Bên ngoài, bầu trời lạnh lẽo mang theo màn sương sớm, đồng thời lại có động đất nhẹ.
Bên trong, đồ đạc di chuyển không ngừng và rơi lụp bụp, ngã nhào khắp nơi. Cây bút bi lăn cù cù mình trên mặt bàn, cái bàn phím cũ nhảy lạch cạch, con trỏ chuột chạy tán loạn trên màn hình.
Mọi thứ trở nên xôn xao! Nhưng, người thanh niên nằm ở trên giường vẫn chưa hay biết điều gì, vì dường như cậu ta không thể tỉnh dậy được.
Lúc này, cơn sốt của người đó dường như nặng hơn. Khiến cơ thể anh quằn quại khó chịu, đổ mồ hôi hột, hơi thở cồn cào và nét mặt nhăn nhó vô cùng.
Người này tên là Vân Thiên, nay đã gần hai mươi bảy tuổi, là một nhân viên văn phòng.
Thoáng gần đây, anh vì áp lực công việc nên giờ phải thức khuya để hoàn thành nhiệm vụ còn sót lại.
Ban ngày, anh dùng thời gian để làm việc tay chân, còn ban đêm thì làm việc máy tính. Do công việc và trách nhiệm đổ dồn xuống như nước suối chảy ào, vì thế mà đa số những ngày tháng trôi qua anh buộc phải thức quá giờ.
Cho đến hôm nay, Vân Thiên đã làm việc đến mức đổ bệnh nặng, mặc dù đã uống thuốc đủ liều nhưng vẫn không có tác dụng.
Cơn sốt ấy đã khiến cơ thể anh rơi vào cơn hôn mê nhẹ, tâm trí xuất hiện một giấc mơ…!
Ở nơi đó, anh thấy bản thân đang bay lơ lửng trên bầu trời, có thân hình tựa như một linh hồn màu trắng tinh khôi.
Cơ thể anh nhẹ nhàng như bông cỏ, lơ lửng như hạt bụi mềm. Anh có khả năng bay tự do, điều khiển cơ thể một cách linh hoạt, tạo nên cảm giác thoải mái vô cùng, càng lúc càng khiến cho tâm trạng trở nên cực kỳ dễ chịu.
Vân Thiên có thể di chuyển xuyên tường! Lả lướt trên bầu trời cao vút! Anh lơ lửng ở trên không trung, ngắm nhìn toàn bộ thị trấn của mình.
- Giấc mơ này…thật là chân thật! - Anh mỉm cười khoái chí.
Từ trên trời, anh dường như thấy mọi người đã thức dậy sớm hơn bình thường. Nhưng mà có cái cảm giác gì đó lạ lắm? Ở bên khu chợ cứ nhôn nháo cả lên mà không biết đang có chuyện gì…?
Anh quan sát thì chợt thấy một sinh vật kỳ lạ có màu tím sẫm xuất hiện… Và nó to như trái bóng chuyền, trông khá gấp rút, cứ như đang muốn lao thẳng về căn nhà của mình? - Vân Thiên liền bay theo sinh vật ấy.
Có cái con gì đó màu tím cứ liên tục húc mạnh vào cửa sổ phòng! - Nhưng, anh lại chả bận tâm, chỉ trôi êm ả và lơ lửng nhìn, vì tâm trạng hiện tại bây giờ đang rất thoải mái và êm đềm.
Hiện tại, ở trong cái giấc mơ này, anh đang cảm nhận được cảm giác ung dung và thư giãn, thoát khỏi những điều mệt nhoài và mệt mỏi. Được bay bổng và tự do khắp nơi, được kích thích sự sảng khoái tột độ.
Anh đã luôn muốn tìm lại được cảm xúc thăng hoa, sự tự do này từ rất lâu rồi…Đây chính là một điều kiện vô cùng lý tưởng đối với anh.
Một lúc sau, linh hồn màu tím kia bỗng dưng chui vào cơ thể anh! Vân Thiên mới giật mình hốt hoảng, lập tức lao theo nó.
Linh hồn anh chui thẳng vào đầu của cơ thể, tâm trí dần dần được hình thành trở lại, cảm giác và cảm xúc bỗng trỗi dậy và dâng trào như núi lửa! Nhưng rồi lại chợt im lìm như mặt biển không còn sóng…
Từ đó, không gian bắt đầu trở nên lặng thinh, chỉ còn lại khoảng không của tâm trí.
