Chương 3. Trầm Ngạn

Thần đế khẽ cau mày, bất quá rất khẽ, hắn cười nói:

"Phong vương tử nói đùa, tiểu công chúa của bổn quân còn nhỏ, nào có nghĩ gả sớm chứ, hahaha..."

"Thần Đế đây là...."

Hắc Phong Dạ còn muốn nói tiếp, lại bị thanh âm ngoài điện cắt ngang.

"Công chúa điện hạ đến."

Mọi người không hẹn mà quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy thiếu nữ một thân thanh y mềm mãi, tiên y phiêu dật bay múa, nàng dáng người mềm yếu, gương mặt trắng sứ, đôi mặt tựa hàng ngàn tinh tú, xinh đẹp mê người. Môi anh đào nhỏ nhắn khẽ cong lên một độ cung hoàn hảo. Bước chân nàng thẳng tắp, không kiêu ngạo, không siểm nịnh, vừa ung dung cao quý, vừa thanh nhã xuất trần.

"Tham kiến phụ thần, các vị khách quý. Đa tạ mọi người đã đến tham dự tiệc sinh thần của Tuyết Phượng."

Tuyết Phượng vừa vào điện, dựa theo lễ nghi mà hành lễ.

Lúc này mọi người phản ứng lại đây, vội vàng nói lời khách khí.

"Nghe đồn tiểu công chúa dung mạo khuynh thành, lần này được gặp, đúng là danh bất hư truyền."

"Dung mạo của tiểu công chúa quả thực xứng với danh hiệu đệ nhất mỹ nhân."

Tuyết Phượng ngồi vào chỗ, nhàm chán nghe những lời khách khí kia, nàng lại không thể quá thời ơ, lúc nào cũng phải duy trì tươi cười.

Đúng là nhàm chán.

Nàng thỉnh thoảng nhìn chỗ của Thanh Hồi, hắn vậy mà vẫn chưa đến ? Không phải hố nàng đi ?

"Giờ lành đến, mời Điện hạ lên đài."

Lễ này gọi là Thiên chứng, chỉ cần hoàn thành, nàng liền chính thức trưởng thành.

"Tiểu Phượng Nhi, sinh thần vui vẻ."

Tuyết Phượng vừa đi lên, đã nghe thấy âm thanh quen thuộc.

Nàng ngẩng đầu, vậy mà là Thanh Hồi, hắn lại đích thân chủ trì đại lễ của nàng.

Tuyết Phượng vui vẻ hoàn thành mọi lễ nghi. Lúc chuẩn bị xuống đài, nàng nghe thấy âm thanh Thanh Hồi vang lên trong đầu.

"Một canh giờ sau, chính là lúc canh phòng cửa vào Thần giới lơ lỏng nhất, ngươi có thể nhân lúc đó."

Tuyết Phượng nhìn hắn bằng ánh mắt cảm kích, sau đó ngoan ngoãn trở về chỗ ngồi.

Gần đến thời gian, Tuyết Phượng viện cớ rời đi.

Nàng trở về phòng, thay y phục ra, sau đó đem mọi thứ đã chuẩn bị sẵn rời đi.

Chỉ là nàng không ngờ đến, Hắc Phong Dạ, vương tử yêu tộc lại bám theo phía sau.

Hắc Phong Dạ không nghĩ tới, hắn chỉ định tìm tiểu công chúa tăng chút hảo cảm, không nghĩ tới lại phát hiện bí mật động trời.

Nghe đồn Công chúa Tuyết Phượng được yêu thương hết mực, mọi nhu cầu của nàng đều được đáp ứng vô điều kiện, chỉ duy nhất một việc là không thể rời khỏi lãnh thổ Thần giới.

Hiện tại xem ra tin đồn là có thật, mà vị công chúa đây là muốn rời nhà trốn đi ?

Ha, sự việc đúng là ngày càng thú vị a."

Hắn có phải nên hỗ trợ một chút không nhỉ ?

Hắc Phong Dạ xoa xoa cằm suy tư.

Tuyết Phượng không nghĩ đến, bản thân trốn ra ngoài lại thuận lợi đến vậy, thuận lợi đến mức nàng vẫn có chút không thể tin được.

"Không phải chứ ? Ta đang mơ sao ?"

Tuyết Phượng đưa tay nhéo bản thân một cái, rất đau, kia, nàng không phải nằm mơ ?

"Hahaha... ta cuối cùng tự do a !!!"

Tuyết Phượng nằm trên thảm cỏ, ngửa đầu lên trời hét lớn.

