Chương 16: GIAO DỊCH.

Ánh Mặt Trời dần ló dạng, một ngày mới tràn đầy năng lượng lại bắt đầu, Sở Mặc ngáp ngắn ngáp dài tỉnh lại trong cơn buồn ngủ.

Cô vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo, bước xuống giường cầm lấy túi sách mở cửa đi ra ngoài, vốn dĩ định tìm Hình Tư Nham để chào tạm biệt nhưng suy đi nghĩ lại cô quyết định đi trước, còn chuyện trả ân tình tính sau vậy.

Rời khỏi căn biệt thự rộng lớn của Hình Tư Nham, cô bắt taxi trở về nhà, hôm nay là cuối tuần nên cô được nghỉ cô quyết định đến thành phố G thăm ban anh trai.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ Sở Mặc bắt đầu lên đường, cô đâu biết rằng Sở Nhiên đã được Hình Tư Nham đưa về thành phố S, hiện tại đang ở biệt thự của hắn ta.

Lúc này, Sở Nhiên cũng đã tỉnh lại sau cơn mê man, anh mệt mỏi ngồi dậy khẽ xoa xoa hai bên huyệt thái dương đau nhức, sau cùng quan sát căn phòng trước mặt.

"Cạch!" Cánh cửa phòng bật mở, Hình Tư Nham bước vào trên tay là bát cháo nóng hổi, hắn ta nhẹ bước lại phía giường đặt bát cháo xuống tủ đầu giường, ôn nhu cất giọng:

"Cậu thấy trong người sao rồi? Có chỗ nào không khỏe không?"

Mặc dù rất muốn ôm lấy cơ thể bé nhỏ của Sở Nhiên vào lòng mà âu yếm nhưng Hình Tư Nham biết hiện tại hắn ta không thể làm vậy, bởi Sở Nhiên hiện tại không có kí ức của 1000 năm trước.

Thấy được sự quan tâm của Hình Tư Nham, Sở Nhiên có chút ngây người, sau cùng chỉ nhẹ lắc đầu, "Tôi không sao, tối qua...cảm ơn anh đã cứu tôi..."

"Không có gì." Hình Tư Nham nhẹ đáp.

Sở Nhiên rụt rè nhìn hắn ta, tiếp tục nói: "Tôi là Sở Nhiên, sau này nếu có chuyện gì muốn tôi giúp xin hãy nói, tôi sẽ cố gắng hết sức có thể."

"Tôi là Hình Tư Nham, tạm thời tôi không có chuyện gì cần cậu giúp cả, hơn nữa việc cứu người là chuyện nên làm." Hình Tư Nham khẽ cong khóe môi, điềm đạm nói.

Sở Nhiên trầm mặc gật đầu định nói gì đó cho không khí bớt căng thẳng thì thấy Hình Tư Nham bưng bát cháo lên khẽ thổi thổi rồi đưa cho anh.

"Cậu ăn chút cháo đi, nó sẽ giúp cậu cảm thấy dễ chịu hơn đấy."

Sở Nhiên có chút e ngại, nhận lấy bát cháo từ tay Hình Tư Nham, sau đó ngoan ngoãn ăn. Nhìn anh ngoan ngoãn như vậy Hình Tư Nham thật muốn hôn anh một cái nhưng lại sợ bản thân làm quá khiến anh kinh sợ, trong lòng hắn ta thầm nghĩ phải từ từ mới được, nếu dọa anh chạy mất thì tiêu.

Cứ như vậy Hình Tư Nham ngồi nhìn Sở Nhiên ăn hết bát cháo, sau đó mới thỏa mãn nở một nụ cười, Sở Nhiên cũng nhận ra được một phần tình cảm đặc biệt từ trong đôi mắt xinh đẹp của Hình Tư Nham nhưng anh chỉ có thể xem như không thấy.

Bởi trong suy nghĩ của Sở Nhiên, Hình Tư Nham đang coi anh là một người khác, chính xác hơn là một kẻ thế thân.

