Chương 13: CHẾT TIỆT! LẠI NỮA RỒI...

Từ sau lần bị Tước Dạ Ảnh trêu chọc ở ban công Sở Mặc đã không còn thấy bóng dáng của hắn đâu nữa, tính đến hôm nay cũng đã ba ngày, cũng trong ba ngày này dù sở hữu đôi mắt âm dương nhưng cô lại không hề gặp phải những thứ không sạch sẽ.

Dù rất muốn tìm hiểu về việc tại sao bản thân cô lại sở hữu đôi mắt âm dương nhưng khoảng thời gian này cô rất bận rộn, cho nên lâu dần Sở Mặc đã quên béng mất.

Lúc này, Sở Mặc đang sắp xếp lại tài liệu cuối cùng của ngày làm việc hôm nay, mặc dù giờ tan tầm đã qua hơn 30 phút nhưng cô vẫn nán lại làm nốt công việc.

"Ơ, trợ lý Sở, em vẫn chưa tan ca sao?"

Khải Dực vừa từ văn phòng của Đàm Liệt đi ra, thấy Sở Mặc vẫn còn cặm cụi làm việc thì ngạc nhiên hỏi, trong lòng thầm cảm thán cô thật chăm chỉ.

"Dạ...em định sắp xếp nốt tài liệu này rồi mới về ạ." Sở Mặc mỉm cười nhìn Khải Dực đáp, còn không quên giơ tệp tài liệu lên cho Khải Dực nhìn.

"Ừ, vậy em làm nốt rồi về nhé, anh về trước đây."

Khải Dực nghĩ ngợi một lúc rồi đáp, sau cùng định rời đi nhưng chợt nhớ ra điều gì đó lại quay lại dặn dò Sở Mặc:

"Đúng rồi, dạo này trong công ty anh nghe mọi người đồn thổi rất nhiều về chuyện ma quỷ ở con phố nhỏ gần công ty, em có đi qua thì chú ý nhé."

Sở Mặc có chút giật mình khi nghe đến chuyện ma quỷ nhưng rồi vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, mỉm cười hướng Khải Dực đáp "Vâng" một tiếng, Khải Dực cũng không nói gì thêm mà rời đi.

Khải Dực đi rồi Sở Mặc có chút lo lắng trong lòng, mấy ngày này cô thường xuyên nghe mấy nhân viên trong công ty đồn thổi về con phố nhỏ gần "Ảnh Lam", họ nói rằng đã có người gặp phải một con quỷ vô cùng đáng sợ.

Nếu như là trước kia có lẽ Sở Mặc sẽ không tin về chuyện ma quỷ nhưng cô là người đã trải nghiệm qua, còn suýt nữa bị ma nữ giết hại nên cô đã đúc kết được một điều rằng trên đời này không có gì là không thể cả.

Huống chi cô còn có đôi mắt âm dương, còn hết lần này đến lần khác dây dưa với Thần Chết, trong người còn sở hữu sức mạnh khủng khiếp không biết từ đâu mà có.

Nói tóm lại, Sở Mặc cô tự trấn an bản thân phải thật cẩn trọng, với cả hình như cô nhớ không lầm hôm nay là ngày 1 tháng 7 âm lịch chính thức bước vào tháng cô hồn trong dân gian, tháng này sẽ là tháng mà âm khí nặng nề nhất là điều kiện thuận lợi cho ma quỷ hoành hành.

Nghĩ thông suốt, Sở Mặc tức tốc làm nốt công việc còn dang dở, sau cùng khi đồng hồ điểm đúng 6 giờ 30 phút cô mới tan ca.

Dù đã qua giờ tam tầm hơn 1 tiếng đồng hồ nhưng xe cộ đi lại trên đường rất nhiều, hôm nay đúng lúc xe của cô đến hạn mang đi bảo trì nên cô đã bắt taxi đi làm.

Sở Mặc đứng ở sảnh bên ngoài đợi hồi lâu không bắt được chiếc taxi nào cô có chút mất kiên nhẫn, nên cô đã đi bộ dần để về nhà, thầm nghĩ vừa đi vừa đợi taxi.

