thấy ý kiến của Phó tổng Đàm có thể thử, mấy năm nay lĩnh vực giải trí rất phát triển, các công ty giải trí ở nước Y mặc dù không quá phát triển nhưng lợi nhuận họ đạt được rất lớn từ những nghệ sĩ trong tay họ, tuy nhiên vẫn còn có rủi ro nhưng không đáng kể."

Sở Mặc điềm tĩnh nói ra ý kiến của mình, xong xuôi cô rụt rè liếc nhìn sắc mặt của hai đại Boss quyền lực nào đó, im lặng chờ đợi câu trả lời.

"Ừ, vậy cứ làm theo ý kiến của hai người đi." Hắn dường như chẳng quan tâm mấy đến lợi nhuận gì gì đó, thuận miệng trả lời.

Cả Sở Mặc lẫn Đàm Liệt đều trưng ra bộ mặt khó coi, họ thao thao bất tuyệt cả nửa ngày cuối cùng chỉ nhận lại một câu ngắn ngủi từ hắn, đúng là tên quỷ keo kiệt.

Dù hai người họ đều có suy nghĩ xấu về Tước Dạ Ảnh nhưng không dám nói thẳng ra, đơn giản vì họ vẫn còn muốn cái mạng nhỏ của mình, cũng chỉ có kẻ không muốn sống mới đi đối đầu với Thần Chết mà thôi.

"Vậy cứ quyết định như vậy đi, tôi còn có việc đi trước đây." Đàm Liệt đứng dậy cầm theo tệp tài liệu vẫy vẫy rồi rời đi.

Tước Dạ Ảnh không nói gì cũng trở về phòng làm việc của hắn, còn Sở Mặc đương nhiên là lẽo đẽo theo sau hắn, rất đơn giản vì cô đã chuyển đến làm việc cùng hắn.

Một ngày làm việc mệt mỏi rất nhanh đã kết thúc, Sở Mặc vui vẻ ra về, trước khi đi còn không quên nở một nụ cười tươi rói nhìn Tước Dạ Ảnh mà tạm biệt. Hắn không tỏ ra thái độ gì chỉ liếc nhìn cô một cái, sau đó tiếp tục xem tài liệu, thấy vậy Sở Mặc bĩu môi chẳng thèm bận tâm đến hắn nữa mà đi về luôn.

Trên đường về cô ghé qua siêu thị mua chút đồ nấu ăn rồi ghé qua trung tâm thương mại, không ngờ tới lại bắt gặp Tô Linh Khiết - cô bạn tâm cơ hồi đại học của cô, bên cạnh cô ta còn có nữ minh tinh mới nổi Lucas Nhữ Tình.

Cô nhận ra được Lucas Nhữ Tình là vì sau vụ việc lần trước của Sở Nhiên cô đã tìm hiểu về cô ta, không ngờ hôm nay lại gặp phải hai kẻ đáng ghét này.

"Ô, đây không phải là Sở Mặc sao? Người như cô mà cũng vào được cửa hàng trang sức đá quý này à, có đủ tiền mua không đó?"

Tô Linh Khiết vừa thấy Sở Mặc đã mở miệng châm chọc, trên khuôn mặt của cô ta đều là sự ghét bỏ cùng khinh bỉ.

Những năm còn học đại học cô ta luôn bị sự nổi trội của Sở Mặc trèn ép, dù cô ta có nỗ lực đến đâu cũng không bằng cô cho nên sinh ra lòng đố kị, ganh ghét.

Mà lí do lớn nhất Tô Linh Khiết ghét cay ghét đắng Sở Mặc là vì bạn trai của cô ta đã bỏ cô ta để theo đuổi Sở Mặc, điều này khiến cô ta cảm thấy bị sỉ nhục, đường đường là thiên kim tiểu thư của Tô gia lại bị một đứa mồ côi cha mẹ như Sở Mặc đàn áp.

Cô ta không phục!

"Cửa hàng này cũng không phải Tô gia các người mở, tại sao tôi lại không được đến. Còn có, tôi đủ tiền hay không thì liên quan gì tới cô, chẳng lẽ Tô tiểu thư định cho tiền tôi sao?"

Sở Mặc chẳng thèm liếc nhìn cô ta, cao giọng nói, thành công chặn miệng của Tô Linh Khiết. Thấy thế Lucas Nhữ Tình ở bên cạnh khẽ lay lay cô ta, tiếp lời:

"Linh Khiết à, cậu bớt giận đi. Chúng ta đi qua chỗ khác thôi, ở đây với kẻ nghèo hèn này làm gì, chỉ tội bẩn mắt."

"Hừ! May cho cô đấy Sở Mặc, hôm nay tôi không thèm đôi co với cô!" Tô Linh Khiết hừ lạnh nói, trong lòng vẫn có chút khó chịu.

