Ò ó oooo
lẹp bẹp lẹp bẹp
Tờ mờ sáng, tiếng dép của bà Tú vang vọng khắp sảnh nhà chính. Nó cứ liên tục kêu lẹp bẹp lẹp bẹp khiến Khương Mỹ có chút bực mình...
"Mẹ Tú..."
Nghe thấy giọng nói khàn đặc mới ngủ dậy của Khương Mỹ bà Tú cười ha hả dừng lại động tác nhảy nhót của mình, nhìn cô cười cười giọng hối lỗi nói. "Ai~ mẹ làm tiểu Mỹ tỉnh giấc rồi sao? Mẹ biết sai rồi con vào ngủ tiếp đi trời còn sớm lắm ngủ thêm lúc nữa rồi hẳn dậy..."
Ném cho mẹ Tú một cái nhìn ghét bỏ Khương Mỹ trở lại phòng mình rồi đóng mạnh cánh cửa lại. Để lại bà Tú với vẻ mặt oan ức..
Trở lại phòng Khương Mỹ cũng chả có tâm trạng ngủ tiếp nữa cô thay đồ rồi ngắm nhìn mái tóc dài của mình một lúc. Trong làng người lớn thường nói con gái ai tóc dài sẽ cho thấy người đó càng xinh đẹp.. cô mới không tin điều đó. Nhưng cô rất tự hào với mái tóc của mình cô yêu nó tới nỗi nghĩ rằng một ngày nào đó nếu cô cắt bỏ nó thì cô sẽ không thể sống nổi mất...
Xách chiếc làn nan trên tay cô thong thả đi ra phiên chợ buổi sớm. Cô rất thích đi chợ buổi sáng vì đồ mua vào lúc này là tươi ngon nhất việc đi lại như vậy cũng coi như là tập thể dục... Với lại các thím ở đây đều nói vía cô rất tốt vì vậy nên hay dục cô đi sớm mở hàng cho họ. Chợ tuy chỉ có chục người bán hàng nhưng nếu mỗi nơi mua một ít thì chắc chắn tiền ăn một tuần sẽ hết sạch trong một ngày mất.
"Trời ơi là Tiểu Mỹ sao, con càng ngày càng xinh gái trắng trẻo. Nào mau lại đây mua cho thím bó cần tây a.. đúng rồi thím còn có loại quả này mới lấy trên xì phố về đó."
Khương Mỹ có chút bất đắc dĩ nhìn bà thím đang nhiệt tình mời chào mình ở trước mắt kia. Vì không tiện từ chối nên cô đành đứng nghe bà thím luyên thuyên nói một lúc về loại củ mới gì đó.
"Tiểu Mỹ con mau xem , thím chỉ bán cho con thôi đấy mau cầm lấy dấu đi đừng để người khác thấy..." Không để cô có thể từ chối bà thím ngó nghiêng xung quanh xong liền nhanh chóng nhét đống củ cải trắng được bà thím hoa mĩ gọi là bạch ngọc kia vào làn.
Nhanh lẹ không một động tác dư thừa... rất giống mấy người buôn bán bột thuốc lậu ở sau núi lúc trước bị cảnh sát trưởng bắt đi kia.
Tách ra khỏi bà thím bán bạch ngọc ( củ cải trắng)... Khương Mỹ liền đi tới ngồi xuống chòi bánh đúc của bà Lẫm. Thấy cô tới bà Lẫm cũng không hỏi nhiều chỉ nhanh chóng lấy cho cô 3 cái bánh đúc và chén mắm tôm đã được vắt sẵn chanh từ trước.
"Sao lâu nay không thấy tiểu Mỹ tới..."
Khương Mỹ đang tận hưởng hương vị chiếc bánh nước chấm bà làm rất đặc biệt cô rất thích nó. Đang ăn thì nghe bà Lẫm hỏi cô không có trả lời ngay.... " Cái Nhung lâu nay không thấy đâu, lần này nó dận con lâu quá... đáng ra con không nên như thế với nó"
Bà Lẫm là bà lão cô từng giúp đỡ và bà ấy làm bánh đúc rất ngon cô cũng rất thích ăn nó. Chắc cũng vì thế nên cô thân với bà ấy hơn nhiều người khác... Với lại ở chỗ bà có thể thu lại rất nhiều chuyện hay, có lúc còn có thể là chuyện khó nói nổi của một gia đình mới cưới nào đó.
" Tiểu Mỹ.. con không nghe sao? Cái Nhung nó lấy chồng rồi."
"Cái gì!!"
Bà Lẫm giật mình khi thấy cô đột nhiên thất thố như thế. Bà dường như đã nhận ra điều gì đó liền nhanh chóng nói cho cô biết những gì bà nghe được từ những bà tám trong làng....
"Là hôm 15, tối hôm đó cha mẹ nó đột ngột thông báo cho mọi người biết tin nó kết hôn với phú hào ở làng bên. Quá đột ngột hỏi thì ba mẹ nó bảo nhà trai ưng nó quá với lại giá cũng cao nên không muốn đợi nữa."
Khương Mỹ không nuốt nổi nữa cô nhổ miếng bánh đúc đang nhai dở xuống đất. Khó hiểu mà hỏi bà "Thế nó không lên xì phố nữa à? Nó ham học như thế, há chi tìm lồng rồi lại tự tay bẻ luôn đôi cánh của mình đi như thế."
Tuy quen biết cô bạn này không lâu nhưng tính cách cô ấy như nào cô không phải là không rõ. Nếu bị ép hôn chắc chắn cô ấy sẽ chạy đến chỗ cô làm loạn một hồi.. chứ không phải tới bây giờ cô mới được biết thông qua lời kể từ một người lạ, dù cho có là bà Lẫm đi chăng nữa...
Bà Lẫm thấy trong giọng cô chứa đầy sự không tin nổi cũng đành thở dài. Quen cô bé lâu như vậy sao bà lại không hiểu cho đậu? Cứng đầu lại ngang không chịu nhún nhường... chỉ có thể để con bé tự mình thay đổi mà thôi. "Tiểu Mỹ biết mà đây là cái làng Hoa Dâm Bụt.. "
Nghe bà Lẫm nói thế Khương Mỹ lặng lẽ cúi thấp đầu xuống, không ai biết cô đang nghĩ gì. Ngay cả cô ấy bây giờ cũng không biết bản thân mình đang nghĩ gì.. bà Lẫm chỉ thấy tay Mỹ vẫn luôn không ngừng xé nhỏ miếng bánh đúc cứ như thế cho tới khi xé hết 2 cái bánh thì mới đứng dậy rời đi.
"Lẫm đem bố thí cho đám trẻ đang đứng ở đầu đường kia đi... trông gầy như mấy con chó ghẻ...."
Bà Lẫm nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của cô đi xa dần mới chậm rãi làm theo lời cô nói, tuy biết cô hay nói mấy lời nghe đau lòng nhưng quả thực cô bé này sống rất tình cảm. Cũng đúng nếu không tình cảm thì đã không đứng ra xin trưởng làng cho một người ngoài như bà bước chân vào ngôi làng bảo thủ như này.
Updated 32 Episodes
Comments