Cô Dâu Thứ 33
Nguyễn Thanh Vy, ba mươi tuổi, đã dành trọn tám năm cuối đời mình làm giáo viên tại Quỹ Giáo dục Nguồn Sáng. Trong mắt đồng nghiệp, Vy là người kiên nhẫn, chăm chỉ, và hầu như chẳng bao giờ than phiền. Nhưng đằng sau nụ cười ấy, cô giấu một nỗi cô đơn chưa từng thực sự nguôi ngoai.
Cuộc sống cô trôi đi giản dị, gần như không có gì thay đổi. Sáng đi dạy, chiều soạn giáo án, rồi trở về nhà bố mẹ. Trong khi bạn bè cùng trang lứa lần lượt lấy chồng, xây dựng gia đình, Vy chọn cách vùi mình vào công việc. Không phải vì cô không muốn kết hôn.
Nhiều năm trước, khi mới ngoài đôi mươi, Vy nhận được kết luận y khoa như một bản án dập tắt mọi hy vọng. Bác sĩ Tâm, bác sĩ lâu năm cũng là bạn của mẹ cô, xác nhận rằng cô mắc một chứng rối loạn khiến việc có con gần như là điều không thể. Từ ngày hôm đó, thế giới của Vy như ngừng quay.
Vài người đàn ông từng đến bên cô. Có người chân thành, có người do gia đình mai mối. Nhưng từng người một lần lượt rút lui sau khi biết tình trạng của cô. Có người từ chối nhẹ nhàng, cũng có người thẳng thừng nói rằng họ cần một người vợ có thể sinh con.
Lần từ chối này nối tiếp lần từ chối khác, Vy dần mất hết tự tin. Cô bắt đầu tin rằng mình không đủ xứng đáng để được yêu thương với tư cách một người phụ nữ. Vì thế, cô thôi không hy vọng nữa.
Sáng hôm ấy, Vy được gọi lên phòng riêng của bà Nga. Không phải phòng họp, cũng không phải phòng hành chính. Căn phòng ấy mang cảm giác của nơi đưa ra những quyết định lớn lao -- yên tĩnh, ngăn nắp, và lạnh lẽo.
Vy đứng trước chiếc bàn làm việc rộng lớn, trong khi bà Nga không vội mở lời. Bà nhìn chằm chằm vào tập báo cáo trên tay như thể đang xác nhận lại điều gì đó đã được quyết định từ lâu. "Con ngồi đi, Vy," cuối cùng bà cất tiếng.
Vy nghe lời ngồi xuống, dù linh cảm bất an đã len lỏi ngay từ bước chân đầu tiên bước vào căn phòng này.
Một khoảng lặng kéo dài trước khi bà Nga lên tiếng. "Con làm ở quỹ này đã tám năm rồi."
"Dạ vâng, thưa bà," Vy lễ phép đáp.
"Và suốt thời gian đó, con chưa bao giờ gây ra chuyện gì."
Vy khẽ gật đầu. Tám năm đứng lớp, năm nào cô cũng được bình chọn là giáo viên xuất sắc nhất. Đó là minh chứng rõ ràng cho việc cô được học sinh, đồng nghiệp cho đến phụ huynh yêu mến.
Bà Nga từ từ đặt tập giấy xuống. "Vì thế, tôi tin con là người biết giữ trách nhiệm." Rồi câu nói ấy đến, không có lời mở đầu nào nhẹ nhàng hơn. "Con biết Khang không?" Bà dừng lại một nhịp. "Con trai duy nhất của tôi. Hai năm trước nó trở thành gà trống nuôi con, vợ nó mất khi sinh đứa cháu thứ năm cho tôi." Căn phòng như chật lại trong tích tắc. "Năm đứa nhỏ cần một người mẹ," bà Nga tiếp lời, chậm rãi nhưng dứt khoát. "Ngôi nhà ấy đã trống vắng bóng dáng phụ nữ quá lâu rồi."
Vy cúi đầu, cố tìm ra logic đằng sau cuộc trò chuyện này. Rốt cuộc nó sẽ dẫn đến đâu? Bởi trước giờ cô và bà Nga không thân thiết, mối quan hệ giữa họ chỉ giới hạn ở chỗ cấp trên và nhân viên.
Bỗng nhiên, như đọc được dấu hỏi trong đầu Vy, bà Nga nói thẳng mong muốn của mình -- bà muốn Vy trở thành vợ của Khang.
"Tại sao lại là con?" Giọng cô cuối cùng cũng cất lên, nhỏ hơn cô mong muốn. Đây là cơ quan, là nơi cô làm việc. Vậy mà giờ cô lại bị mai mối.
Bà Nga nhìn cô thật lâu. Không phải ánh mắt do dự. Mà là sự quả quyết khiến Vy cảm thấy mình chẳng còn chỗ nào để từ chối. "Vì con ổn định. Và con không phải người xa lạ với tôi."