Dù anh và Hình Tư Nham không quen biết nhưng anh cảm nhận được dường như giữa họ đã quen từ rất lâu về trước, hoặc cũng có thể nói Hình Tư Nham hắn ta đang coi anh là một người khác mà đỗi đãi, mặc dù có chút đắng lòng nhưng Sở Nhiên lại có ý nghĩ muốn nhận nhiều sự ôn nhu hơn nữa từ Hình Tư Nham.

Là một Ảnh đế được hàng ngàn người mê nhưng anh chưa bao giờ có ý niệm khát khao về phần tình cảm nào giống như bây giờ, anh thực muốn chiếm hữu người đàn ông trước mặt này, bởi vì hình như anh đã rung động với hắn ta mất rồi.

Trước kia dù được rất nhiều phụ nữ ái mộ nhưng Sở Nhiên lại chẳng có cảm giác với họ, anh cũng đã từng thử yêu đương lúc chưa bước chân vào giới giải trí nhưng anh không thể nào mở lòng mà trao tình cảm cho họ, bất giác lâu dần anh nhận ra bản thân không thích phụ nữ.

Mà...anh là gay!

Cho đến hôm nay, ngay tại khoảnh khắc này, Sở Nhiên anh đã không để giữ nổi trái tim mà rung động trước Hình Tư Nham, rung động trước người đàn ông vừa xinh đẹp vừa ôn nhu này.

"Mặt tôi có dính cái gì hả? Sao cậu lại nhìn tôi chằm chằm vậy?" Thấy Sở Nhiên ngây người nhìn mình, Hình Tư Nham vui mừng trong lòng, lên tiếng ý muốn trêu chọc anh.

Sở Nhiên bừng tỉnh, khẽ quay mặt đi chỗ khác, trái tim đập "thình thịch" như muốn rớt ra ngoài, hai má anh đỏ ửng, chột dạ nói:

"Không...không có gì..."

"Vậy cậu nghỉ ngơi đi, tôi ra ngoài có chút chuyện." Hình Tư Nham mỉm cười dặn dò, sau đó cầm bát cháo rỗng anh đã ăn hết đi ra ngoài.

Hình Tư Nham đi rồi Sở Nhiên mới dám quay mặt lại, hai tay đưa lên ngực vuốt vuốt, nhịp tim càng lúc càng đập nhanh vì một người đàn ông xa lạ.

"Sở Nhiên, tỉnh táo lại đi...mày với anh ấy không thể..." Sở Nhiên cười gượng gạo tự nhủ.

Đôi mi anh khẽ cụp lại, trong lòng thập phần phức tạp, có rất nhiều chuyện còn chưa giải quyết anh không cho phép bản thân lún sâu vào chuyện yêu đương.

Huống chi người mình thích chưa chắc đã thích mình...

Bên trong một tòa nhà bỏ hoang cũ kĩ, thân ảnh một người đàn ông anh tuấn xuất hiện, trên tay gã là một chiếc hộp gỗ đen tuyền, bước chân gã chầm chậm dừng lại đối diện với một người đàn ông mặc áo choàng đen.

"Đồ mà anh muốn đây, thứ tôi cần đâu?" Tần Thiên Dự khẽ nhăn mi, lạnh lùng cất giọng.

Khuôn mặt người đàn ông dưới chiếc áo choàng đen khẽ thay đổi, khóe môi hắn nhẹ cong lên, vươn tay điều khiển một luồng khí đen bao vây lấy chiếc vali đưa đến trước mặt Tần Thiên Dự.

"Tiền ở bên trong, không thiếu một xu." Hắn lạnh lẽo cất giọng.

Tần Thiên Dự nhận lấy chiếc vali mở ra kiểm tra, quả nhiên bên trong đều là tiền, ước tính số tiền này cũng lên đến hàng triệu đô. Đóng vali lại, gã ném chiếc hộp gỗ trong tay mình qua cho người đối diện, nói tiếp:

"Hy vọng anh thực hiện đúng như đã giao dịch, tôi sẽ giúp anh lấy thứ anh cần."

