Thời gian tựa mây trôi, thoáng chốc mà như một kiếp người vụt qua. Từ những hài đồng ngây ngô năm ấy, Lăng Vũ và Yên Nhi giờ đều đã trưởng thành, khoác lên mình khí chất thanh tú và phong thái khác biệt. Lăng Vũ, thiếu gia nhà tướng quân, phong độ uy nghiêm; còn Yên Nhi, tiểu thư Mạnh gia, mang vẻ đẹp dịu dàng của người con gái từ chốn khuê phòng. Tuy cùng trải qua những buổi tiệc, giao lưu giữa các gia tộc quyền quý, nhưng giữa họ chỉ là những ánh nhìn thoáng qua, những mối nhân duyên tựa như cơn gió thoảng bên tai.
Vào một ngày xuân tươi sáng, khi những đóa hoa mận rực rỡ sắc màu tô điểm khắp vườn, gia tộc Lăng tổ chức yến tiệc linh đình để mừng thọ phu nhân. Quan khách tề tựu đông đủ, tiếng đàn hát rộn ràng, hoa đăng khắp nơi sáng rực như ban ngày. Dưới mái đình khéo léo trang trí, các tiểu thư công tử từ các gia đình danh tiếng tề tựu đông vui, tiếng cười tiếng nói vang dội giữa khung cảnh hữu tình.
Yên Nhi, như đóa hoa trắng thuần khiết, diện chiếc váy lụa xanh nhạt thanh nhã bước đến tiệc, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn, nhưng nét mặt vẫn giữ vẻ dịu dàng trầm lặng. Nàng đi dạo quanh hoa viên, ngắm nhìn cảnh vật mà không mảy may chú ý đến bao ánh mắt ngưỡng mộ xung quanh. Từ xa, Lăng Tường – nhị công tử của Lăng gia – vô tình nhìn thấy nàng, mắt không rời bóng dáng mảnh mai ấy. Lăng Tường mỉm cười bước đến, trong lòng đã khấp khởi muốn bày tỏ thiện cảm.
“Nương tử Mạnh gia, nàng thật có duyên cùng hoa đêm nay,” Lăng Tường nhẹ giọng mở lời, dáng vẻ điềm tĩnh, trong mắt hiện lên vẻ mến mộ.
Yên Nhi thoáng bất ngờ khi thấy một vị công tử áo trắng phong nhã chào hỏi mình, song nàng vẫn đáp lại bằng nụ cười nhã nhặn, giọng nói nhẹ nhàng: “Lăng công tử quá lời rồi, Yên Nhi chỉ là một tiểu nữ bình thường, nào dám so cùng hoa lá chốn này.”
Lăng Tường khẽ cười, tiếp tục trò chuyện đôi ba câu về cảnh sắc, không chút gượng ép, làm cho Yên Nhi dần cảm thấy thoải mái hơn. Hắn vô cùng khéo léo, dẫn dắt câu chuyện tự nhiên, ánh mắt không khỏi chứa đựng sự quan tâm kín đáo. Trong khi đó, không xa nơi ấy, Lăng Vũ lặng lẽ đứng một bên, ánh mắt thoáng vẻ không vui khi thấy Lăng Tường và Yên Nhi chuyện trò thân mật.
Từ nhỏ, Lăng Vũ và Lăng Tường đã không mấy hòa hợp, một phần vì Lăng Vũ luôn là người nghiêm nghị, ít lời, trong khi Lăng Tường lại khéo léo, biết cách lấy lòng người khác. Nay thấy Lăng Tường đang tận dụng sự hoạt ngôn để tạo mối quan hệ thân mật cùng Yên Nhi, trong lòng Lăng Vũ không khỏi dâng lên chút khó chịu, dẫu bản thân cậu cũng chẳng rõ vì sao.
Yến tiệc kéo dài đến đêm khuya, ánh đèn vẫn sáng rực trong khu vườn. Các vị quan khách lần lượt rời đi, chỉ còn lại những gia nhân dọn dẹp. Lăng Tường đi theo tiễn khách, vẫn không quên quay đầu nhìn về hướng Yên Nhi, ánh mắt như thể muốn ghi nhớ từng cử chỉ của nàng. Yên Nhi đứng bên hồ sen ngắm cảnh, vẻ đẹp thanh thoát ấy dưới ánh trăng khiến Lăng Vũ vô thức tiến đến gần.