Cô cứ thế thẫn thờ đi trên vỉa hè, không biết qua bao lâu đến khi cô tỉnh táo lại đã thấy bản thân đi vào con phố nhỏ cạnh "Ảnh Lam" lúc nào không hay.

Sở Mặc cảnh giác liếc nhìn xung quanh, không một bóng người, một cảm giác lạnh sống lưng quen thuộc ập đến, cô khẽ cau màu thầm mắng trong lòng.

Chết tiệt! Lại nữa rồi...

Sở Mặc bực bội dừng lại, hít một hơi thật sâu, cao giọng nói: "Ra đây đi, đừng ở phía sau giở trò nữa..."

Giọng cô vừa dứt, một luồng âm khí nặng nề không biết từ đâu xông thẳng đến trước mặt của cô, theo đó hai con lệ quỷ một lớn một nhỏ xuất hiện trước tầm mắt.

Nữ lệ quỷ mang bộ mặt gớm ghiếc liếc nhìn Sở Mặc, khuôn mặt cô ta trắng bệch, hai mắt sâu hoắm, khóe mắt chảy ra hai hàng huyết lệ, chiếc lưỡi đỏ chót lâu lâu thò ra liếm liếm khóe môi.

Nhìn bộ mặt này của cô ta Sở Mặc khẽ rùng mình, nơi cổ họng có cái gì đó dường như muốn dâng trào, cô thực sự có chút muốn nôn. Nhưng nhìn lại tình cảnh bây giờ cô cố gắng kiềm chế lại cảm giác khó chịu nơi cổ họng, bình tĩnh nhìn hai con lệ quỷ trước mặt.

"Hừ! Thật không ngờ ngươi cũng có chút bản lĩnh đó!" Nữ lệ quỷ thu hồi chiếc lưỡi đỏ chót nơi khóe miệng, thích thú cất giọng.

Sở Mặc không nói gì chỉ liếc nhìn hai con lệ quỷ trước mặt, trong lòng thầm nghĩ ngợi phải làm sao để thoát khỏi hai con lệ quỷ dữ tợn này.

Thấy Sở Mặc không để ý đến bản thân, nữ lệ quỷ có chút tức giận, cô ta ra hiệu cho con lệ quỷ nhỏ bên cạnh xử lý Sở Mặc.

Sau một ánh mắt của cô ta chỉ thấy con lệ quỷ nhỏ đang đứng bất động từ nãy bỗng thay đổi, ánh mắt nó chuyển đỏ, răng nanh bỗng dài ra, chiếc cổ khẽ nghiêng ngả tạo nên một âm thanh "rắc rắc" vô cùng rùng rợn.

Âm thanh rùng rợn vang lên kéo Sở Mặc thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, cô chưa kịp định thần thì đã bị con lệ quỷ nhỏ lao đến tấn công, một luồng quỷ khí lao nhanh đến bao trọn lấy cơ thể của cô.

Từng tế bào trong cơ thể Sở Mặc như muốn nổ tung, luồng quỷ khí không ngừng bao phủ quấn lấy cô khiến cô đau đớn, mày cô nhăn chặt lại.

"Haha...đây là kết cục của việc dám khinh thường ta!" Nữ lệ quỷ cười điên loạn nhìn Sở Mặc thích thú nói.

Ánh mắt thèm thuồng của cô ta dán chặt lên cần cổ trắng nõn của Sở Mặc, nước miếng đã chảy rớt ra ngoài, móng vuốt sắc nhọn trên bàn tay dài ngoẵng của cô ta khẽ vươn tới vuốt ve khuôn mặt của cô.

Sở Mặc hô hấp khó khăn, cố gắng chịu đựng cơn đau đớn khi bị luồng quỷ khí kia bao phủ, đúng là lệ quỷ có khác sức mạnh kinh khủng hơn hai con ma nữ cô gặp lần trước rất nhiều.

