- Ồ! Xin chào nam thần của tôi! - Chille Nguyễn vừa thấy Đông Quân đã vội vàng chạy lại\, trên môi nụ cười mừng rỡ không thể nào khép lại.
Đông Quân thấy vậy cũng lịch thiệp bắt tay Chille, giọng điệu pha chút trêu chọc:
- Quá khen rồi bạn cũ. À không phải\, bây giờ phải gọi là đạo diễn triệu đô chứ nhỉ?
- Cậu không trêu tôi thì không chịu được hả tên khốn. Chúng ta là anh em tốt đấy nhé! Có tin tôi mang hết chuyện thời đi học của cậu kể cho cánh báo chí ngoài kia không hả? Đồ lưu manh! - Chille lườm Đông Quân một cái sắc lẹm như muốn cạo trọc hết đám tóc lòa xòa trên đầu Đông Quân xuống cho hả dạ.
Không cần biết ở đâu, trong hoàn cảnh nào chỉ cần họ chạm mặt nhau thì y như rằng Chille sẽ bị cậu bạn tốt này trêu cho đến nổi không thể ngẩng mặt lên được. Đến chính bản thân Chille cũng không hiểu tại sao lại có thể chơi thân với Đông Quân như thế suốt tám năm qua. Cũng thật là khó hiểu.
Khẽ nhún vai, Đông Quân ngồi phịch xuống ghế, ngả người ra sau:
- Được rồi\, không trêu cậu nữa. Vào việc thôi!
Liếc nhìn đồng hồ trên tay, Chille khẽ chau mày, quay lại nói với thư ký phía sau:
- Trễ mười lăm phút rồi. Mai Anh\, liên lạc lại với diễn viên chưa sao giờ này vẫn còn chưa tới?
- Đạo diễn\, bên họ vừa gọi xin phép tới trễ một chút do kẹt xe ạ!
- Được rồi\, cô xuống chuẩn bị đi.
Mai Anh chào Đông Quân, Chille rồi nhanh chóng rời đi.
Với chai nước trên bàn tu một hơi, gương mặt từ từ giãn ra nhưng vẫn phảng phất nét lo lắng:
- Thật là nóng ruột mà!
Đông Quân nhìn Chilee, cánh môi chỉ hơi nhếch lên phát ra tiếng hừ nhè nhẹ. Trong lòng không khỏi mắng thầm: "Chết tiệt! Tôi còn nóng lòng hơn cả cậu đây."
Không khí trong phòng bỗng nhiên trùng xuống, im lặng tới nỗi tưởng như có thể nghe được cả tiếng ruồi vỗ cánh. Hải Đăng nãy giờ chỉ im lặng đứng một góc bất chợt lên tiếng:
- Chille\, Mai Anh theo cậu cũng lâu rồi nhỉ?
- Ừ! Năm hay sáu năm gì đó rồi! Từ những ngày đầu tiên tôi bước chân vào con đường này thì cô ấy đã theo tôi.
- Sáu năm!
Chille ngạc nhiên nhìn Hải Đăng vẫn đang khoanh tay dựa vào tường, giọng điệu có chút thăm dò. Với kinh nghiệm bao nhiêu năm lăn lộn của bản thân Chille cảm thấy dường như là có điều gì đó không được rõ ràng lắm ở đây.
- Hải Đăng! Cậu còn nhớ rõ hơn cả tôi đấy. Để ý người ta rồi sao hả?
Nét mặt Hải Đăng vẫn không chút thay đổi, chỉ một giọng lạnh lùng mà chắc chắn vang lên:
- Về cô ấy\, tôi còn biết nhiều hơn cậu đấy!
Chỉ một câu nói với thanh âm lơ đãng cũng khiến lồng ngực Chille thắt lại, “Quả nhiên là như thế". Chille chỉ biết khẽ cúi mặt, cánh môi vẽ nên một nụ cười không rõ ràng.
Câu chuyện chắc hẳn sẽ còn tiếp diễn nếu như không có sự xuất hiện của một người mang ý nghĩa thay đổi cả cục diện. Da trắng, môi hồng, mái tóc màu bạch kim hờ hững phủ nhẹ xuống cánh mi và đôi mắt đen tuyền trong suốt. Anh Tú bước vào với dáng vẻ vội vã nhưng nét ngây thơ toát ra từ cơ thể nhỏ nhắn ấy lại ngọt ngào lan tỏa vào không gian khiến ba con người kia ngơ ngẩn.
- Xin lỗi đạo diễn! Kẹt xe quá! - Vừa bước vào Anh Tú đã vội vàng lên tiếng.
Chille chỉ thở dài, nét mặt cũng giãn ra phần nào:
- Anh à! Anh có thể bớt ngủ nướng đi không hả? Kẹt xe cái quần gì chứ?
Chille vừa dứt lời thì ăn ngay một cái cốc đầu đau điếng:
- Mày có biết là anh vừa phải chạy bộ ba cây số tới đây không hả? Tên khốn này còn dám mắng anh à!