Yên Nhi thoáng nhận ra bóng dáng một người con trai cao lớn đang tiến đến, nàng ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt thâm trầm của Lăng Vũ. Chàng nhìn nàng một lúc, đôi mắt ấy tựa như cất giấu cả trăm ngàn điều không nói. Không muốn phá vỡ bầu không khí yên tĩnh, Yên Nhi cúi đầu nhẹ, khẽ chào: “Lăng đại công tử.”
Lăng Vũ gật đầu, giọng nói trầm ấm vang lên: “Tiểu thư Mạnh gia thích phong cảnh hồ sen này ư?”
Yên Nhi cười nhạt, đáp lời một cách ôn nhu: “Phong cảnh tĩnh mịch thế này rất hợp ý ta, khiến lòng người được yên bình giữa cuộc sống xô bồ.”
Lăng Vũ nghe vậy, khẽ gật đầu, rồi đứng bên cạnh nàng lặng ngắm hồ sen, đôi mắt bình thản mà cũng như ẩn chứa nỗi lòng khó tả. Cả hai đứng đó, như thể đang chìm trong một giấc mộng thanh bình, không cần lời nói, chỉ cần lặng yên cảm nhận từng làn gió nhẹ thoảng qua.
Tuy nhiên, không lâu sau, Lăng Tường từ xa trở lại, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì không khỏi chau mày, trong lòng dâng lên chút cảm giác bất mãn khó nói thành lời. Hắn bước đến, giọng nói cố giữ vẻ thân mật nhưng có phần gượng gạo: “Đại ca, tiểu thư Yên Nhi, chẳng hay đang bàn luận điều chi thú vị mà có vẻ tĩnh lặng thế?”
Lăng Vũ thoáng liếc nhìn Lăng Tường, ánh mắt chợt trở nên lạnh lùng. Nhưng cậu chỉ nhàn nhạt đáp lại: “Chỉ là vài lời về phong cảnh mà thôi.”
Yên Nhi nhận thấy sự căng thẳng trong ánh mắt của hai huynh đệ nhà Lăng, nàng khẽ mỉm cười để xua đi bầu không khí nặng nề, cúi chào hai người: “Giờ đã khuya, Yên Nhi xin phép cáo lui trước, cảm tạ hai công tử đã trò chuyện.”
Nàng rời đi với dáng vẻ thanh thoát, để lại Lăng Vũ và Lăng Tường đứng đó. Khi bóng nàng vừa khuất sau cổng vòm, Lăng Tường không kìm được, nhìn thẳng vào Lăng Vũ, giọng nói pha chút oán trách: “Đại ca, chẳng lẽ trong lòng huynh thực sự không có chút ý niệm gì với nàng?”
Lăng Vũ chỉ đáp lại bằng một cái nhìn thản nhiên, không gợn chút cảm xúc: “Tiểu thư Mạnh gia là một tiểu thư gia giáo, bận tâm đến những chuyện như thế chỉ làm tổn thương nàng. Huynh mong đệ cũng hãy cư xử đàng hoàng, chớ nên mượn lời đùa cợt mà gây hiểu lầm.”
Lăng Tường nghe vậy, lòng thầm tức giận, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Hắn hít một hơi sâu, rồi đáp lời bằng giọng nhạt nhẽo: “Đại ca quá nghiêm nghị rồi. Chẳng phải Yên Nhi cũng vui vẻ khi chuyện trò với đệ đó sao?”
Lăng Vũ không đáp lại, chỉ khẽ nhếch môi cười lạnh, ánh mắt như có chút xem thường, rồi quay người rời khỏi. Cậu không muốn đôi co về những điều hời hợt với nhị đệ của mình, càng không muốn vì chuyện nhỏ nhặt mà làm tổn thương đến tiểu thư Mạnh gia.
Thế là đêm yên ắng trôi qua, nhưng những cảm xúc ngổn ngang giữa hai huynh đệ nhà Lăng vẫn còn đó, như đợt sóng ngầm lặng lẽ. Mối nhân duyên tưởng như vô tình mà kỳ thực lại như sợi chỉ mong manh kết nối ba người, chẳng biết sẽ dẫn họ đi tới đâu, khi lòng người vốn dĩ chẳng phải một màu đơn giản.
Updated 21 Episodes
Comments