“Chị nhìn đủ chưa?”
Dù vậy em vẫn không đứng lại mà đỏng đảnh đi thẳng ra xe, chui vào ghế sau an tĩnh chờ. Trần Kha vô thức bật cười, lúc ở ghế phụ cũng cố ý liếc nhìn kính chiếu hậu tìm kiếm Đan Ny. Cô phát hiện Đan Ny luôn nhìn vào điện thoại nhắn tin với ai đó, có chút tò mò trong lòng, Trần Kha tự hỏi liệu em đã có người yêu chưa?
Sau khi đến bữa tiệc tối, Trần Kha đưa tay mời Đan Ny ngồi xuống một cách lịch sự. Bất ngờ Đan Ny cũng lịch sự đưa tay ra mời lại, Trần Kha đang quan sát vừa có ý định nhấc chân lên thì bàn tay Đan Ny đã chặn phía trước ngực cô, em bỏ qua Trần Kha mà ngồi xuống ghế. Thì ra chỉ là muốn chọc Trần Kha thôi.
Cả buổi tối mặc kệ Trần Vệ và Nhàn tỷ cười cười nói nói, Trần Kha và Đan Ny vẫn liếc nhau đầy mùi thuốc súng. Có vẻ như giữa 2 người đang có một sự cạnh tranh bí mật, Trần Kha không phải người hẹp hòi cảm thấy không khí không tốt nên có ý xin về trước.
Cô vừa đứng dậy đã bị Trần Vệ gọi lại, ông cũng nhận ra Đan Ny không vui nên muốn Trần Kha đưa con bé về. Dù có thêm một chuyện không vui nữa nhưng Đan Ny cũng không muốn ở lại nhìn đôi tình nhân già tình tứ. Lúc ra đến xe Đan Ny muốn mở cửa sau bước vào nhưng cửa mãi không mở ra, có chút tức giận liền tìm Trần Kha nói chuyện. Đan Ny đập kính xe ầm ầm, Trần Kha cứ trơ ra nhìn.
“Chị có thể từ chối ngay lúc ở bàn ăn mà?”
Trần Kha hạ cửa kính ghế phụ xuống.
“Tôi không phải tài xế của em.”
Nghe vậy, Trịnh Đan Ny cảm thấy vẫn nên ngồi ghế phụ, em chấp nhận mình có chút thất lễ. Kéo một cái, cửa phụ liền mở ra. Lúc đã an ổn ngồi ở ghế phụ, Trần Kha đã tập trung lái xe, em miễn cưỡng nhìn sang Trần Kha.
“Xin lỗi, tôi không cố ý xem chị là tài xế.”
Vốn Trịnh Đan Ny nghĩ em đã lùi bước thì Trần Kha cũng sẽ dễ chịu với em. Nhưng câu tiếp theo của Trần Kha đã trực tiếp đánh tan suy nghĩ đó.
“Ờ, dù em có ngồi ghế phụ thì tôi cũng không xem em là bạn.”
Mặc dù trung khuyển thích chọc nhưng Trần Kha vẫn thầm khen nhóc con hiểu lễ nghĩa. Trịnh Đan Ny thở hắt, chính là Trần Kha gây chiến trước. Xe vẫn đang chạy bên trong xe mỗi người một câu, mục đích đều là công kích đối phương.
“Ai muốn làm bạn với chị chứ?”
“Em viết hẳn lên mặt còn gì.”
“Bịa đặt, quen thói xấu nên nghĩ ai cũng xấu như chị.”
“Tôi có quyền.”
“Chị có quyền gì chứ?”
“Em đến ở nhà tôi, xài đồ của tôi đi xe của tôi, tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút đi.”
“Sớm đã biết người có tiền các người tự cao tự đại, nhưng từng tuổi này vẫn xài tiền của bố thì đừng lên mặt dạy đời tôi.”
Trần Kha nghe vậy liền không vui, đánh tay lái tấp vào lề, mở khóa cửa bên ghế phụ. Lạnh nhạt bỏ một câu.
“Xuống xe.”
Trịnh Đan Ny cũng không nhường, đuổi thì xuống. Nhưng không ngờ ngay khi em vừa xuống xe thì Trần Kha liền đạp ga đi mất. Lúc này em mới cảm thấy hoảng sợ. Nơi đây là đường cao tốc, chỉ có xe container qua lại thường xuyên, tuyến đường này không có xe buýt cũng vắng bóng ô tô con. Trong lòng Trịnh Đan Ny thực sự hoảng loạn, càng sợ càng mắng Trần Kha thậm tệ hơn.
“Đồ đáng ghét.. Trần Kha chị thực sự rất đáng ghét. Chết tiệt!”
3 phút trôi qua như 3 ngày với Trịnh Đan Ny, giữa nơi này không có người, nếu có ai đó giở trò thì em tiêu rồi. Cuối cùng cũng có một chiếc xe thể thao đi ngang, chị gái dễ chịu cho Đan Ny đi nhờ. Trên xe, Đan Ny liên tục cảm ơn. Lưu Lực Phi cứ cười cười, thầm tán thưởng sự hồn nhiên của em.
“Chị đang trên đường đến một bữa tiệc cộng đồng. Em có muốn tham gia cùng không?”
Trịnh Đan Ny ban đầu muốn từ chối, nhưng nghĩ lại nếu mình không về nhà thì Trần Kha khó mà giải thích với Trần Vệ. Nếu đúng như em nghĩ Trần Kha sẽ bị la mắng vì dám bỏ em ở nơi vắng vẻ này, biết đâu được còn bị cắt tiêu xài.
"Được ạ. Dù sao em cũng muốn có thêm bạn ở Thâm Quyến.”
Lưu Lực Phi tỏ vẻ hài lòng, dẫm chân ga lao vun vút. Trịnh Đan Ny có nằm mơ cũng chẳng ngờ Lưu Lực Phi là bạn đồng niên của Trần Kha, đến đón Đan Ny chính là việc mà Trần Kha nhờ cậy.
Updated 34 Episodes
Comments