Cục lông trắng dính người.

"Không có gì đâu. Thiết nghĩ một con vật nhỏ bé như vậy cũng không thể gây tổn hại gì cho công ty chúng tôi."

Tề Minh một bên xua tay tỏ vẻ, một bên lại nhìn con vật nhỏ kia đầy ẩn ý nói: "Cơ mà đây là anh nuôi à?"

Hắn vừa nói vậy Sử Mục liền bày ra biểu tình không vui, bởi vì bị nghi ngờ. Tề Mình liền giải thích: "Tôi không có ý gì đâu."

"Chỉ là tôi thấy nó có vẻ hướng về người yêu của tôi nên mới có thắc mắc như vậy. Nếu Sử tổng không ngại có thể buông nó ra thử xem."

Lần này Sử Mục cũng giật mình, sau đó quay qua nhìn Thư Đán.

Không cẩn thận nhìn không biết, nhìn rồi mới càng kinh ngạc khí chất của Thư Đán, sau đó cảm thán Tề Minh thế mà thích kiểu như vậy. Tuy có chút ghen ghét khó hiểu vì sao vật nhỏ của mình lại thích Thư Đán, nhưng thân đang ở chỗ người ta, thiết nghĩ Tề Minh cũng không đến nổi đoạt yêu thích của mình nên Sử Mục vẫn thả cục lông trắng trên tay mình ra. Nhưng hắn vẫn có chút không tin vật nhỏ thật sự vì Thư Đán mới chạy ra nên chỉ đặt nó xuống bàn trà giữa họ.

Chỉ là sự thật quá mức khiến người đau đớn.

Cục lông trắng kia vừa được thả ra đã như tia chớp nhào về phía Thư Đán. Tốc độ vô cùng nhanh, trong miệng còn chít chít đầy quyến luyến. Lúc chạy tới mép bàn cũng không vì chút khoảng cách còn lại giữa bàn trà và Thư Đán mà rướn người nhảy phốc lên người anh.

Phặc phặc phặc duỗi mấy cái móng nhỏ bám vào quần áo anh một đường chạy lên đến cổ, sau đó vô cùng thân thiết cọ cọ vào da thịt nơi cần cổ tuyết trắng của Thư Đán, chít chít không ngừng.

Sử Mục ghen ghét đến đỏ cả mắt.

Mặc dù Tề Minh cũng kinh ngạc nhưng nhìn thấy biểu cảm của Sử Mục lại muốn cười.

Thư Đán thì khác. Nếu không phải có ba mươi mấy năm thành thục, anh có lẽ cũng đã không khống chế được cảm xúc mà nắm cục lông trắng kia lên cẩn thận ôn chuyện rồi. Giờ anh chỉ có thể tỏ ra điền nhiên, nhưng vẫn tỏ vẻ yêu thích dùng ngón tay mềm mại cọ cọ vật nhỏ kia.

Cục lông trắng có chất lông rất mượt mà, còn thơm tho, trắng như tuyết, không có chút tạp chất nào. Chỗ không có lông thì thuần một màu hồng xinh xẻo. Có thể nhìn ra nó được chăm sóc rất tốt, rất cẩn thận tỉ mỉ. Anh bất giác an tâm cho tình huống hiện tại của nó, dù có rất nhiều nghi vấn muốn hỏi nó.

Nhưng anh vẫn nhanh chóng nghĩ ra được cách thăm dò tình huống của nó. Thư Đán ngước mắt lên nhìn Sử Mục, bâng quơ hỏi: "Vật nhỏ này thật đáng yêu, không biết anh mua từ chỗ nào, có thể cho tôi biết không?"

Trong lúc anh hỏi, cục lông trắng vẫn bám vào trên cổ anh, như vậy trang sức bằng lông cao cấp, không hề muốn rời đi chút nào.

Sử Mục nhịn xuống cảm xúc muốn đem nó kéo về, một bên vẫn trả lời Thư Đán: "Không phải mua ở đâu, có một hôm tôi phát hiện nó xuất hiện trong tủ đầu giường của tôi. Lúc đó nó sống chết ôm chặt một miếng ngọc phật tôi có được từ một buổi đấu giá."

"..."

Thư Đán không tiếng động dùng đầu ngón tay gõ vào gáy cục lông trắng trên cổ mình như khiển trách.

"Chít..."

Cục lông trắng kia không hề biết hối lỗi là gì, còn dùng kỹ năng làm nũng bán manh vô địch của mình ra với ý đồ trốn trách bị trách phạt.

Thư Đán bó tay hết cách với nó. Anh lại nhìn Sử Mục, người này vẫn luôn đặt ánh mắt lên cục lông trắng trên cổ anh. Thư Đán không khó nhìn ra khát vọng trong đôi mắt hắn, anh cười nói: "Sau đó anh liền nuôi nó à?"

Tề Minh cũng bồi vào: "Không nghĩ tới Sử tổng lại thích những vật nhỏ như vậy."

Sử Mục không hề xấu hổ, vẫn ung dung nói: "Quả thật trước đây tôi chưa từng nuôi thú cưng, cho dù là chó. Chỉ là cảm thấy không ghét nó nên giữ lại thôi."

Có những người chỉ quan tâm cảm nhận của bản thân, chú trọng cái tôi cá nhân hơn cái nhìn của người khác. Mặc dù những người như vậy thường có địa vị hơn người mới có thể can đảm muốn gì làm nấy, nhưng thường thường những tình huống khác thường trên người họ mới càng thể hiện tình cảm chân thật của họ.

Thư Đán có thể nhìn ra Sử Mục thật tâm yêu thích cục lông trắng trên cổ anh. Nếu đã xác định nó không có nguy hiểm gì anh liền không đoạt thứ yêu thích người ta.

"Có thể thấy anh chăm sóc nó rất cẩn thận, những vật nhỏ thế này thường rất khó chăm sóc, anh nhất định đã rất nhẫn nại."

Vừa nói anh vừa bóc cục lông trắng trên cổ mình xuống, đưa cho Sử Mục.

Sử Mục lập tức đưa tay ra đón.

Nhưng ai biết cục lông kia vừa được thả vào tay hắn lại nhảy dựng lên, phốc một cái nhảy qua tay Thư Đán lại. Sau đó nó men theo cánh tay của anh một đường trèo thẳng lên đầu anh, làm ổ trên mái tóc mềm màu đen nhưng ẩn ẩn sắc bạc oánh nhuận khó tả của anh không hề có ý định muốn xuống.

"..."

"..."

"..."

Cả ba người trên sofa liền rơi vào trầm mặc.

Thư Đán cũng chỉ sửng sốt một chút rồi nén tiếng cười khi nhìn thấy biểu tình tan nát cõi lòng của Sử Mục, ho khan vươn tay ra với cục lông trắng trên đầu mình, giọng điệu mềm mại giấu giếm một tia nghiêm khắc không dễ nhận ra: "Ngoan, xuống đây nào."

"Chít..."

Cục lông trắng kia đáng thương kêu một tiếng, nhưng dưới cái nhìn chằm chằm của hai người còn lại, nó vẫn rầm rì nhảy lên tay anh.

Hot

Comments

Phạm Tuyết Mai

Phạm Tuyết Mai

thấy tr cái bay vô đọc còn chả kịp đọc văn án,thế mà túm đc mỗi chg đầu ghế vip☹️☹️🤣🤣

2024-08-18

4

Mèo Ú

Mèo Ú

Chắc là Thư Kỳ bỏ nhà đi lâu ko về phải hơm?

2025-02-21

1

Nguyễn Thảo

Nguyễn Thảo

hóng

2024-08-19

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play