Vừa rời khỏi Thần giới, nơi mà nàng đang ở chính là Nhân giới.  Nàng hiện tại đang ở trên một ngọn núi hoang vu, có hét lớn cũng không ai nghe thấy, nhìn thấy.

"Tiểu điện hạ, ta giúp người trốn thoát, có phải người cũng nên cảm tạ ta không ?"

Bỗng một thanh âm nam tử vang lên, Tuyết Phượng ngồi phắt dậy, hét:

"Ai !? Cút ra đây !"

Hắc Phong Dạ từ trên cây nhảy xuống, hai tay ôm trước ngược, nhướng mày nói:

"Tiểu điện hạ, lễ của người vẫn chưa kết thúc trốn đi như vậy, không sợ Thần đế nổi giận sao ?"

Tuyết Phượng lùi lại một bước.

"Phong vương tử ?"

Yêu tộc ? Còn là một con hắc ưng ?

"Được tiểu công chúa nhớ tên, đúng là vinh hạnh của bản vương."

Hắc Phong Dạ cười nói, ánh mắt sắc bén giảo hoạt.

Tuyết Phượng nắm chặt tay, nàng nên làm gì đây ? Tên này đã gần ngàn tuổi, tu vi tuyệt đối không thấp, thiên phú của nàng mặc dù tốt, nhưng cũng chỉ tu luyện trăm năm, tuyệt đối không phải đối thủ của hắn.

"Phong vương tử không lo dự yến tiệc, lại theo dõi bổn công chúa, đúng là kì lạ a.."

Hắc Phong Dạ cười khẽ một tiếng, đột nhiên thay đỏi giọng điệu.

"Tiểu điện hạ nếu hứng thú với lục giới như vậy, không bằng đến Yêu giới ta làm khách đi ?"

Không đợi Tuyết Phượng trả lời, hắn đột nhiên động thủ.

Tuyết Phượng bị hắn định thân, hoàn toàn không thể động.

"Hắc Phong Dạ, ngươi có ý gì ? Ngươi muốn cùng Thần tộc ta là địch sao !"

Tuyết Phượng trước giờ chưa từng gặp phải loại chuyện này, khó tránh hoảng loạn, vội kêu lên.

Hắc Phong Dạ cười khẽ, đưa tay khẽ vuốt tóc Tuyết Phượng, kề sát bên tai nàng, nói:

"Sao có thể ? Rất có thể chúng ta sẽ là người một nhà a~"

"Hắc Phong Dạ, mau thả bổn công chúa ra ! Cứu mạng a !!!!!"

Ầm ầm ầm !!!

Tuyết Phượng vừa hét lên, đột nhiên, một luồng linh lực kinh người từ xa đánh tới, đem Hắc Phong Dạ đánh bay.

Hắn đập vào vách đá, phun ra một búng máu.

Tuyết Phượng mở mắt, nhìn về phía sau.

Bạch y như tuyết, mặc phát tung bay, hắn tựa như thiên thần lạc giữa rừng núi, mỹ đến không chân thật. Bước đi nhẹ nhàng ung dung, thanh lãnh như ngọc, nhẹ nhàng như gió. Đôi mắt hắn rất xinh đẹp, nhưng lại chứa sự hờ hững lạnh nhạt, tựa như một bức tường vô hình ngăn cách hắn với người khác.

Nam tử từng bước từng bước đến trước mặt nàng.

Cảnh tượng đó, thực sự khiến nàng một đời khắc ghi, vĩnh viễn trầm luân. Cũng từ lúc đó, vận mệnh của nàng, đã không còn  đi theo quỹ đạo vốn có nữa rồi.

Đó, là lần đầu tiên nàng gặp hắn, cũng là lần đầu tiên biết được cảm giác rung động là gì.

"Ngươi là kẻ nào, dám xen vào việc của bản tọa !"

Hắc Phong Dạ tức giận, ánh mắt sắc bén quét về phía nam tử.

"Ngươi ồn ào."

Thanh âm nam tử nhẹ nhàng trầm tĩnh vang lên, phủi vạt áo trắng tươm không tồn tại chút bụi bẩn, động tác ung dung hoa quý.

Hắc Phong Dạ thấy thái độ hắn như thế, cảm thấy bản thân bị xem thường, tham âm vang lên mang theo tức giận, còn có ba phần ác liệt:

"Dám đánh lén bổn tọa, ngươi chết cũng không hết tội !"

Hai tay hắn đưa lên, móng vuốt sắc bén hiện ra, hắc khí bao lấy bàn tay hắn. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã đến trước mặt nam tử. Trên mặt Hắc Phong Dạ treo một nụ cười khinh miệt.

