Chương 3: Lâm Khánh Hưng là bạn của anh họ hả?

Hai người làm gì mà không ra mở cửa vậy hả?

Bạch Phúc đạp cửa đi vào, khuôn mặt nhăn nhó vì không ai chịu ra mở cửa. Nhưng cũng có lý do hết cả, do Bảo Vy không cho Như Hoa ra mở cửa nên mới chưa mở cửa thôi. Rồi Bạch Phúc đem đồ lên phòng cất, lát sau, cậu ấy đi xuống ngồi ở ghế sofa xem tivi. Cô lon ton chạy tới ngồi, mỉm cười với anh họ mình nói:

- Anh à, anh có thể không giám sát em được không?

Bạch Phúc bèn đáp lại:

- Tưởng anh mày muốn chắc. Không muốn về đâu nhưng mà vì yêu cầu của thím Lam nên anh mới làm thôi. Con gái con đứa, đánh nhau hoài.

Thêm 7749 câu của Bạch Phúc không thể kể hết.

Bị nghe bài ca con cá của anh họ mình như thế nên cô chút bĩu môi, mếu máo nhưng có vẻ cậu ấy không quan tâm cho lắm. Rồi cậu ấy lên tiếng tiếp:

- Mai anh chuyển tới học ở trường em đó nhóc.

Cô hoang mang lo lắng, muốn khóc ròng luôn, vậy là chết cô rồi, sau này phải tém đánh nhau lại thôi. Như Hoa đi ra thấy cô mếu máo liền đoán một phần câu chuyện. Bỗng tự nhiên cô mới kể lể chuyện ngày hôm qua cho anh họ mình nghe, Bạch Phúc nghe xong kiểu... đơ người vài giây, nghĩ thầm: "Ủa? Nghe tên quen vậy ta?", cô thấy vậy liền nhìn mặt cậu mà nói:

- Anh có thấy anh ta có đáng ghét không? Em không ngờ là oan gia như thế luôn ấy, hừ...

Cậu nghe xong mới hỏi:

- Nhắc lại cho anh xem cậu ta tên gì?

Cô nhanh chóng trả lời:

- Lâm Khánh Hưng, mà anh quen anh ta à?

Cậu nghe liền cười khà khà, cô nhíu mày, tỏ vẻ khó hiểu rồi tự hỏi trong đầu mình: "Người anh này có vấn đề rồi, tự nhiên mình đang kể mà cười!" Rồi Bạch Phúc cốc đầu cô một cái rõ đau, cô ôm đầu mếu máo rồi lại nhõng nhẽo với cậu, rồi cậu mới bảo:

- Bạn anh đấy.

Gì? Khánh Hưng là bạn của anh trai mình sao? Ôi giời ơi, cô không thể tin được tai mình đã nghe những gì luôn. Dù là anh em họ nhưng lại bằng tuổi nhau, vì cậu ấy là con trai của bác cả mà bác cả lại là anh trai ruột của bố cô nên chức nó cao hơn. Cô nằm xuống ở ghế sofa mà vùng vằn nói:

- Sao anh lại là bạn của tên đáng ghét kia chứ? Tại sao hả?

Cậu ấy nhún vai tỏ vẻ mình có biết gì đâu, rồi đi lên lầu luôn, tránh phải gặp những câu hỏi điên khùng vừa ngớ ngẩn của cô nữa. Như Hoa thấy vậy liền lắc đầu rồi kéo cô dậy để đi shopping cho thanh thản đầu óc.

Khi đang trên đường đi, đang cầm tay nhau chạy tung tăng đến trung tâm thương mại để đi mua quần áo thì gặp lại người quen, bạn cũ từng rất thân thiết của hai cô - Vương Lan Nhã, vì một chút xích mích nên không chơi với nhau nữa. Ba người đi lướt qua nhau như người dưng không quen biết, tự nhiên Lan Nhã dừng bước đi của mình rồi quay lại nhìn hai người đang đi vui vẻ kia, nhếch mép cười một cái, rồi mới thốt lên:

- Chào hai bạn cũ, sắp gặp lại nhau rồi đó.