Hơn nữa con lệ quỷ nhỏ này có sức mạnh vô cùng khủng khiếp, người ta thường nói trẻ con khi chết đi oán khí rất nặng quả không sai.

"Hừ! Một con lệ quỷ ác độc như cô không đáng để tôi quan tâm..." Sở Mặc lấy hết sức lực lên tiếng châm chọc nữ lệ quỷ.

Cô ta như muốn nổi điên, lao nhanh tới siết chặt cổ của Sở Mặc khiến cô khó thở, ánh mắt cô dần dần mờ đi, lượng không khí trong người như bị trút hết, ý thức dần trở nên mơ hồ.

Ngay khi Sở Mặc nghĩ cô sẽ chết ở đây thì bỗng nhiên hai con lệ quỷ bên cạnh cô bị một luồng khí đen khác tập kích đánh bay ra xa, oán khí bao phủ cô cũng dần biến mất, cơ thể cô lảo đảo muốn ngã xuống đất thì được một người đàn ông lạ mặt ôm trọn vào lòng.

"Khụ khụ...ngươi là ai? Lại dám cướp người của ta!" Nữ lệ quỷ ôm ngực ho sặc sụa, hướng ánh mắt thù địch về phía người đàn ông vừa cứu Sở Mặc.

Chỉ thấy khóe miệng người đàn ông khẽ cong lên, hắn ta nở một nụ cười quỷ dị, sau đó vung tay tặng một đòn về phía hai con lệ quỷ kia thành công khiến chúng tan thành tro bụi.

Giải quyết xong xuôi, khóe môi hắn ta khẽ nhếch lên, trầm giọng nói:

"Con mồi của ta mà cũng dám cướp, đúng là chán sống!"

Hot

Comments

Anonymous

Anonymous

Chị lại gặp sui rồi

2025-03-17

2

Phạm Hà Phương

Phạm Hà Phương

Lại gặp Evil rồi huhu

2025-04-01

1

Phạm Nhung

Phạm Nhung

ây đọc tới đây mà cứ tưởng tượng cảnh này hoài, may quá đọc trước 12 đêm🤣🤣🤣, biết thể cả ngày hôm nay tranh thủ đọc cho rồi, lâu lâu rảnh bữa😆😆😆😆

2024-10-08

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: ẤN KÍ.
2 Chương 2: KÍ ỨC MƠ HỒ.
3 Chương 3: GẶP LẠI HẮN.
4 Chương 4: ĐÔI MẮT ÂM DƯƠNG.
5 Chương 5: ÂM HỒN BẤT TÁN.
6 Chương 6: MÙI HƯƠNG QUEN THUỘC.
7 Chương 7: NHẬN RA.
8 Chương 8: ĐỪNG...QUA ĐÂY!
9 Chương 9: TIẾNG KHÓC GIỮA ĐÊM MƯA.
10 Chương 10: KHOẢNH KHẮC RUNG ĐỘNG.
11 Chương 11: ÁI MỘ.
12 Chương 12: Ý NGHĨ MUỐN CHẠY TRỐN.
13 Chương 13: CHẾT TIỆT! LẠI NỮA RỒI...
14 Chương 14: NGƯỜI ĐÀN ÔNG XINH ĐẸP.
15 Chương 15: TỰA NHƯ ĐÃ QUEN TỪ RẤT LÂU VỀ TRƯỚC.
16 Chương 16: GIAO DỊCH.
17 Chương 17: SỢ HÃI.
18 Chương 18: ĐỪNG SỢ, TÔI SẼ BẢO VỆ EM!
19 Chương 19: TRONG HỌA GẶP PHÚC.
20 Chương 20: TRÁI TIM THỔN THỨC.
21 Chương 21: NỤ HÔN BẤT NGỜ.
22 Chương 22: TƯƠNG TƯ.
23 Chương 23: TỰ LỪA MÌNH DỐI NGƯỜI.
24 Chương 24: THƯƠNG TÍCH ĐẦY MÌNH.
25 Chương 25: BẬT KHÓC NỨC NỞ.
26 Chương 26: TÌNH CẢM KHÓ NÓI THÀNH LỜI.
27 Chương 27: LIỆU CHÚNG TA CÓ THỂ HAY KHÔNG?
28 Chương 28: TRIỀN MIÊN.
29 Chương 29: PHÁT HIỆN.
30 Chương 30: ĐỐI MẶT.
31 Chương 31: ÂM THANH CỦA SỰ CHẾT CHÓC.
32 Chương 32: ĐẠI LỄ.
33 Chương 33: CƠN ÁC MỘNG.
34 Chương 34: SAU LỚP NGỤY TRANG.
35 Chương 35: TẤT CẢ...HÓA RA CHỈ LÀ MƠ.
36 Chương 36: HIỆN THỰC TÀN KHỐC.
37 Chương 37: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (1).
38 Chương 38: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (2).
39 Chương 39: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (3).
40 Chương 40: NGHÌN NĂM SAU, CHÚNG TA ĐỀU ĐÃ QUÊN.
41 Chương 41: ĐÔI LỜI NHẮN NHỦ.
Chapter