Nói xong Tần Thiên Dự còn không quên liếc nhìn người đối diện lâu hơn một chút, hòng muốn xem kẻ thần bí đã giao dịch với gã là ai, tiếc là gã chẳng thể nhìn ra.

"Thành giao." Hắn khẽ liếc nhìn Tần Thiên Dự rồi đáp.

Sau đó không để đối phương có cơ hội nói thêm hắn trực tiếp biến mất khỏi căn nhà hoang bỏ lại một mình Tần Thiên Dự ở kia mà ngơ ngác.

Bỏ xa căn nhà hoang kia Tước Dạ Ảnh mới từ từ cởi áo choàng ra, ánh mắt hắn khẽ thay đổi nhìn chằm chằm chiếc hộp gỗ trên tay, nhẹ mở ra bên trong là một cây linh thảo - thứ mà có thể áp chế sự khát máu điên cuồng của hắn mỗi khi đến đêm trăng tròn.

Cây linh thảo này là một loại thực vật quý hiếm chỉ có Tần gia mới có khả năng trồng chúng, nếu như không phải vì cây linh thảo này hắn tuyệt đối sẽ không giao dịch với Tần Thiên Dự.

Mặc dù ngoài cây linh thảo này thì vẫn còn một cách để áp chế sự khát máu của hắn đó chính là uống máu của Sở Mặc nhưng mà hắn có chút không nỡ ra tay.

Sâu thẳm bên trong hắn dường như có thứ tình cảm khác lạ nào đó đang nhen nhóm, khiến hắn không ngừng thay đổi cách nhìn về Sở Mặc, đâu đó trong lòng hiện lên ý niệm muốn độc chiếm cô.

Biến cô thành của riêng mình hắn và duy nhất...

Hot

Comments

Phạm Nhung

Phạm Nhung

vì a đã có định mệnh của đời mình sao mà thích dc, sao mà mở lòng dc, có mở lòng thì con tim nó cũng ko rung đâu

2024-10-09

3

Phạm Nhung

Phạm Nhung

a cứ việc rung động, a Nham hưởng hết nha, a ấy trông còn ko kịp nữa là😂😂😂

2024-10-09

1

Phạm Nhung

Phạm Nhung

tất nhiên tôi có chuyện muốn a giúp đó là làm vk tôi, sống với tôi cả đời🤣🤣🤣

2024-10-09

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: ẤN KÍ.
2 Chương 2: KÍ ỨC MƠ HỒ.
3 Chương 3: GẶP LẠI HẮN.
4 Chương 4: ĐÔI MẮT ÂM DƯƠNG.
5 Chương 5: ÂM HỒN BẤT TÁN.
6 Chương 6: MÙI HƯƠNG QUEN THUỘC.
7 Chương 7: NHẬN RA.
8 Chương 8: ĐỪNG...QUA ĐÂY!
9 Chương 9: TIẾNG KHÓC GIỮA ĐÊM MƯA.
10 Chương 10: KHOẢNH KHẮC RUNG ĐỘNG.
11 Chương 11: ÁI MỘ.
12 Chương 12: Ý NGHĨ MUỐN CHẠY TRỐN.
13 Chương 13: CHẾT TIỆT! LẠI NỮA RỒI...
14 Chương 14: NGƯỜI ĐÀN ÔNG XINH ĐẸP.
15 Chương 15: TỰA NHƯ ĐÃ QUEN TỪ RẤT LÂU VỀ TRƯỚC.
16 Chương 16: GIAO DỊCH.
17 Chương 17: SỢ HÃI.
18 Chương 18: ĐỪNG SỢ, TÔI SẼ BẢO VỆ EM!
19 Chương 19: TRONG HỌA GẶP PHÚC.
20 Chương 20: TRÁI TIM THỔN THỨC.
21 Chương 21: NỤ HÔN BẤT NGỜ.
22 Chương 22: TƯƠNG TƯ.
23 Chương 23: TỰ LỪA MÌNH DỐI NGƯỜI.
24 Chương 24: THƯƠNG TÍCH ĐẦY MÌNH.
25 Chương 25: BẬT KHÓC NỨC NỞ.
26 Chương 26: TÌNH CẢM KHÓ NÓI THÀNH LỜI.
27 Chương 27: LIỆU CHÚNG TA CÓ THỂ HAY KHÔNG?
28 Chương 28: TRIỀN MIÊN.
29 Chương 29: PHÁT HIỆN.
30 Chương 30: ĐỐI MẶT.
31 Chương 31: ÂM THANH CỦA SỰ CHẾT CHÓC.
32 Chương 32: ĐẠI LỄ.
33 Chương 33: CƠN ÁC MỘNG.
34 Chương 34: SAU LỚP NGỤY TRANG.
35 Chương 35: TẤT CẢ...HÓA RA CHỈ LÀ MƠ.
36 Chương 36: HIỆN THỰC TÀN KHỐC.
37 Chương 37: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (1).
38 Chương 38: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (2).
39 Chương 39: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (3).
40 Chương 40: NGHÌN NĂM SAU, CHÚNG TA ĐỀU ĐÃ QUÊN.
41 Chương 41: ĐÔI LỜI NHẮN NHỦ.
Chapter