Nhìn một lúc thì cô ta tiếp tục bước đi, còn hai cô thì ở trong trung tâm thương mại, tại một shop áo quần hàng hiệu. Hai cô muốn rất nhiều bộ, mà bộ nào cũng đắt hết trơn. Một túi to và đầy được hai cô xách ra, vừa cười thích thú vừa ngắm nghía nó. Xong rồi hai cô đi chơi công viên đã đời mà quên lỗi về luôn, chơi chán rồi thì đi tới quán bar quẩy nhạc tưng bừng, khuya lơ khuya lắc một giờ sáng mới về. Hai cô rón rén nhẹ nhàng bước đi lên phòng, tránh tiếng động to để không bị Bạch Phúc phát hiện ra. Nhưng cậu ấy phát hiện ra rồi, cậu mở công tắc một cái, đèn trong phòng khách sáng trưng, hai cô luống cuống đi lên phòng trong một nốt nhạc, tắm rửa xong đắp chăn ngủ luôn. Cậu ấy lấy tay đập trán suýt nữa là bắt hai tụi cô để phạt rửa cả đống chén dĩa đằng kia mà không được rồi, cậu tắt đến xong rồi vào phòng ngủ để mai còn đi học.

Sáng hôm sau, ngày 31 tháng 8 năm 20XX, có một tiếng khá là "nhỏ" phát ra trong nhà, một tiếng không điếc tai là mấy...

- DẬY ĐI HỌC KHÔNG HẢ??

Hai cô đang lúc ngủ ngon trên giường cỡ lớn, nghe tiếng hét của Bạch Phúc mà giật mình tỉnh dậy, xem đồng hồ thì đã gần bảy giờ kém rồi, hai cô gấp gáp xuống giường đánh răng rửa mặt sạch sẽ, thay áo quần đi học xong chạy xuống lầu thì Bạch Phúc đang đứng chống nạnh chờ đợi. Rồi cậu ra hiệu hai người ra xe trước để cậu chở đi. Khi đến trường, mọi người lại bàn tán xôn xao vì hai cô và người mới chuyển trường, chính là Bạch Phúc anh họ của cô.

- Ôi, đẹp trai quá đi...

- Khuôn mặt kia làm mình u mê rồi.

- Mà hai hoa khôi của mình có quan hệ gì với anh chàng đẹp trai kia nhỉ??

- Cậu đẹp trai làm người yêu mình đi…

Rất nhiều người đổ xô mà khen ngợi Bạch Phúc. Hương Nhi thấy đông người nên liền hỏi:

- Gì đấy?

Một học sinh mới bèn trả lời:

- Có học sinh mới đến đó. Tuy không bằng hai nam thần của tụi mình nhưng vẫn đẹp trai đó.

Hương Nhi nghe vậy liền ngó nghiêng nhìn, cô ta ngạc nhiên vì vẻ đẹp của Bạch Phúc. Nhưng cô ta vẫn cứ nghĩ trong đầu: "Sao hai người đó lại đi với anh đẹp trai kia nhỉ? Đáng ghét!". Rồi đến lượt Khánh Hưng với Chí Kiên vào sân trường, mọi người lại hò hét như hồi nãy. Nhưng có vẻ không quan tâm, chỉ thấy hai người đi thẳng vào lớp.

Hot

Comments

Trang Dạ Huyền

Trang Dạ Huyền

Vậy là tụ họp về cùng 1 lớp luôn à kể cả cô bạn cũ kia

2024-11-04

6

Trang Dạ Huyền

Trang Dạ Huyền

Sao lại k thể chứ nè, như vậy mới có nhiều chuyện để nói chứ, trái đất tròn mà

2024-11-04

7

👑 Kim Sứa 💎

👑 Kim Sứa 💎

Mừng chị bé ra truyện mới ạaa

2024-11-04

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play