Chương 2. Hồi Ức

Lúc này một thanh âm nữ tử kêu lên, Thải Linh một thân lục y bước ra, gương mặt xinh xắn đỏ bừng, hẳn là thực tức giận.

"Các người đừng quá đáng nếu không có Phượng tỷ tỷ, Thần ..."

"Đủ rồi ! Linh Nhi !"

Tuyết Phượng lạnh lùng cắt lời Thải Linh, đôi mắt màu tím ánh lên tia sáng lạnh.

Thải Linh giật mình, đối diện đôi mắt của nàng, cắn cắn môi, tức giận quay mặt đi, bất quá cũng không nói tiếp.

Chúng thần hai mặt nhìn nhau, không hiểu ra sao.

Lan Du lại lạnh lùng nhìn Thải Linh, thanh âm tựa thanh tuyền mát lạnh:

"Thải Linh quân chủ, ngươi là nói chúng thần đổ oan cho Tuyết Phượng ? Nàng không hại thần giới ? Không khiến kết giới Băng Hoang Chi Địa phá, không khiến hơn ngàn vị Thần tộc vong mệnh ? Không khiến chính ca ca nàng tán thân vẫn lạc !!"

Mà lúc này, một nữ tử thanh âm vang lên, thanh âm nữ tử tràn ngập sự phẫn nộ.

Tuyết Phượng nhìn nàng, đáy lòng như bị cái gì đâm một cái, vết thương lại bị người từng nhát từng nhát xé mở.

Đại ca....Thiên Diệp...

"Dạ tỷ tỷ, ta..."

Thải Linh nhìn nữ tử, há miệng tưởng giải thích, lại cuối cùng cái gì cũng không nói được.

Dạ Vi Lan nhìn sang Tuyết Phượng, cười lạnh:

"Phản đồ như ngươi, vốn dĩ không nên tồn tại ! Uổng cho hắn thương ngươi, yêu ngươi, sủng ngươi, ngươi vậy mà đẩy hắn vào chỗ chết ! Ngươi vì một tên thần không ra thần, ma không ra ma, chẳng những hủy đi Thần giới, tàn hại đồng tộc, đến ca ca ngươi cũng không bỏ qua !"

Dạ Vi Lan nói đến đây, hốc mắt đã đỏ ngầu, phẫn nộ không thể che giấu.

Đều là nàng, tất cả là do nàng, nếu không phải nàng, Thiên Diệp sẽ không chết, mà nàng và hắn cũng không cần âm dương cách biệt. Nàng cùng A Diệp yêu thương chiều chuộng nàng, lại không ngờ bị nàng thọc một kiếm, tuyệt tình, lạnh lẽo !

Tuyết Phượng gương mặt tái nhợt, bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt, gần như muốn đem xương đều đánh gãy.

"Đủ rồi."

Lúc này Thần Đế lên tiếng, đem mọi lời nói ngăn lại, dù không nhìn hắn, Tuyết Phượng vẫn biết người đem ánh mắt đặt trên người nàng, nàng rũ mi, càng không dám ngẩng đầu nhìn hắn.

Dạ Vi Lan cũng không lại nói, Thải Linh dìu nàng lùi về chỗ, nhẹ giọng an ủi.

Thật lâu sau, Tuyết Phượng mới lần nữa nghe được Thần Đế thanh âm.

"Tuyết Phượng, lần này Ma tộc đánh đến, Thần Giới giới biên đều sắp bị công phá rồi, ngươi thân mang Phượng Linh Huyết Mạch, cũng chỉ có ngươi sử dụng được Đế Phượng Thương, lần này nếu ngươi có thể bảo tồn Thần Giới, tội trạng trước kia đều xoá bỏ"

Thần Đế thanh âm không mặn không nhạt, không mang bất kì tâm tình nào. Đáy lòng Tuyết Phượng không khỏi trống vắng, càng có chút không quen, đột nhiên lại nhớ về khoảng thời gian đó.

Năm đó, nàng vẫn còn là tiểu công chúa tôn quý của Thần tộc, vô ưu vô lo, nhân sinh người người ao ước....

________》》》》

Thần Giới- Thánh Trì

Thánh Trì là thánh địa chữa thương của Thần tộc, nước ở Thánh Trì vô cùng trân quý, là một trong những loại linh thủy khó kiếm, gọi Thiên Tiên Linh Thủy.

Cai quản Thánh Trì không phải là tiên quân hay tiểu tiên nữ nào, mà là Thanh Hồi Thượng Thần.

Hắn mặc dù là thượng thần, nhưng lại bỏ mặc thế sự không lo, mỗi ngày đều uống rượu ngắm hoa, đánh đàn thưởng trăng, khắp lục giới du ngoạn, hoàn toàn chính là một vị thần nhàn rỗi.