Các hình ảnh bây giờ không còn là thực tế nữa, mà là đi sâu vào dòng suy nghĩ. Nhấn chìm trong những giấc mơ vô hạn dường như không có lối thoát.
Vân Thiên rơi vào thế giới đen như mực, dòng suy nghĩ của anh hiện lên những con chữ:
[Tại sao bản thân lại sợ hãi? Khi thấy người khác chiếm lấy cơ thể mình?]
Giọng nói của Vân Thiên chợt cất lên:
- Tại sao vậy!? - Anh bỗng nghe được, bỗng cảm nhận được.
Lúc này, cảm xúc tự do và bình yên bỗng vơi đi, để lại sự chiếm hữu dần dần lan tỏa.
Rồi Vân Thiên chợt nhận ra… Cả cuộc đời này vốn dĩ bấy lâu nay đã bị trách nhiệm và xã hội khống chế.
Có quá nhiều áp lực công việc và cuộc sống đã tạo ra gánh nặng trên đôi vai, khiến anh hoàn toàn không có thời gian để nghỉ ngơi.
Vân Thiên không có lương cao, không có sự thăng tiến. Mà chỉ toàn là làm thêm giờ… cứ mãi thêm giờ… cho đến khi sức khỏe liên tục đi xuống.
- Ôi! Thật là mệt mỏi…Thật là chán nản…
Kể từ lúc khi sinh ra, Vân Thiên sống trong một gia đình hoàn toàn bình dân. Không giàu có, không có khối tài sản lớn như mấy nhân vật chính trong phim truyện, không có nhiều mối quan hệ rộng rãi.
Anh chỉ có một gia đình nhỏ, sống với nhau vui vẻ, hạnh phúc và không bao giờ hơn thua với ai. Luôn luôn có trách nhiệm với bản thân và xã hội, là một kiểu gia đình chuẩn mực.
Nên anh cũng hiểu rằng, đối với bản thân mình có công việc thì tốt, nhưng việc làm thì nhiều, để rồi, anh mất sức khoẻ cũng vì nó.
Mỗi tháng dành dụm thì cũng đủ để chi trả chi phí bản thân…
- Tính ra thì… chẳng tích lũy được gì cả. - Vân Thiên than thở, nhưng than thở thì cũng chỉ tới đây thôi.
Dạo gần đây, anh luôn mơ về cuộc sống tự do, thoải mái, không lo suy nghĩ. Cũng như sẽ tìm được tình yêu cho chính mình…Vân Thiên đã luôn mong muốn như vậy.
“Phải chăng nó sẽ đến? Liệu rằng cuộc đời này sẽ đổi thay? Có ai đó có thể giúp tôi thoát ra khỏi cảnh thiếu thốn này không?” - Anh tự hỏi. “Chắc sẽ không bao giờ đâu…Biết lắm mà” - Anh tự trả lời.
Và rồi, không gian xung quanh Vân Thiên lại dần mờ đi.
Linh hồn của anh sắp rơi xuống, cơ thể anh bị một lực nặng rịt kéo, khiến mọi thứ dần mơ hồ và lạ lẫm trong một không gian tối mịt… Cho đến khi nhận thức lại được, Vân Thiên đã xuất hiện ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
Anh tỉnh dậy, thái độ vô cùng ngạc nhiên và ngỡ ngàng!
Không biết đây là mơ hay là thật nữa, tầm nhìn của anh bây giờ đang ở một nơi vô cùng huyền bí, huyền diệu và rất trang nghiêm.
Vân Thiên đang đứng giữa một “Thư viện khổng lồ”! - Nhìn tổng quan, toà thư viện được xây dựng chủ yếu bằng gỗ và đá với phong cách cổ điển, có độ cao chọc trời, y hệt như cái ống hình trụ rộng lớn và bao la.
Đặc biệt rằng, toàn bộ các vách tường xoay quanh đều là những kệ sách, có rất nhiều con đom đóm lung linh…Không. Họ trông giống như những Tinh linh đủ màu sắc đang bay khắp nơi, tạo nên vẻ đẹp rạng ngời, nhấn mạnh sắc màu sặc sỡ cho quang cảnh, khiến mọi thứ trở nên sống động hơn rất nhiều!
Vân Thiên suy đoán, công việc của họ chắc là đang kiểm kê những quyển sách, đồng thời bảo quản và vệ sinh sạch sẽ thường kỳ tại đây.
