Thời gian trôi qua như dòng nước lặng lẽ, không hề báo trước. Câu chuyện về Yên Nhi và Lăng Vũ, dù không có những lời hứa hẹn hay lời nói hoa mỹ, nhưng lại thấm đượm trong những ánh mắt và nụ cười. Những buổi tiệc đình đám không ngừng diễn ra, và hai người vẫn chẳng hề gặp lại nhau ngoài những cái nhìn thoáng qua, như mây trời cách biệt. Tuy nhiên, trong lòng Lăng Vũ, một hình bóng vẫn mãi hiện hữu như ánh trăng sáng trong đêm tối—đó là Cao Tiểu Thư.
Cao Tiểu Thư, hay còn được biết đến với danh hiệu “Bạch Nguyệt Quang” trong lòng Lăng Vũ, là một tiểu thư sinh trưởng trong gia đình danh giá, con gái duy nhất của Cao lão gia – một thương gia lừng lẫy trong kinh thành. Với vẻ đẹp dịu dàng, khí chất thanh cao, Cao Tiểu Thư luôn là ánh trăng sáng nhất giữa vườn hoa. Mỗi lần xuất hiện, nàng đều thu hút mọi ánh mắt ngưỡng mộ, những người trai tài gái sắc cũng phải ngẩn ngơ, tựa như bất kỳ ai nhìn vào cũng cảm thấy nàng là tiên nữ bước ra từ tranh vẽ.
Lăng Vũ biết Cao Tiểu Thư từ khi còn nhỏ, nhưng chỉ là những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, thoáng qua trong những dịp tiệc tùng. Trong mắt cậu, nàng là một người hoàn mỹ đến mức không thể với tới. Cảm giác ngưỡng mộ ấy dần trở thành thứ tình cảm khó nói, nhưng trong suốt thời gian dài, Lăng Vũ vẫn luôn tự nhủ rằng mình chỉ đơn giản là kính trọng nàng như một người bạn tốt, một người tri kỷ.
Mỗi lần Lăng Vũ nghĩ về Cao Tiểu Thư, hình ảnh nàng dịu dàng, ôn hòa lại hiện lên rõ rệt trong lòng cậu. Không phải vì nàng là con gái của một gia tộc quyền quý, mà chính là vì khí chất thanh thoát, thuần khiết của nàng khiến cho người ta khó lòng rời mắt. Những buổi dạ tiệc, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, dù chỉ qua ánh nhìn, nhưng đã đủ khiến lòng người xao xuyến. Cái duyên phận ấy trong mắt Lăng Vũ tựa như bạch nguyệt quang, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, mà không thể chạm đến.
Một ngày nọ, khi mùa hè đến gần, Cao Tiểu Thư nhận lời tham gia yến tiệc do gia đình Lăng tổ chức. Đó là một buổi tiệc trọng đại, với sự tham gia của rất nhiều nhân vật trong giới thượng lưu. Lăng Vũ vẫn như mọi khi, giữ thái độ lạnh lùng, ít nói, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng Cao Tiểu Thư bước vào, không gian xung quanh như ngừng lại, và trong lòng cậu dấy lên một cảm giác bất an kỳ lạ.
Cao Tiểu Thư hôm nay mặc bộ y phục trắng tinh khôi, nhẹ nhàng bước vào hội trường, như một đóa hoa sen tỏa hương giữa vườn hoa. Nàng tựa hồ không cần bất kỳ thứ gì để làm nổi bật bản thân, nhưng vẫn khiến cho mọi ánh mắt đều không thể dời khỏi. Mái tóc đen dài, buộc cao một cách tao nhã, để lộ đôi bờ vai thanh mảnh, sắc mặt tinh tế và làn da trắng ngần khiến nàng giống như một tiên nữ bước ra từ thần thoại.
Lăng Vũ lặng lẽ đứng một bên, ánh mắt dõi theo Cao Tiểu Thư, như thể tất cả những gì xung quanh đều mờ nhạt. Cậu biết rõ rằng trong ánh mắt ấy không hề có sự chú ý đặc biệt nào dành cho mình, nhưng vẫn không thể kiềm chế được sự ngưỡng mộ và rung động từ sâu trong trái tim. Trong giây phút ấy, Lăng Vũ bỗng nhận ra rằng mình không chỉ kính trọng Cao Tiểu Thư, mà còn yêu mến nàng từ tận sâu thẳm lòng mình.
Yên Nhi, người đang đứng cạnh cậu, cũng nhận ra sự thay đổi trong thái độ của Lăng Vũ. Nàng liếc mắt nhìn theo ánh mắt của Lăng Vũ, rồi nhìn sang Cao Tiểu Thư. Tuy không nói ra, nhưng Yên Nhi cảm nhận được một sự khác biệt trong cách Lăng Vũ nhìn Cao Tiểu Thư. Đó không phải là ánh mắt của một người bạn, mà là ánh mắt của một người đang thầm yêu, đang khát khao được chạm vào cái đẹp mà bản thân không thể đạt tới.
Cao Tiểu Thư, dù đã là một cô gái trưởng thành, vẫn giữ được sự khiêm tốn và dịu dàng vốn có. Nàng bước đến gần Lăng Vũ, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. “Lăng công tử, lâu rồi không gặp. Công tử vẫn khỏe mạnh chứ?” Giọng nàng trong trẻo, như tiếng suối reo trong núi, nhẹ nhàng mà vang vọng lòng người.
Lăng Vũ đột ngột bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ vẩn vơ, nhìn Cao Tiểu Thư với ánh mắt có phần ngỡ ngàng. Sau một thoáng lặng người, cậu gật đầu, đáp lại bằng giọng trầm ấm: “Tiểu thư Cao, đã lâu không gặp, chúc tiểu thư thân tâm an lành.”
Cao Tiểu Thư mỉm cười, nhưng trong ánh mắt nàng, Lăng Vũ lại nhìn thấy một chút lo lắng. Nàng không nói gì thêm, chỉ đứng cạnh cậu một lúc, rồi quay lại chỗ ngồi của mình. Trong lòng Lăng Vũ, một cảm giác khó tả dâng lên. Cậu không thể không nhận ra rằng mình đã yêu Cao Tiểu Thư, mặc dù tình cảm ấy có phần mơ hồ và không rõ ràng, nhưng lại như một ngọn lửa âm ỉ cháy trong tim, không thể dập tắt.
Tiệc tàn, mọi người đều đã ra về, nhưng Lăng Vũ vẫn đứng đó, đôi mắt trầm tư, không rời ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn. Mỗi bước đi của Cao Tiểu Thư vẫn vương lại trong tâm trí cậu, như một vệt sáng nhè nhẹ, không thể nào xóa mờ. Cao Tiểu Thư, nàng chính là bạch nguyệt quang trong lòng cậu, là lý do để cậu không ngừng tìm kiếm và đuổi theo một bóng hình không thể với tới.
Mối duyên phận này, liệu có thể kết thúc hay sẽ chỉ mãi là những dấu chân lặng lẽ, không ai hay biết, như một đóa hoa chỉ biết toả hương mà không bao giờ nở rộ.
Updated 21 Episodes
Comments