Lại nói đến việc hắn cai quản Thánh Trì, cũng chính là một câu chuyện xưa. Năm đó hắn vừa lịch kiếp phi thăng, đứng lên hàng ngũ thượng thần.

Hắn lúc đó cũng không giống như bây giờ, mà là một kẻ háo thắng kiêu ngạo. Lần đó Thú tộc ở Đông Đại lục đại loạn, hắn xông pha trận đầu, đem Thú tộc đẩy lùi về Thú giới, danh chấn lục giới. Cũng trong trận đánh đó, không ai biết hắn gặp phải chuyện gì, trở về tính cách liền hoàn toàn thay đổi, vốn có thể trở thành chiến Thần của Thần tộc, tay nắm Thần quyền thiên binh vạn mã, nhưng hắn lại trao trả tất cả, chỉ xin lấy Thánh Trì, từ đó rút khỏi lục giới, không màn thế sự.

Thần Đế tặng cho hắn Thanh Vi cung, bên cạnh Thánh trì, hắn trở thành vị Thượng Thần nhàn nhã nhất Thần giới.

"Tiểu Phượng Nhi, ngày mai ngươi liền tròn năm trăm tuổi, muốn cái gì, bổn toạ đưa ngươi."

Thanh Hồi lười biếng nằm trên ghế quý phi, một thân hồng y liễm diễm, tay ngọc tinh tế gác lên đầu, nâng một đầu tóc đen như thác rũ xuống, có phần yêu dã mị hoặc. Tay còn lại cầm một bình rượu ngọc, nhẹ nhàng vuốt nhẹ thưởng thức. Bàn đá cách đó không xa, thiếu nữ một thân bạch sắc tiên y, phiêu dật trong gió, nàng mặt đẹp tinh xảo, môi hồng như cánh hoa đào, mắt sáng tựa lưu tinh, đôi mắt sáng rực nhìn Thanh Hồi, có chút khát khao nói.

"Hồ ly thúc thúc, ta muốn ra khỏi Thần giới, ta muốn đi ra ngoài !"

Thanh Hồi vừa muốn uống rượu, nghe lời này động tác dừng lại. Mắt phượng vốn nhiễm chút ý cười biếng mất, hắn buông bình rượu xuống, thở dài nói:

"Tiểu Phượng Nhi, ngươi biết rõ đây là điều không thể a."

Hắn nhìn thiếu nữ đôi mắt ảm đạm, cả người cũng ỉu xìu, không đành lòng nói:

"Bổn toạ không biết vì cái gì phụ thần ngươi không cho ngươi rời Thần giới, nhưng nếu Phụ thần ngươi cấm, bổn toạ cũng không thể đem ngươi ra ngoài."

Tuyết Phượng bĩu môi, hừ một tiếng, nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Còn không phải là người thua kém sao ? Đến đưa ta ra Thần giới còn không dám."

Thanh Hồi giật giật khoé miệng, nhịn xuống cảm xúc muốn ném nàng khỏi Thanh Vi cung, cố gắng giữ bản thân bình tĩnh:

"Tiểu Phượng Nhi, phép khích tướng vô dụng với ta !"

Tuyết Phượng dùng ánh mắt nhìn thấu tất cả nhìn hắn, đầu thì gật gù.

"Đã biết, ta hiểu, Hồ ly thúc thúc, ta hiểu ngươi mà."

Ngươi hiểu cái rắm !

Rầm !

Thanh Hồi vỗ bàn đứng lên, gương mặt hừng hực lửa giận nhìn nàng.

"Được, bổn toạ tìm cách đưa ngươi ra ngoài !"

"Một lời đã định !"

Tiểu Tuyết Phượng nở nụ cười giảo hoạt, xoay người chạy khỏi Thánh Trì.

Thanh Hồi :"...."

Cảm giác bị trúng kế khích tướng của nha đầu này.

Bất quá, tiểu nha đầu này bị giam ở Thần giới cũng gần trăm năm rồi, nhân lần này, hắn cũng muốn rời Thần giới một thời gian.

_____

Tuyết Phượng từ cung Thanh Vi cung trở về, liền sửa soạn đồ vật.

Nàng cần đem theo quần áo, ở nhân gian nghe nói cần dùng bạc, nhưng nàng không có a ?

Hay là đem một chút trang sức ? Cùng lắm liền đem bán đi ?

A, bận rộn thật.

"Điện hạ, người đang làm gì vậy ?"

Phía sau lưng đột nhiên vang lên thanh âm, Tuyết Phượng bị dọa đến đánh rơi toàn bộ trang sức châu báu xuống sàn.

"Điện hạ, để Thiên Tầm nhặt giúp ngài."

"Thiên Tầm ? Hóa ra là ngươi a ! Làm ta giật cả mình. Ngươi ở đây, Vô Huyền đâu ?"

