Ngươi lính (13) Đường Chân Trời P2
Chương này ko đăng thông thường đc nên đăng tạm lên đây nha.( xin lỗi về sự bất tiện này) Cảnh báo độ tuổi ko chịu trách nhiệm. Tệ thật sau chương này sẽ vui lắm đây. ---------------- Ryo nhìn Serv
2
4
Xuân này mất em
Thành phố vào xuân, không khí se lạnh còn vương chút hơi sương của mùa đông cũ. Tại Nhạc viện Ngôi Sao, tiếng đàn piano vang lên từ căn phòng 402 như nhịp tim của những kẻ khao khát hào quang. Đó là n
0
0
Trở về
1) ánh nắng chói chang chiếu qua tấm rèm cửa sổ bạc màu rách nát cái cửa sổ kia tuy là bị chúng cào hay đập hơn chục lần nhưng mà nó cũng đỡ hơn cái rèm nhiều nhìn khung cảnh tang hoang bên ngoài Kh
0
1
Đêm mưa định mệnh
Vào cái ngày định mệnh ấy đã chia cách chúng ta, giữa con mưa lớn em chỉ có thể nhìn anh và cô ta bước đi.Nhìn em như vậy thật thảm hại, tự hỏi tại sao em không buông bỏ được đoạn tình cảm ấy nhưng...
0
1
Ma thần cũng si
Sau khi Thanh Hạc tan biến, không gian rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Thiên Đạo dường như hài lòng với sự hủy diệt này, những đám mây tím dần tản ra. Nhưng, giữa đống tro tàn, một nhịp tim bỗng v
0
0
Cảm giác thế nào khi quen Thủ Khoa của trường
Tôi là Lục Thư , một cô sinh viên quá đỗi bình thường luôn đứng số hạng 65/100 của trường, ngày ngày trôi qua cuộc sống của tôi cứ lặp đi lặp lại qua việc đi đến trường, đi học nhóm và rồi về nhà, tô
0
0
Ma thần cũng si
Trận tuyết năm ấy nhuốm đỏ cả chân núi Cửu Tiêu. Lâm Đằng mở mắt, thấy mình đang đứng giữa một chiến trường rực lửa. Hắn đã xuyên không, nhưng không phải vào vai anh hùng, mà vào ngay khoảnh khắc tàn
0
0
Ký sử Văn
Nhật ký của Dạ Chu Văn Ngày mười ba, tháng ba. Ta đỗ trạng nguyên, bước vào triều đình với một lòng trung nghĩa. Người đầu tiên ta nhìn thấy nơi điện Kim Loan… là Vương Quân Bác Ánh mắt hắn lạnh nh
0
0
Chúng ta giờ là người dưng....
Chiều hôm ấy, bầu trời nhuộm một màu cam nhạt, gió thổi nhẹ như cố tình làm chậm lại khoảnh khắc quan trọng nhất của hai con người nhỏ bé. Cậu đứng đó, tay siết chặt đến mức hơi run, còn cô thì cúi đầ
0
1
Vu vơ
Tôi muốn vẽ 1 người dần dần lớn lên người ấy dần dần nhận ra mình đã lớn và dần rời khỏi ngôi nhà quen thuộc để khám phá thế giới rộng lớn họ nghĩ mình đã đủ trưởng thành họ nhận ra linh hồn của đ
0
0
•|[The Top Secret Files]|•
The top secret files 2376 Tên: The Spy Mã số: 7007 Ngày tạo ra: ngày 7 tháng 6 năm 1997 Tình trạng: Đang giam tại khu vực thuộc cấp độ D (Danger) Thí nghiệm này là tiên phong cho loạt dự án tạo r
0
2
Mọt Sách Đánh Dấu Anh Trai Của Người Yêu Cũ
【 đại soái ca Alpha ôn nhu lãnh khốc X tổng tài Omega xuất thân hào môn thanh lãnh tự phụ 】 Tịch Diên là Alpha nam được hoan nghênh nhất trường, vai rộng chân dài, lạnh lùng anh tuấn, năm nào cũng ôm
0
0
Phiên ngoại : Tống Cửu Ly
Tôi là Tống Cửu Ly , một người hết thảy bình thường ... Tôi tự mình xuyên qua các thế giới tìm kiếm một bóng hình tựa như chẳng hề tồn tại... Lần đầu gặp cô là ở Thanh Ưu giới , một thế giới lấy tu lu
0
0
Góc Phòng Ấm Áp
Demo...:Mộng Mị Trong cơn mơ Hạ Du thường thấy bóng dáng quen thuộc trước mặt nhưng chẳng với tới, xung quanh đều vang vẳng tiếng nói quen thuộc mà cậu ngày ngày mơ thấy. ...:"Tớ sợ lắm... Tớ nhớ cậu
0
2
Bản Thân mình lại giống tính cách của bà mẹ kế năm đó
N9: lary …….ký ức….. Lary từng bị người mẹ kế bạo hành từ khi mới 15 tuổi khi lớn lên cô kết hôn với một chàng gần nhà! …..Một thời gian sau ….. Chồng cô đi lính ở miền nam và cô khi đấy đã mang thai
0
1
Bầu cử trùm trường
tôi là 1 sigma boy chuyển đến trường dành cho ronando. tôi bước vào nhìn thấy rất nhiều người tụ tập một chỗ ko lẽ họ bt tôi đã đến ko ngờ thì ra họ xem bảng thông tin chọn trùm trường ai là kẻ sống
0
0
Mơn trớn rợn ngợp
Tôi lặng nhìn chính mình trong gương, gã không chạm vào tôi, nhưng hơi thở gã phả lên gáy tôi làn hơi nóng rực, làm nhòe đi phần nào trên mặt gương đang phản chiếu đôi mi ngây dại. Cái phập phồng từ
0
1
[RhyCap] [POV] Nghiện Em!?
Trong thế giới của anh lúc trước chỉ có công việc, gia đình và chẳng còn gì quan trọng hơn hai thứ đó nữa. Anh sống một mình tự lập mọi thứ không cần ai quản. Anh nghiêm khắc, đã làm gì thì phải làm t
0
1
Cá tháng tư
Tôi vẫn nhớ ngày cá tháng tư năm năm trước. Trời ngày hôm đó không có lấy một gợn mây trắng. Trời nắng. Ngày hôm đó tôi và thằng bạn thân vừa lên lớp mười. Một môi trường mới, một trải nghiệm mới. Tô
0
4
[Creepypasta | Jeff The Killer] "go to sleep"
Bóng tối không đơn thuần là sự thiếu vắng ánh sáng. Trong căn gác xếp này, bóng tối là một thực thể sống. Nó đặc quánh, mang theo mùi của gỗ mục, mùi rỉ sét của sắt thép, và một thứ mùi kinh tởm hơn
2
10