- Anh là cái đồ độc ác! Tại sao anh không có tấm lòng đẹp như cái bộ mặt thiên thần của anh thì có phải tốt hơn không? Xấu xa\, đúng là xấu xa!
Tiếng đập bàn đánh bốp vang lên. Đông Quân vẻ mặt đen kịt đứng dậy tiến về phía Chille còn Hải Đăng vẫn giữ nguyên bộ dạng không nhúng mũi vào đứng ở một góc quan sát, vẻ mặt đầy thích thú: "Có kịch hay để xem rồi đây".
- Cậu mới là đồ xấu xa!
- Này Đông Quân\, sao tôi lại là đồ xấu xa chứ hả tên lưu manh nhà cậu? - Chille hậm hực nhìn Đông Quân vì không hiểu sao bỗng dưng mình lại bị chửi. Còn cái bộ dạng tức giận kia của Đông Quân đang trút lên người cậu là ý gì cơ chứ.
Lúc này nét mặt Đông Quân mới dịu lại một chút:
- Tôi đến vì bộ phim\, không phải để nghe cậu cãi nhau.
- Ờ nhỉ! Sorry nhé! Chúng ta bắt đầu đi. - Nói rồi Chille giả lả chạy lại bật máy chiếu và ngồi vào vị trí.
Đông Quân cũng nhanh chóng quay lại chỗ ngồi. Bỗng nhiên bên tai truyền đến một hơi thở nóng hổi kèm theo một mùi hương dịu nhẹ đến mê mẩn. Trên vai cũng có một cánh tay nào đó đang níu chặt lấy.
"Mùi hương này…"
- Ô xin lỗi! Tôi trượt chân.
Đông Quân khẽ quay mặt lại thì vô tình chạm vào cánh mũi mềm mại. Gương mặt thanh thoát kia đang kề sát vào mặt cậu. Đôi mắt đen tuyền lộ rõ vẻ bối rối nhưng cũng rất nhanh chóng sáng rực lên.
- Là cậu sao! Chúng ta lại gặp nhau rồi nhỉ?
Cánh môi Đông Quân khẽ nhếch lên đầy ranh mãnh. Ánh mắt ôn nhu nhìn người đối diện:
- Đúng vậy! Lại gặp nhau rồi.
"Để tôi xem, lần này còn dám rời xa tôi nữa không?"
- Rất vui được hợp tác với cậu! - Anh Tú giơ bàn tay thon dài\, trắng nõn chìa ra trước mặt Đông Quân.
Khẽ nắm lấy bàn tay ấy, Đông Quân mỉm cười:
- Thật mềm mại!
Câu nói của Đông Quân bất giác khiến Anh Tú ngại ngùng. Hai tai cũng vì thế lại càng đỏ lên. Trông bộ dáng đáng yêu vô cùng lại càng khiến cho ai kia không thể nào rời mắt.
- Chúng ta bắt đầu nhé! Tôi sẽ nói sơ qua về bộ phim này trước.
- Đây là bộ phim được phối hợp thực hiện với Bộ Văn Hóa đa Quốc gia và nhận được sự đầu tư từ rất nhiều nguồn lực trong nước cũng như nước ngoài. Hay cách khác có thể nói bộ phim lần này mang một tầm vóc rất quan trọng. Nó ảnh hưởng tới bộ mặt của nhiều bên liên quan cũng như là nền điện ảnh Việt. Chính vì thế\, yêu cầu lần này đối với mỗi người chúng ta rất cao và áp lực cực kì lớn.
Chille bỗng dưng ngừng lại, hướng ánh mắt về phía Đông Quân và Anh Tú, môi vẽ lên một nụ cười rạng rỡ:
- Tuy nhiên có hai nam thần này rồi thì tôi tin chắc chúng ta nhất định sẽ thành công.
- Có thể nói rõ hơn về đề tài lần này được không? - Anh Tú lên tiếng.
- Tôi đã xem qua kịch bản nhưng vẫn có chút thắc mắc. Tại sao lại làm về một vấn đề nhạy cảm như người đồng tính mà không phải những tệ nạn xã hội?
Đáp lại sự tò mò của Anh Tú, Chille chỉ nhướn mày đầy hóm hỉnh:
- Như anh thấy đấy. Đây là một vấn đề vô cùng lớn của xã hội hiện nay khi mà vấn nạn kỳ thị giới tính vẫn còn rất mạnh mẽ. Người đồng tính thì sao\, họ cũng là con người\, cũng cần được sống một cuộc sống bình thường và cần được yêu thương thậm chí là nhiều hơn những người bình thường vì họ thiệt thòi hơn chúng ta rất nhiều. Không ai có thể chọn lựa giới tính của mình nhưng tất cả chúng ta có quyền chọn cho mình một cuộc sống như mình mong muốn. Bằng chính sự nỗ lực phấn đấu của bản thân và bằng tình thương giữa người với người. Tại sao chúng ta lại kì thị họ khi mà họ vốn dĩ cũng chỉ là một người bình thường. Họ không làm gì sai cả. Hãy hòa nhập\, hãy yêu thương\, hãy dang rộng vòng tay chào đón họ. Đây chính là thông điệp mà Bộ Văn Hóa đa Quốc Gia muốn nhắn nhủ tới tất cả mọi người thông qua bộ phim này để đẩy lùi sự kì thị giới tính trong xã hội phát triển hiện đại.