Vân Thiên vô cùng thán phục, ngỡ ngàng bởi không gian này! Một nơi toát lên vẻ cổ đại và kỳ diệu, tựa như một thế giới huyền ảo trong những bộ phim, hay là các trò chơi điện tử mà anh đã từng trải nghiệm.
Cảm giác kích thích, ngọn lửa cháy bỏng cứ như muốn bùng phát trở lại. Anh cố gắng cảm nhận lại mọi thứ, quan sát chính cơ thể của mình.
Lúc này, anh không còn là một linh hồn đơn giản nữa, mà đã có thể cảm nhận được cơ thể chính mình.
Tuy mờ ảo, nhưng vẫn có đủ các giác quan. Vân Thiên tự nắm tay khích lệ, anh thử bước đi…Ban đầu, cơ thể có chút mất cân bằng vì quá nhẹ! Dường như nơi đây không có trọng lực? Đôi chân của anh khập khiễng suýt té nhào lộn, nhưng may mắn là không sao.
Anh cứ như một gã say xỉn, loạng choạng liên tục mà không giữ được cơ thể một cách đàng hoàng… Mãi một lúc sau, Vân Thiên cũng đã quen được trạng thái này, đã có thể tự thăng bằng và di chuyển một cách chậm rãi.
Anh bước đến gần được một kệ sách, đôi bàn tay bị kích thích sự tò mò mãnh liệt, lập tức chạm vào một cuốn sách ở giữa kệ.
- Ơ!? Tại sao lại không cầm được? - Vân Thiên ngơ ngác.
Tay anh quơ xuyên qua vật thể, không tài nào nắm được quyển sách. Cho dù có thử mọi cách đi nữa, vẫn không tài nào chạm được kể cả một cái bìa mỏng.
Vân Thiên chợt cau mày, cái ngọn lửa nhiệt huyết bùng cháy! Nếu đã muốn, thì chắc chắn phải làm cho bằng được. Anh cố gắng tập trung vào bàn tay của mình, ngờ đâu lại có thể chạm vào được thật!
Tuy nhiên, cuốn sách không vững trên tay mà vô tình rơi xuống đất, nó chợt bật ra từng trang giấy màu vàng ngà cổ đại, ánh sáng vàng chợt lóe lên tựa như một ngọn lửa thần thánh.
Vô số ký hiệu và ngôn ngữ kỳ lạ hiện ra, tạo thành nhiều những vòng tròn to nhỏ khác nhau rồi biến mất. Hàng loạt ký ức bất ngờ ùa vào trong tâm trí của anh! Làm hiện rõ lên thước phim của nền văn minh cổ xưa.
Ở thời kỳ của vô số các pháp sư và nhiều chiến binh bỗng xuất hiện.
- Cái gì vừa diễn ra vậy? - Vân Thiên bỡ ngỡ cất tiếng.
Anh ngã ngửa như suýt bất tỉnh, giật mình ngồi dậy và dùng tay chân bò lùi về phía sau. Đầu anh chợt va chạm kệ gỗ một cách bất ngờ.
- Ui da! - Vân Thiên thoáng cảm nhận được cơn đau?
Anh trở nên bối rối. Loay hoay một lúc. Mắt nhắm, mắt mở, anh nhìn về phía cuốn sách. Nó bỗng dưng bay lên không trung, sau đó trở về vị trí ban đầu… Y như trước đó chẳng có gì xảy ra.
Keng…! Keng…! Keng…! - Tiếng chuông khổng lồ đột ngột vang lên, không gian báo động rộn ràng, các tinh linh bay tán loạn khắp nơi.
Vân Thiên giật mình! Nhận ra bản thân đã làm chuyện không nên. Vội đứng lên, hoảng loạn mà bỏ chạy, cố gắng tìm lối thoát cho mình. Nhưng nơi này rộng quá trời là rộng, biết tìm đâu đường để đi ra?
Bất lực quá, anh đứng yên lại, tự nhìn lên trên cao. Thấy được đỉnh của tòa nhà này có một nguồn sáng tự nhiên tựa như ánh mặt trời, chiếu xuyên qua nhiều tấm kính có hoạ tiết rất đẹp và long lanh, góp phần mang nhiều màu sắc vào nơi này.
Vân Thiên bị hấp dẫn bởi nét đẹp ấy, cơ thể của anh bỗng dần bay lên cao…? Có vẻ như, linh hồn của anh đang bị kéo vào nguồn sáng ấy. Anh hoảng sợ, quơ quẩy tay chân như một con cá mắc mồi!
