Trịnh Đan Ny giật mình buộc miệng chửi thề. Gương mặt người kia không chút biến sắc, chỉ nghiêng đầu nhìn em.
“Có vẻ như em đang không hài lòng về ngôi nhà của tôi nhỉ?”
Trịnh Đan Ny nhìn kỹ người đối diện, đối phương là một cô gái tóc màu xanh dương pha chút xám, gương mặt nhỏ nhắn, mắt to môi đỏ, dáng người cao mảnh vừa vặn cao hơn em một cái trán. Còn chưa kịp phản ứng em đã nghe âm thanh lạnh nhạt từ người kia tiếp tục vang lên.
“Em chắc hẳn là con gái của Nhàn tỷ? Nước ép táo và rau hữu cơ bên trong rất đắt. Em muốn ăn gì? Tôi thực sự không chắc về những món em đã ăn ở quê nhưng hãy thử ăn những món đắt tiền này đi.”
Trịnh Đan Ny cau mày nhìn đối phương, em đang cố thẩm thấu lời nói vừa rồi. Người kia lại nở một nụ cười chế giễu.
“Nhìn em có vẻ rất kén chọn?”
“Chị là Trần Kha đúng không?”
“Chính là tôi đấy.”
Trịnh Đan Ny trừng mắt, không nhanh không chậm nhấn nhá từng chữ cho Trần Kha nghe được rõ.
“Chị có biết những gì chị vừa nói rất mất lịch sự không? Đó là cách bố chị đã dạy khi chào hỏi người khác à?”
Nói xong, Trịnh Đan Ny lập tức xoay người bỏ đi. Nhưng điện thoại trong tay đột nhiên vang lên tiếng của Trần Nam Thiến, hóa ra Trịnh Đan Ny vẫn chưa tắt điện thoại. Tiếng nói của Trần Nam Thiến làm cho Đan Ny bất ngờ rơi điện thoại xuống sàn.
Lúc cúi xuống định nhặt chiếc điện thoại lên thì đối diện em là một con chó giống pitpull to lớn, nó đang nhìn em. Chú chó nhe răng gầm gừ khi đối mắt với em làm cho em có chút hoảng sợ. Khi con chó từ từ tiến lại gần, Trịnh Đan Ny lập tức đứng lên vội vàng trốn phía sau lưng Trần Kha.
Trần Kha cũng rất hợp tác, vẫn khoanh tay đứng trước mặt Đan Ny chỉ cười cười chứ không có ý la mắng chú chó hay làm gì khác. Trịnh Đan Ny nhìn thấy chú chó kia vẫn đang gầm gừ liền nhìn quanh tìm vũ khí, em bắt được một cái chảo chống dính nhỏ liền muốn ném về phía đó.
Trần Kha lúc này mới phản ứng bắt lấy tay Trịnh Đan Ny. Em đương nhiên là vùng vẫy muốn thoát khỏi tay Trần Kha.
“Tôi sẽ làm con cầy đó thành 7 món.”
Trần Kha càng nắm chặt tay em hơn cô áp sát em vào tường, ánh mắt có phần cảnh cáo.
“Hachi sẽ không làm hại em, nó cũng là thú cưng của tôi. Em tốt nhất không nên đụng vào nó.”
Ở khoảng cách gần như vậy, Trịnh Đan Ny mới thấy ở mắt Trần Kha thật sự cuốn hút, một cái cổ cao kiêu hãnh và mùi hương rất mê người. Trần Kha lại nhìn thấy trên gương mặt tròn trong sáng ánh lên vẻ hồng hào, đôi mắt vừa to tròn vừa đen đang long lanh nhìn mình, trong lòng đột nhiên có chút vui vẻ.
“Nếu em không thích Hachi, tôi có thể chuyển nhà cho nó. Xem như là quà gặp mặt của tôi và em.”
Nói xong Trần Kha để lại một nụ cười mỉm và rời đi. Trịnh Đan Ny lấy lại tâm tình, vừa xoa cổ tay vừa mắng ra khỏi miệng một câu đủ lớn để Trần Kha nghe thấy.
“Bệnh thần kinh!”
Vì Trịnh Đan Ny không xuống ăn xế nên Trần Vệ quyết định đặt một bữa tiệc tối tại nhà hàng sang trọng để chào đón Trịnh Đan Ny và người vợ Kiều Nhàn của mình. Ông muốn nhanh chóng để Đan Ny hòa nhập vào cuộc sống gia đình, cũng là chính thức tuyên bố với các con mối quan hệ hiện tại của bản thân và Kiều Nhàn.
Trần Kha đã gặp qua Kiều Nhàn mấy lần, thường chỉ gọi cô ấy là Nhàn tỷ, 2 người rất thân thiết trò chuyện vui vẻ dưới phòng khách. Buổi tối, Trần Kha khoác lên mình một bộ suit màu xám vô cùng lịch thiệp và sang trọng. Nhân vật chính được ba người chờ đợi lại cố ý trốn trong phòng không muốn xuống, đến khi cảm thấy đã đủ lâu thì chọn đại một cái váy thun đơn giản nhất khi trước đã đi chơi với Trần Nam Thiến mặc vào.
Lúc Nhàn tỷ nhìn thấy Trịnh Đan Ny bước xuống liền tỏ vẻ không hài lòng. Trong khi Trần Vệ chỉ cười cười cho qua thì Trần Kha lại chăm chú nhìn em, cô cảm thấy cô bé này thực sự có chút thú vị. Ánh nhìn của Trần Kha không hề giấu giếm vì vậy khi Trịnh Đan Ny bước ngang qua chỗ Trần Kha liền cố ý lườm một cái.
Updated 34 Episodes
Comments