Chiếc tay nắm cửa lên xuống, sau đó cánh cửa được đẩy vào bên trong. Ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào nhưng phần lớn đã bị thân ảnh cao ráo của một nữ nhân che đi mất.
Cô ta tiến đến, ngồi xuống hai chân mở rộng ra, lòng bàn chân áp sát xuống đất. Đầu gối co lại, hạ thấp hông, mông gần sát đất, một cái đầu gối đặt xuống dưới đất để chống đỡ cho cả người.
Cô ta hơi nhướn tới một chút, bàn tay mỹ miều của cô ta đưa tới chạm vào phần cằm của Vương Dịch, Em vô cùng kinh tởm nhưng chỉ vừa có ý định thoát khỏi thì đã bị bàn tay ấy bóp chặt lấy, siết chặt ép buộc.
Vương Dịch_Em
Đau..đau..
Viên Nhất Kỳ_Y
Vương Dịch a~
Viên Nhất Kỳ_Y
Em nên ngoan ngoãn nghe lời tôi đi~
Viên Nhất Kỳ_Y
Tôi sẽ không làm em đau nữa~
Một chất giọng đặc trưng, nghe vô cùng cao lãnh, mê hoặc nhưng ẩn sâu trong đó là một sự ép buộc, ngột ngạt vô cùng. Giống như một cái gì đó đè nặng lên người Em vậy, không thể thoát ra được, nó làm Em rất khó chịu.
Vương Dịch_Em
Đừng..đừng..c..ó..siết nữa.. *Đưa tay lên giữ lấy bàn tay lớn kia*
Tuy bị xích nhưng ít nhất Vương Dịch cũng có thể di chuyển trong căn phòng này. Nhưng chỉ ở mãi trong căn phòng này thì có ích gì ?
Em không muốn làm một con chim hoàng yến bị giam cầm ở trong chiếc lồng này suốt quãng đời còn lại ! Em còn rất trẻ, Em còn rất nhiều mơ ước mà mình muốn làm.
Viên Nhất Kỳ_Y
*Thả lỏng tay*
Vương Dịch_Em
Tôi..tôi không yêu chị..
Vương Dịch_Em
Chị hà cớ gì cứ phải ép buộc tôi vậy chứ..
Viên Nhất Kỳ_Y
Không yêu thì có sao ?
Viên Nhất Kỳ_Y
Chẳng phải bây giờ em đang ở bên cạnh tôi hay sao ?
Viên Nhất Kỳ_Y
Em không yêu tôi cũng sẽ ép em yêu tôi !
Hai ngón tay siết chặt lại, hai bên má của Vương Dịch tạo nên một vết lõm vào. Móng tay của Viên Nhất Kỳ dường như muốn đâm xuyên thủng qua làn da mỏng của của Em vậy, đau quá !
Vương Dịch_Em
Ư..! đ..đau !
Viên Nhất Kỳ chợt trở nên có hơi hoảng loạn, thả lỏng tay ra, luồn tay qua eo Em kéo cả người Em tới, nằm trọn trong lòng của mình.
Viên Nhất Kỳ_Y
Xin..xin..lỗi..
Viên Nhất Kỳ_Y
Chị..chị hơi kích động..
Viên Nhất Kỳ_Y
Em..em không sao chứ ?
Vương Dịch_Em
Đừng có giả vờ thương hại tôi ! *Đặt hai tay lên ngực của Y - đẩy mạnh*
Em chán ghét, muốn tách người của mình ra khỏi người Y, nhưng sao đây Em đã quá yếu ớt rồi, sức lực đâu để làm đây ?
Vương Dịch_Em
Dù chị có như nào thì tôi cũng không yêu chị đâu !
Vương Dịch_Em
Thả tôi ra !
Vương Dịch_Em
*Vùng vẫy*
Viên Nhất Kỳ_Y
Không không !
Viên Nhất Kỳ_Y
Em yêu tôi mà !
Viên Nhất Kỳ_Y
Sao có thể ?
Viên Nhất Kỳ_Y
Tôi yêu em !
Viên Nhất Kỳ_Y
Và em cũng phải yêu tôi !
Viên Nhất Kỳ_Y
Tôi không cho phép em rời khỏi tôi !
Viên Nhất Kỳ_Y
*Siết chặt cái ôm*
Vương Dịch_Em
Chị đ..đã nhốt tôi ở đây 4..4 tháng rồi !
Vương Dịch_Em
Dù cho chị có nhốt tôi đến khi tôi chet thì cũng mãi mãi cũng sẽ không có được tình cảm của tôi !
Vương Dịch_Em
Tốt nhất là chị nên thả tôi đi đi !
Viên Nhất Kỳ_Y
Không !
Viên Nhất Kỳ_Y
Em phải ở đây ! Phải vĩnh viễn ở bên cạnh tôi !
Viên Nhất Kỳ_Y
Em phải yêu tôi ! Em nghe rõ chưa !
Viên Nhất Kỳ_Y
*Đẩy Em ra - Nắm chặt lấy hai bả vai của Em lắc mạnh*
Vương Dịch_Em
Hức ! Hức !
Em sợ rồi, Em nói ra những điều đó là để Y có thể tha cho mình nhưng xem ra Em đã chọc giận Y rồi. Cơ thể Em chợt run rẩy, không thể thốt nên lời nữa, trong vô thức trên má Em đã có vài giọt lệ.
Comments
Danny💙❤
chiếm hữu sao chuẩn gu tôi thích
2025-03-26
1