Chiến trường không bao giờ ngừng, như làn sóng vỗ về bờ cát, dai dẳng và tàn nhẫn. Lăng Vũ vẫn đứng vững, tay nắm chặt thanh kiếm, ánh mắt không rời khỏi địch quân trước mặt. Dù trong lòng có những nỗi hoang mang, dù mỗi đêm trôi qua, cậu lại cảm thấy mình càng thêm cô đơn, nhưng trong khoảnh khắc này, cậu biết mình không thể lùi bước.
Cách đây vài ngày, bức thư từ gia đình Cao đã đến tay cậu, nhưng nội dung trong đó lại như một ngọn gió lạnh thổi qua trái tim cậu. **“Tiểu thư Cao Lệ An, do sức khỏe yếu dần, đã không thể tiếp tục ở lại lâu dài…”** Câu chữ ấy, tưởng chừng như đã cắt đứt mọi hi vọng, nhưng Lăng Vũ không cho phép bản thân mình để nỗi đau chi phối. Cậu đã quen với sự khắc nghiệt của chiến trường, quen với sự mất mát, nhưng những gì cậu không thể làm là gục ngã. Mặc dù tâm trí không ngừng bị vương vấn bởi hình ảnh Cao Lệ An, nhưng cậu vẫn phải đứng dậy, vẫn phải chiến đấu.
Trên chiến trường, không có chỗ cho sự yếu đuối, không có chỗ cho những giây phút thua cuộc. Lăng Vũ hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Phía trước là sự sống còn của cả một vương triều, là sự tồn vong của những người chiến hữu, là sự trông chờ của những người yêu thương. Những nỗi lo, những cảm giác thất vọng chỉ là những bóng ma không thể tồn tại trong một người lính. Lăng Vũ không thể cho phép mình chùn bước, dù trong lòng cậu vẫn âm ỉ nỗi niềm không thể gọi tên.
Giữa đêm, tiếng trống trận vẫn vang lên khắp nơi, âm thanh ấy thê lương, nhưng cũng không thiếu sự mạnh mẽ. Lăng Vũ đứng trong hàng ngũ tiên phong, nhìn sang bên cạnh, thấy những người lính đều không hề có dấu hiệu sợ hãi. Họ đều chiến đấu với một tinh thần kiên cường, dù biết rằng phía trước là hiểm nguy đang chờ đợi.
Khi tín hiệu tấn công được phát ra, Lăng Vũ dẫn đầu đội quân xung phong, không một chút do dự. Cậu đâm kiếm vào đội quân địch, nhanh chóng giành lại thế trận. Một trận chiến khốc liệt, máu nhuộm đỏ đất. Lăng Vũ lao vào như một cơn cuồng phong, từng đòn tấn công như mảnh thép sắc bén, chặt đứt mọi sự ngăn cản. Cậu chiến đấu không phải chỉ vì nghĩa vụ, mà còn vì niềm tin duy nhất cậu còn giữ trong lòng – chiến thắng.
Trận chiến kéo dài suốt mấy ngày đêm. Mặt trời không bao giờ kịp ló dạng trong suốt những giờ phút đó. Mỗi một đợt tấn công lại khiến cho Lăng Vũ cảm thấy mệt mỏi, không chỉ vì thân xác rã rời, mà còn vì tâm hồn. Cao Lệ An, nàng ở đâu? Cậu không nhận được một tin tức nào từ nàng suốt thời gian dài, và điều này khiến lòng cậu không khỏi bối rối. Nhưng cậu không thể dừng lại. Cậu đã hứa với bản thân rằng sẽ không bỏ cuộc, dù thế nào đi nữa.
Ngày thứ ba, quân địch cuối cùng cũng bị đẩy lùi, chiến thắng đã nghiêng về phía Lăng Vũ và quân đội của cậu. Lần này, cậu đã không lùi bước, dù chỉ trong một khoảnh khắc. Dù có thể mệt mỏi đến đâu, dù có thể lòng cậu nặng trĩu, nhưng một người lính phải có trách nhiệm. Cậu không thể quên đi mục tiêu của mình.
Sau trận chiến, khi mọi thứ lắng xuống, Lăng Vũ được chỉ huy gọi vào trong doanh trại để nghe báo cáo kết quả. Mọi người đều hân hoan, nhưng ánh mắt của cậu vẫn lạnh lùng, không có niềm vui. Thứ cậu mong chờ không phải là chiến thắng này, mà là một tin tức từ Cao gia.
Khi bước vào trại, một người lính chạy đến, trao cho cậu một phong thư. Tim cậu bỗng đập mạnh. Đây là thư của Cao gia? Cậu không thể chờ đợi thêm nữa, vội vàng xé phong thư ra. Nhưng khi nhìn vào những dòng chữ quen thuộc, trái tim cậu bỗng dưng thắt lại. Đó không phải là bức thư từ Cao Lệ An, mà là một bức thư khác, từ chính Cao gia.
*“Lăng Vũ, chiến thắng này là một điều đáng mừng, nhưng ta tiếc rằng tiểu thư Cao Lệ An đã không thể đợi được ngày mà chàng trở về. Nàng đã ra đi trong im lặng, không muốn làm cản trở bước chân của chàng trong cuộc chiến này. Nhưng chúng ta tin rằng, tình cảm của nàng dành cho chàng vẫn vẹn nguyên, dù không còn cơ hội gặp lại.”*
Lăng Vũ đứng như trời trồng, bức thư rơi khỏi tay, ánh mắt cậu trống rỗng. Những lời cuối cùng trong thư như những lưỡi dao đâm thẳng vào tim cậu. Cao Lệ An ra đi? Nàng thật sự không đợi được nữa sao? Cậu không biết phải làm gì, không biết phải đối diện với nỗi đau này như thế nào. Nhưng cậu hiểu một điều rõ ràng: trong chiến tranh, mọi thứ đều có thể thay đổi trong một khoảnh khắc, và có những điều mất đi mà không thể cứu vãn.
Lăng Vũ hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi cảm xúc ra ngoài. Dù sao đi nữa, cậu không thể để cảm xúc chi phối mình trong lúc này. Quân đội vẫn cần cậu. Tổ quốc vẫn cần cậu. Và bản thân cậu, dù có đau đớn đến đâu, vẫn phải tiếp tục chiến đấu.
Nắm chặt thanh kiếm, Lăng Vũ ngẩng cao đầu. Chiến thắng chỉ là một phần trong cuộc chiến, và cuộc chiến này chưa kết thúc. Cậu vẫn còn một con đường phía trước, một con đường mà cậu phải đi đến tận cùng, dù không biết sẽ có bao nhiêu đau đớn và mất mát.
Updated 21 Episodes
Comments