Sở Mặc cười lạnh, lướt qua hai người họ, tặc lưỡi nói: "Tôi cũng không có hứng thú ở đây nghe các người sủa bậy bạ, không hẹn gặp lại."

Vốn dĩ Tô Linh Khiết đã định đi nhưng khi nghe thấy câu nói đó của Sở Mặc cô ta như muốn bùng nổ, cơn giận dữ trong lòng bộc phát, quát lớn:

"Mày nói ai sủa bậy bạ?! Sở Mặc, mày đứng lại cho tao!"

Vừa nói cô ta vừa đi đến cầm chặt cổ tay của Sở Mặc không cho cô đi, ánh mắt ngập tràn lửa giận, nghiến răng nghiến lợi nhìn cô.

"Buông tay!" Sở Mặc cau mày lạnh giọng nói.

"Đừng mơ, hôm nay mày không nói rõ ràng tao sẽ không buông!" Tô Linh Khiết không cam chịu siết chặt cổ tay Sở Mặc hơn mơ hồ còn nổi lên vết bầm tím.

Mặt mày Sở Mặc trở nên cau có, không thèm nhiều lời với Tô Linh Khiết trực tiếp dùng bàn tay còn lại vả vào mặt của cô ta một cái "chát", mọi người có mặt tại hiện trường đều kinh ngạc há hốc mồm nhìn Sở Mặc.

Bị vả mặt bất ngờ, Tô Linh Khiết không kịp né tránh cứ thế hứng trọn cái tát đau điếng, cô ta ôm lấy bên mặt sưng húp càng tức hơn.

"Mày dám tát tao? Hôm nay tao sẽ đánh chết mày!" Tô Linh Khiết điên cuồng gào lên, sau đó lao về phía Sở Mặc định đánh cô nhưng bất ngờ bị cản lại.

"Tô Linh Khiết, ai cho cô lá gan đụng đến người của tôi vậy?" Tước Dạ Ảnh lạnh lẽo cất giọng, bóp chặt cánh tay của Tô Linh Khiết, mơ hồ còn nghe thấy tiếng xương cốt bị vỡ "răng rắc".

"Dạ...Dạ Ảnh, em không có...anh...anh buông tay, đau quá..." Tô Linh Khiết nước mắt ngắn nước mắt dài nhìn hắn cầu xin.

Thấy một màn trước mắt Sở Mặc cả kinh, hành động của hắn khiến trái tim cô thổn thức, hắn...luôn xuất hiện mỗi khi cô gặp nguy hiểm để cứu giúp cô, giống như là vị thần hộ mệnh của cô vậy.

Tước Dạ Ảnh liếc nhìn Sở Mặc, khẽ buông tay khỏi tay Tô Linh Khiết, quan tâm hỏi han cô:

"Có sao không?"

Sở Mặc lắc lắc đầu, đáp: "Không sao."

Nhận được câu trả lời vừa ý, hắn không nói gì thêm, nắm lấy tay của Sở Mặc rời đi trước bao con mắt ngưỡng mộ. Tô Linh Khiết chỉ có thể vừa ôm cánh tay đau nhức vừa khóc lóc nhìn theo bóng lưng hai người họ đi xa, trong lòng lại càng hận Sở Mặc hơn, cô ta thầm nghĩ nhất định sẽ báo thù.

Còn Lucas Nhữ Tình ở bên cạnh đã bị vẻ đẹp của Tước Dạ Ảnh hớp hồn, trong đầu cô ta không ngừng lên kế hoạch để câu dẫn hắn, ý niệm muốn ôm đùi hắn mà đi lên.