Câu nói cuối cùng khiến Vy hoang mang. Như thể tất cả những lý do vừa được nêu ra đều không phải lý do, mà là sự sắp đặt. Như thể cô đã được chọn từ rất lâu trước khi cuộc trò chuyện này bắt đầu. Vy hít một hơi thật chậm. "Đây là... lời cầu hôn ạ?" Cô hỏi dè dặt, gần như không tin nổi mình vừa thốt ra từ ấy.
Bà Nga gật đầu. "Đại khái là vậy. Tôi xin lỗi nếu lời đề nghị này có vẻ quá trang trọng, lại ở nơi làm việc, không có gia đình bên cạnh, nhưng tôi buộc phải làm thế vì các cháu tôi." Rồi bà nói tiếp, lần này nhỏ hơn, nhưng lại sắc hơn. "Nếu con từ chối, có lẽ chúng tôi không thể tiếp tục bố trí con ở quỹ nữa." Câu nói ấy không cần phải nói thêm. Không có lời đe dọa nào được nói to.
Nhưng Vy hiểu rõ mồn một. Tám năm làm việc, nơi duy nhất cô có chỗ đứng, tất cả có thể sụp đổ chỉ bằng một câu trả lời. Vy nhìn xuống đôi bàn tay mình đặt trên đầu gối. Lần đầu tiên sau rất lâu, cô không đang chọn sự nghiệp. Cô đang chọn cuộc đời mình.
Tối hôm ấy, ngôi nhà nhỏ ấy vẫn bình lặng như mọi khi. Không rộng, không sang, nhưng đủ thoáng cho ba người sống trong đó -- Vy và bố mẹ cô. Hai anh chị đã lập gia đình và định cư ở thành phố khác, để lại ngôi nhà với nhịp sống chậm rãi, đều đặn.
Như thói quen chưa bao giờ thay đổi, cả nhà ngồi ăn tối cùng nhau quanh chiếc bàn quen thuộc. Ba chiếc đĩa, ba chiếc cốc, và những câu chuyện vặt về ngày vừa qua. Nhưng tối nay, có gì đó khác lạ trong lồng ngực Vy. Cô ăn chậm hơn thường lệ.
Mẹ cô là người nhận ra đầu tiên. "Con mệt à?" Mẹ hỏi, tay vẫn múc canh.
Vy khẽ gật. "Một chút ạ."
Bố cô không nói nhiều. Chỉ ăn như mọi khi, bình thản, như thể thế giới ngoài mâm cơm không đang mang đến điều gì mới.
Ăn xong, như một thói quen nhỏ chưa bao giờ bỏ lỡ, mẹ bắt đầu dọn bát đĩa, còn bố ngồi tựa lưng vào chiếc ghế gỗ cũ. Và đúng lúc ấy, Vy mở lời. "Mẹ ơi, bố ơi... con muốn kể chuyện này."
Tay mẹ khựng lại. Bố quay đầu nhìn.
Vy hít một hơi. "Ở quỹ, hôm nay có người đề nghị con... chuyện kết hôn."
Ngay lập tức, chiếc đĩa trong tay mẹ đứng lơ lửng giữa không trung. "Cái gì?" Giọng mẹ cao lên, không phải giận, mà là sự ngỡ ngàng không giấu nổi.
Vy nói nhanh, như sợ mất đi can đảm. "Anh ấy tên Khang. Con trai bà chủ quỹ. Đã từng có gia đình," cô nói thêm, "có năm đứa con."
Mẹ quay hẳn lại nhìn cô. "Năm đứa?" Mẹ nhắc lại, như muốn chắc chắn mình không nghe nhầm.
Vy gật đầu. Trong khoảnh khắc ấy, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường vang lên trong phòng.
Rồi mẹ ngồi xuống, nhưng lần này không phải vì do dự. Ngược lại, có thứ gì đó sáng lên trong mắt bà. "Thế thì nhận đi," bà nói nhanh.
Vy chớp mắt. "Mẹ?"
"Đây là cơ hội tốt," mẹ tiếp lời, giọng bắt đầu hăng hái hẳn. "Con ba mươi tuổi rồi, Vy ơi. Con định chờ đến bao giờ? Người ta đàng hoàng, con nhà tử tế, công việc của con cũng được đảm bảo." Vy vừa mở miệng, chưa kịp nói thì mẹ đã tiếp. "Năm đứa con cũng không thành vấn đề. Con vốn đã," mẹ ngập ngừng một nhịp, rồi hạ giọng, "con không thể có con. Nên con không cần lo chuyện đó. Đây đúng là lối thoát cho con mà." Mẹ không có ý làm cô đau. Ngược lại, bà quá muốn cuộc đời Vy được như bao người khác. Lớn lên rồi lấy chồng.
Updated 70 Episodes
Comments
đỗ cấp 3 hello lại mn
trời má khủng bố👽😨
2026-09-04
0
Bùi Yến
🤔
2026-09-09
0
Dao Tinh
☺️😇
2026-09-07
0