Updated 41 Episodes

1
Chương 1: ẤN KÍ.
2
Chương 2: KÍ ỨC MƠ HỒ.
3
Chương 3: GẶP LẠI HẮN.
4
Chương 4: ĐÔI MẮT ÂM DƯƠNG.
5
Chương 5: ÂM HỒN BẤT TÁN.
6
Chương 6: MÙI HƯƠNG QUEN THUỘC.
7
Chương 7: NHẬN RA.
8
Chương 8: ĐỪNG...QUA ĐÂY!
9
Chương 9: TIẾNG KHÓC GIỮA ĐÊM MƯA.
10
Chương 10: KHOẢNH KHẮC RUNG ĐỘNG.
11
Chương 11: ÁI MỘ.
12
Chương 12: Ý NGHĨ MUỐN CHẠY TRỐN.
13
Chương 13: CHẾT TIỆT! LẠI NỮA RỒI...
14
Chương 14: NGƯỜI ĐÀN ÔNG XINH ĐẸP.
15
Chương 15: TỰA NHƯ ĐÃ QUEN TỪ RẤT LÂU VỀ TRƯỚC.
16
Chương 16: GIAO DỊCH.
17
Chương 17: SỢ HÃI.
18
Chương 18: ĐỪNG SỢ, TÔI SẼ BẢO VỆ EM!
19
Chương 19: TRONG HỌA GẶP PHÚC.
20
Chương 20: TRÁI TIM THỔN THỨC.
21
Chương 21: NỤ HÔN BẤT NGỜ.
22
Chương 22: TƯƠNG TƯ.
23
Chương 23: TỰ LỪA MÌNH DỐI NGƯỜI.
24
Chương 24: THƯƠNG TÍCH ĐẦY MÌNH.
25
Chương 25: BẬT KHÓC NỨC NỞ.
26
Chương 26: TÌNH CẢM KHÓ NÓI THÀNH LỜI.
27
Chương 27: LIỆU CHÚNG TA CÓ THỂ HAY KHÔNG?
28
Chương 28: TRIỀN MIÊN.
29
Chương 29: PHÁT HIỆN.
30
Chương 30: ĐỐI MẶT.
31
Chương 31: ÂM THANH CỦA SỰ CHẾT CHÓC.
32
Chương 32: ĐẠI LỄ.
33
Chương 33: CƠN ÁC MỘNG.
34
Chương 34: SAU LỚP NGỤY TRANG.
35
Chương 35: TẤT CẢ...HÓA RA CHỈ LÀ MƠ.
36
Chương 36: HIỆN THỰC TÀN KHỐC.
37
Chương 37: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (1).
38
Chương 38: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (2).
39
Chương 39: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (3).
40
Chương 40: NGHÌN NĂM SAU, CHÚNG TA ĐỀU ĐÃ QUÊN.
41
Chương 41: ĐÔI LỜI NHẮN NHỦ.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play