Updated 41 Episodes

1
Chương 1: ẤN KÍ.
2
Chương 2: KÍ ỨC MƠ HỒ.
3
Chương 3: GẶP LẠI HẮN.
4
Chương 4: ĐÔI MẮT ÂM DƯƠNG.
5
Chương 5: ÂM HỒN BẤT TÁN.
6
Chương 6: MÙI HƯƠNG QUEN THUỘC.
7
Chương 7: NHẬN RA.
8
Chương 8: ĐỪNG...QUA ĐÂY!
9
Chương 9: TIẾNG KHÓC GIỮA ĐÊM MƯA.
10
Chương 10: KHOẢNH KHẮC RUNG ĐỘNG.
11
Chương 11: ÁI MỘ.
12
Chương 12: Ý NGHĨ MUỐN CHẠY TRỐN.
13
Chương 13: CHẾT TIỆT! LẠI NỮA RỒI...
14
Chương 14: NGƯỜI ĐÀN ÔNG XINH ĐẸP.
15
Chương 15: TỰA NHƯ ĐÃ QUEN TỪ RẤT LÂU VỀ TRƯỚC.
16
Chương 16: GIAO DỊCH.
17
Chương 17: SỢ HÃI.
18
Chương 18: ĐỪNG SỢ, TÔI SẼ BẢO VỆ EM!
19
Chương 19: TRONG HỌA GẶP PHÚC.
20
Chương 20: TRÁI TIM THỔN THỨC.
21
Chương 21: NỤ HÔN BẤT NGỜ.
22
Chương 22: TƯƠNG TƯ.
23
Chương 23: TỰ LỪA MÌNH DỐI NGƯỜI.
24
Chương 24: THƯƠNG TÍCH ĐẦY MÌNH.
25
Chương 25: BẬT KHÓC NỨC NỞ.
26
Chương 26: TÌNH CẢM KHÓ NÓI THÀNH LỜI.
27
Chương 27: LIỆU CHÚNG TA CÓ THỂ HAY KHÔNG?
28
Chương 28: TRIỀN MIÊN.
29
Chương 29: PHÁT HIỆN.
30
Chương 30: ĐỐI MẶT.
31
Chương 31: ÂM THANH CỦA SỰ CHẾT CHÓC.
32
Chương 32: ĐẠI LỄ.
33
Chương 33: CƠN ÁC MỘNG.
34
Chương 34: SAU LỚP NGỤY TRANG.
35
Chương 35: TẤT CẢ...HÓA RA CHỈ LÀ MƠ.
36
Chương 36: HIỆN THỰC TÀN KHỐC.
37
Chương 37: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (1).
38
Chương 38: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (2).
39
Chương 39: MÁU NHUỘM ĐÊM MƯA (3).
40
Chương 40: NGHÌN NĂM SAU, CHÚNG TA ĐỀU ĐÃ QUÊN.
41
Chương 41: ĐÔI LỜI NHẮN NHỦ.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play