Tuyết Phượng xoay người, thấy người đến là Thiên Tầm, vỗ vỗ ngực. Lại nhìn phía sau, không thấy ai khác bèn hỏi.

"Điện hạ, Vô Huyền ở đây. Bên Ti Cung đưa y phục đến. Ngày mai là sinh thần một trăm tuổi của người, cũng xem như người chính thức trưởng thành, người mau đến lựa chọn a !"

"A, đến rồi sao, Thiên Tầm, ngươi bỏ xuống, chúng ta ra ngoài đi !"

"Điện hạ, chậm thôi."

Tuyết Phượng kéo Thiên Tầm vừa đặt trang sức vào hộp chạy ra ngoài.

Nàng bước ra vừa lúc tiên nga cuối cùng đem đồ bước vào, Vô Huyền vừa đem người đều đuổi đi.

"Điện hạ, người xem, đây là Thần Quân đặt biệt lựa chọn qua."

Tuyết Phượng nhìn qua một lượt, nghi hoặc hỏi:

"Làm sao lại không có màu trắng ?"

"Điện hạ, Thần quân nói, y phục của người gần như toàn bộ đều màu trắng rồi, nên thay đổi một chút."

Tuyết Phượng nghe vậy, bĩu môi.

"Ta mới không thích mấy màu sắc sặc sỡ này, đều đem đi, bổn công chúa muốn đích thân tới Ti Cung chọn !"

"Công chúa, người đừng phụ lòng của Thần Quân, người xem, bộ thanh y này cũng rất phù hợp a, không sặc sỡ chút nào."

"Được rồi, được rồi, liền nó đi."

Dù sao cũng không còn quan trọng nữa. Hôm đó, nàng liền có thể rời Thần giới du ngoạn a.

_____

Sáng hôm sau.

"Điện hạ, mau lên a ! Đại điển sắp bắt đầu rồi a !"

Thiên Tầm và Vô Huyền đẩy cửa phòng, vốn nghĩ tiểu công chúa của bọn họ vẫn còn ngủ, chỉ là thật không nghĩ, người mà bọn họ nghĩ vẫn còn ngon giấc lúc này đã chuẩn bị sẵn sàng. Y phục đều thay xong.

"Ai nha, các ngươi làm gì chậm như vậy a, mau mau, chảy tóc cho ta."

Vô Huyền và Thiên Tầm kinh ngạc đến đứng hình.

Tiểu công chúa, hào hứng đến vậy ?

"Điện hạ, người không cần gấp, đại điển còn hai canh giờ nữa mới bắt đầu."

Thiên Tầm cười nói, vội đến bên cạnh Tuyết Phượng, bắt đầu chảy tóc cho nàng.

"Điện hạ, chúc mừng, qua hôm nay người chính thức trưởng thành rồi."

Vô Huyền bên cạnh hỗ trợ Thiên Tầm, cũng không quên chúc mừng Tuyết Phượng. Nàng lấy ra một túi thơm, tặng cho Tuyết Phượng.

"Đây là quà tỷ tỷ cùng ta chuẩn bị, chúc điện hạ sinh thần vui vẻ."

"Được rồi, được rồi, bổn công chúa nhận lời chúc của hai người."

"Hahaha...."

Tiếng cười nói vang lên, vọng khắp Vô Ưu cung, khiến các tiên nga trong cung cũng vui vẻ hẳn lên.

Đại điện.

Khiển Vân Cung.

"Chúc mừng Thần Quân, tiểu điện hạ cuối cùng cũng đã trưởng thành a."

"Chúc mừng Thần Quân, chúc mừng."

"..."

"Haha... khách khí rồi. Chư vị từ xa mà đến, mời ngồi."

Thần Đế một thân hoàng y long phục trên cao, gương mặt tuấn mỹ, trẻ trung tựa như thiếu niên. Nhưng lại có sự uy nghiêm cao quý, của bậc đế vương.

"Thần đế, tiểu công chúa cũng đã trưởng thành, chẳng hay đã có hôn phối hay chưa ?"

Mở miệng là một nam tử hắc y, mái tóc lại là màu đỏ rượu, đôi mắt cũng màu đỏ tươi như máu, giữa mi tâm có một ấn ký màu đen.

Người này là vương tử Yêu Tộc, Hắc Phong Dạ.

Tuyết Phượng công chúa từ nhỏ đến lớn chưa từng rời khỏi Thần giới, nhưng lời đồn của nàng bên ngoài tuyệt đối không thiếu.

Dung mạo, thiên phú, tính cách, vô số lời đồn đại, có tốt có xấu, có khen có chê, đúng thực là không thể nào phân được thực hư nữa.

Hắn đưa ra đề nghị này, chẳng qua nhìn trúng thân phận Tuyết Phượng, còn về nàng là người như thế nào, quan trọng sao ?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play