Nhưng anh lại không thể chạm được bất cứ thứ gì, điều này khiến cho tâm trạng càng lúc càng hoảng loạn hơn.
- Chết… Chết!!! Chết mất…! - Vân Thiên la hét.
Anh không bám vào được các kệ sách, nên chuyển sang bơi ếch, bơi sải một cách loạn xạ… Nhưng bất kể cách nào cũng không thoát ra được! Vân Thiên trông cứ như đang bị người ngoài hành tinh bắt đi vậy.
Cơn bất lực trỗi dậy đã khiến anh bỏ cuộc, khiến cho cơ thể đột ngột bị kéo đi thật mạnh - Và tâm trí bất ngờ chưa theo kịp! Chỉ mới một giây thôi thì trước mắt anh đã xuất hiện một tấm kính!?
- Tông vào nó mất!!! - Vân Thiên giật mình giơ tay thủ thế.
Nhưng cơ thể anh bất ngờ xuyên qua tấm kính ấy, rồi cứ thế mà tiếp tục bay lên bầu trời… Vân Thiên hít thở dồn dập mà hoảng hồn, từ từ mở mắt ra lại.
“Thật đẹp… làm sao!” - Anh nghĩ.
Phía trước lại là không gian quyến rũ cực kỳ. Ô kìa! Những đám mây màu hồng nhạt, bầu trời mang tông màu xanh tím, tia sáng dịu dàng dạ lên ánh vàng cam.
Trông rất lạ lẫm… nhưng lại rất mê hoặc, đúng hơn, nơi này tựa như đang ở một thế giới khác! Có chút bồn chồn, anh cố gắng xoay người lại giữa không trung.
Tiếp tục nhìn xuống dưới. Lại thật không ngờ! Không gian lúc này lại trông rất là huyền ảo, quả nhiên là một thế giới tựa như trò chơi huyễn tưởng mà anh đã từng trải nghiệm.
Một nơi tồn tại một vẻ đẹp thuần khiết, đơn sơ và mộc mạc… Xung quanh dịu dàng những đóm sáng tựa như dòng năng lượng của thế giới đang chảy, hoà hợp với thiên nhiên.
Thư viện khổng lồ lúc nãy cũng xuất hiện trước mắt anh, đó chính là một tòa lâu đài to lớn được xây dựng bằng đá, chúng chất chồng lên nhau, tạo nên vẻ trường tồn và sự tỉ mỉ của những người thợ xây dựng.
Xung quanh thư viện là thị trấn nhỏ. Các căn nhà hoàn toàn bằng gỗ, mang phong cách cổ điển mộc mạc. Mỗi căn đều rộng rãi, thoáng mát cùng nét đẹp giản dị, sống hòa mình cùng với thiên nhiên cây cảnh.
Vân Thiên nhìn mà mê mẩn! Tâm trạng trở nên vui sướng và thoải mái! - Không hiểu vì sao nữa…Anh ước gì mình cũng được ở trong một thế giới bình yên như thế này. Rất được muốn chiêm ngưỡng thêm nữa, nhưng, thế giới trước mắt anh… lại không cho phép điều đó.
Càng lúc, anh càng bay lên thật cao, bị kéo đi thật nhanh, nhanh tới mức khiến cho khung cảnh đó biến mất chỉ trong giây lát. Chỉ chớp mắt thôi, mà anh đột ngột đã xuất hiện ở ngoài không gian!? - Vân Thiên vô cùng giật mình.
Anh bỗng bị ngộp trước một thứ siêu khổng lồ và cực kỳ hùng vĩ. Đó là một quả địa cầu! - Nơi tồn tại của muôn vàn sinh linh. Một hành tinh mới lạ mang tông màu xanh tím, hoàn toàn khác với Trái đất.
Ngơ ngác và thẫn thờ, anh tự mình chiêm ngưỡng vẻ đẹp phía trước. Còn cơ thể cứ tiếp tục bay xa dần…Xa dần, cho đến khi anh cảm nhận được một thứ quyền lực khủng khiếp từ phía sau lưng…
Một hơi ấm nồng nàn, một ngọn lửa mẹ của hệ mặt trời đang đón chờ cơ thể bé xíu của anh, Vân Thiên run rẩy mà chậm rãi quay người nhìn, chợt hốt hoảng:
- Mặt…Mặt trời!!!?
Updated 34 Episodes
Comments