Mắt thấy bàn tay hắn xuyên thủng ngực nam tử, bạch y nam tử lúc này mới nâng tay lên.

Chỉ nghe ầm ầm ần thật lớn vang lên, vẫn còn đang chiếm thượng phong Hắc vương tử lúc này lại nằm ở mười trường ngoài xa, cả người đều là máu.

Hắc Phong Dạ trừng mắt, khó có thể tin tưởng, bản thân vậy mà trong một chiêu bị hạ gục !

Hắc Phong Dạ cảm thấy vô cùng nhục nhã, lúc này hắn mới để ý gương mặt nam tử kia.

Dung nhan hắn tuấn mỹ bất phàm, đôi mắt lạnh nhạt hờ hững, tựa như mặt hồ đóng băng ngàn năm bất động. Mi tâm một ấn ký đỏ rực, khiến dung nhan lãnh mỹ kia thêm một phân mị hoặc.

Từ từ, huyết ấn ?

Hắc Phong Dạ giật mình, vội nhìn kỹ lại ấn ký, lúc này đôi mắt hắn trừng lớn, lại so ban đầu khác xa, hoảng loạn vô cùng.

"Đọa...đọa..."

Đọa Lạc Chi Thần ! Hắn vậy mà gặp một tên Đọa Thần !  Hắn đây là đi cái vận gì a !

Đọa lạc chi ấn hiếm gặp, thiên hạ này chỉ sợ không mấy ai biết đến. Nhưng hắn dù sao cũng là vương tử Yêu tộc, đọa lạc chi ấn trên sách cổ hắn có tường xem qua, giống hệt trên ấn đường kẻ này !

Nhìn khắp lục giới, người có thể có đọa lạc chi ấn, cũng chỉ có một người a ! Hắn chính là vị Đọa Lạc Thần duy nhất của Lục giới !

Cmn** nhân vật tầm này hắn không dám động !

Hắc Phong Dạ không hề suy nghĩ, sử dụng truyền tống phù rời đi.

Nam tử cũng không ngăn cản, hắn vốn cũng chẳng muốn dây dưa chuyện này. Là bọn họ ồn ào làm phiền hắn, nên hắn mới ra tay giáo huấn một chút.

Nam tử xoay người rời đi, lại phát hiện vạt áo mình bị níu lấy.

Hắn dừng lại, cúi đầu nhìn xuống, một bàn tay nho nhỏ nắm lấy vạt áo hắn.

Tuyết Phượng ngây người trong chốc lát, không tự chủ được mở to mắt nhìn chằm chằm người trước mắt. Nàng gần như không chút suy nghĩ bật thốt ra:

"Mỹ nhân ca ca, ta gả cho huynh, được không ?"

Nam tử rất cao, Tuyết Phượng tuổi dù sao cũng chưa thực sự trưởng thành, phải hết hôm nay nàng mới chính thức mang hình dáng một cô nương. Hiện tại cũng chỉ là một tiểu hài tử choai choai.

Nam tử sửng sốt một chút, tựa hồ không nghĩ nàng sẽ nói như vậy. Kỳ thực Tuyết Phượng cũng không nghĩ bản thân sẽ bật thốt ra loại lời nói này, nàng cũng bị bản thân làm cho xấu hổ. Nam tử bật cười, hắn ngồi xuống trước mặt nàng, cười nói:

"Ngươi còn nhỏ."

"Ta đã đến tuổi cập kê, mới không còn nhỏ."

Tuyết Phượng bất mãn, nhỏ giọng nói. 

"Tuyết Phượng, Thần tộc tiểu công chúa ?"

Nam tử mở miệng, nhìn một đầu tóc đen nhánh mềm mại của nàng, thân thủ tự nhiên sờ đi lên, tựa như nàng và hắn hết sức quen thuộc. 

Cảm giác mềm mại nơi tay, ân, còn không tồi.

Tuyết Phượng bất mãn, cảm thấy hắn đối xử với nàng như hài tử, chu môi, tránh khỏi tay hắn.

"Chính là ta, không cho ngươi như vậy sờ, ta không phải tiểu hài tử !" 

Nam tử cười cười, bộ dạng này của nàng, chỗ nào không giống hài tử ? Nhìn không khác gì mười tuổi tiểu hài tử.

"Ngươi biết tên ta rồi, nhưng ta vẫn chưa biết tên ngươi a ?"

Nam tử thu hồi tay, sau đó hắn đứng lên, hai tay chấp sau lưng, thanh âm ôn nhuận như ngọc vang lên.

"Trầm Ngạn, tên của ta."

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play