Hot

Comments

Anonymous

Anonymous

Hai con này ảo quá đi

2025-03-17

2

Phạm Nhung

Phạm Nhung

rồi có báo nổi với a Tước ko hay muốn nghe tiếng " rắc" thêm lần nữa

2024-11-01

1

Phạm Nhung

Phạm Nhung

đúng đó, nói hay lắm c/Good/

2024-11-01

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: ẤN KÍ.
2 Chương 2: KÍ ỨC MƠ HỒ.
3 Chương 3: GẶP LẠI HẮN.
4 Chương 4: ĐÔI MẮT ÂM DƯƠNG.
5 Chương 5: ÂM HỒN BẤT TÁN.
6 Chương 6: MÙI HƯƠNG QUEN THUỘC.
7 Chương 7: NHẬN RA.
8 Chương 8: ĐỪNG...QUA ĐÂY!
9 Chương 9: TIẾNG KHÓC GIỮA ĐÊM MƯA.
10 Chương 10: KHOẢNH KHẮC RUNG ĐỘNG.
11 Chương 11: ÁI MỘ.
12 Chương 12: Ý NGHĨ MUỐN CHẠY TRỐN.
13 Chương 13: CHẾT TIỆT! LẠI NỮA RỒI...
14 Chương 14: NGƯỜI ĐÀN ÔNG XINH ĐẸP.
15 Chương 15: TỰA NHƯ ĐÃ QUEN TỪ RẤT LÂU VỀ TRƯỚC.
16 Chương 16: GIAO DỊCH.
17 Chương 17: SỢ HÃI.
18 Chương 18: ĐỪNG SỢ, TÔI SẼ BẢO VỆ EM!
19 Chương 19: TRONG HỌA GẶP PHÚC.
20 Chương 20: TRÁI TIM THỔN THỨC.
21 Chương 21: NỤ HÔN BẤT NGỜ.
22 Chương 22: TƯƠNG TƯ.
23 Chương 23: TỰ LỪA MÌNH DỐI NGƯỜI.
24 Chương 24: THƯƠNG TÍCH ĐẦY MÌNH.
25 Chương 25: BẬT KHÓC NỨC NỞ.
26 Chương 26: TÌNH CẢM KHÓ NÓI THÀNH LỜI.
27 Chương 27: LIỆU CHÚNG TA CÓ THỂ HAY KHÔNG?
28 Chương 28: TRIỀN MIÊN.
29 Chương 29: PHÁT HIỆN.
30 Chương 30: ĐỐI MẶT.
31 Chương 31: ÂM THANH CỦA SỰ CHẾT CHÓC.
32 Chương 32: ĐẠI LỄ.
33 Chương 33: CƠN ÁC MỘNG.
34 Chương 34: SAU LỚP NGỤY TRANG.
35 Chương 35: TẤT CẢ...HÓA RA CHỈ LÀ MƠ.
36 Chương 36: HIỆN THỰC TÀN KHỐC.
37 Chương 37: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (1).
38 Chương 38: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (2).
39 Chương 39: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (3).
40 Chương 40: NGHÌN NĂM SAU, CHÚNG TA ĐỀU ĐÃ QUÊN.
41 Chương 41: ĐÔI LỜI NHẮN NHỦ.
Chapter

Updated 41 Episodes

1
Chương 1: ẤN KÍ.
2
Chương 2: KÍ ỨC MƠ HỒ.
3
Chương 3: GẶP LẠI HẮN.
4
Chương 4: ĐÔI MẮT ÂM DƯƠNG.
5
Chương 5: ÂM HỒN BẤT TÁN.
6
Chương 6: MÙI HƯƠNG QUEN THUỘC.
7
Chương 7: NHẬN RA.
8
Chương 8: ĐỪNG...QUA ĐÂY!
9
Chương 9: TIẾNG KHÓC GIỮA ĐÊM MƯA.
10
Chương 10: KHOẢNH KHẮC RUNG ĐỘNG.
11
Chương 11: ÁI MỘ.
12
Chương 12: Ý NGHĨ MUỐN CHẠY TRỐN.
13
Chương 13: CHẾT TIỆT! LẠI NỮA RỒI...
14
Chương 14: NGƯỜI ĐÀN ÔNG XINH ĐẸP.
15
Chương 15: TỰA NHƯ ĐÃ QUEN TỪ RẤT LÂU VỀ TRƯỚC.
16
Chương 16: GIAO DỊCH.
17
Chương 17: SỢ HÃI.
18
Chương 18: ĐỪNG SỢ, TÔI SẼ BẢO VỆ EM!
19
Chương 19: TRONG HỌA GẶP PHÚC.
20
Chương 20: TRÁI TIM THỔN THỨC.
21
Chương 21: NỤ HÔN BẤT NGỜ.
22
Chương 22: TƯƠNG TƯ.
23
Chương 23: TỰ LỪA MÌNH DỐI NGƯỜI.
24
Chương 24: THƯƠNG TÍCH ĐẦY MÌNH.
25
Chương 25: BẬT KHÓC NỨC NỞ.
26
Chương 26: TÌNH CẢM KHÓ NÓI THÀNH LỜI.
27
Chương 27: LIỆU CHÚNG TA CÓ THỂ HAY KHÔNG?
28
Chương 28: TRIỀN MIÊN.
29
Chương 29: PHÁT HIỆN.
30
Chương 30: ĐỐI MẶT.
31
Chương 31: ÂM THANH CỦA SỰ CHẾT CHÓC.
32
Chương 32: ĐẠI LỄ.
33
Chương 33: CƠN ÁC MỘNG.
34
Chương 34: SAU LỚP NGỤY TRANG.
35
Chương 35: TẤT CẢ...HÓA RA CHỈ LÀ MƠ.
36
Chương 36: HIỆN THỰC TÀN KHỐC.
37
Chương 37: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (1).
38
Chương 38: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (2).
39
Chương 39: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (3).
40
Chương 40: NGHÌN NĂM SAU, CHÚNG TA ĐỀU ĐÃ QUÊN.
41
Chương 41: ĐÔI LỜI NHẮN NHỦ.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play