Chille dứt lời, ánh mắt quét nhanh qua một góc nào đó rồi nhanh chóng rời đi. Tiếng vỗ tay vang lên, tất cả hướng ánh mắt về phía Đông Quân.
- Hay! Hay lắm! Rất ý nghĩa và thiết thực. Tôi sẽ không nhận catse lần này. Toàn bộ số tiền tôi nhận được sẽ ủng hộ cho các làng trẻ em SOS 70%\, 30% còn lại chuyển sang cho anh ấy.
Đông Quân đá mắt nhìn sang Anh Tú. Chille cùng Anh Tú thì nhìn Đông Quân với vẻ mặt kinh ngạc. Hai con mắt chỉ thấy một màu trắng dã. Chỉ riêng Hải Đăng vẫn bình thản đến lạ, chỉ nhàn nhạt lên tiếng. Giọng điệu đầy châm biếm.
- Là cậu ấy muốn nuôi béo rồi thịt thôi\, không cần ngạc nhiên quá.
Lúc này Chille mới "à" lên nhẹ nhõm. Tâm tưởng bỗng phơi phới như hoa mùa xuân.
- Khẩu vị thay đổi rồi nha. Thật biết cách thưởng thức đấy!
Đông Quân chỉ cười gian xảo, không nói thêm lời gì. Đôi mắt vẫn không rời gương mặt thanh tú còn chưa hiểu đầu cua tai nheo như thế nào của Anh Tú. Cái bộ dạng ngây thơ ấy càng như ngọn lửa nhen nhóm vào lồng ngực Đông Quân vô vàn tia ấm áp.
- Tên lưu manh nhà cậu\, từ bao giờ lại không thèm nói cho tôi biết gu ưa thích của cậu là gì vậy?
Đông Quân liếc xéo Chille:
- Là cậu không để ý đến tôi thôi.
- Mấy đứa thân vậy sao? Còn biết cả khẩu vị của nhau nữa à?
Anh Tú ngơ ngác nhìn ba con người đang kẻ tung người hứng trước mắt. Bọn họ hiểu nhau đến từng chân tơ kẽ tóc vậy sao. Bất giác tâm trạng lại trùng xuống:
- Mấy đứa nói chuyện đi\, anh xuống phòng cast trước. Ở đây thêm lúc nữa chắc anh thành bóng đèn quá.
Anh Tú đứng dậy toan bước đi thì bàn tay bỗng dưng truyền đến một hơi ấm lạ kỳ. Là Đông Quân trước khi Anh Tú chợt rời đi đã kịp giữ lại:
- Em đi cùng anh!
- Ai da\, tính chiếm hữu của cậu cũng cao quá rồi nha!
- Chille! - Đông Quân rít lên. Ai kia nghe thấy tên mình thì vội vàng núp sau lưng Hải Đăng.
- Không nói! Không nói nữa! Thịt ngon\, thịt ngon. Có khẩu vị! - Chille hướng ngón tay cái về phía Đông Quân tán thưởng.
- Thế là chúng ta có đi không?
Chỉ một câu nói nhỏ nhẹ của ai kia đã làm dịu ngay sự nóng giận ngùn ngụt trong lòng Đông Quân, phút chốc trở thành tàn tro bay đi không một chút dấu vết.
- Chúng ta đi!
Hai nhân ảnh một cao ráo, đẹp trai nam tính, một thanh mảnh với chiều cao hơi khiêm tốn nhưng vô cùng hoạt bát và tinh nghịch đi cùng nhau lại càng thấy như một bức tranh hoàn mĩ lạ kỳ. Đẹp vô cùng. Đợi Đông quân và Anh Tú đi khuất, Chille mới từ sau lưng Hải Đăng lò dò đi ra:
- Hải Đăng\, cậu biết chuyện này mà phải không? Sao không ai nói với tôi hết vậy?
Hải Đăng khẽ nhún vai buông một câu lạnh lùng rồi bước đi.
- Ăn ở!
- Này này! Cậu đứng lại đó nói cho tôi nghe đi\, không tôi sẽ tò mò chết mất.
- Hải Đăng\, Hải Đăng!
- Tên nhóc nhà cậu có đứng lại không hả?
- Tôi bảo cậu đứng lại mà!
Hải Đăng vẫn một bước không quay lại, trong lòng không khỏi tự giễu hoặc bản thân.
"Tại sao phải kìm nén như thế này không biết nữa! Thật là tự khiến mình khó chịu mà."
Updated 39 Episodes
Comments
Nhee Nhee
Đọc đoạn Hải Đăng và Chille là thấy có mùi gì đó rồi a🌚🌚🌚
2022-03-19
0
Hạ Thiên Nhi
ái chà🤭tên chap xịn xò con bò liền.
nuôi cho lớn, chăm cho đẹp rùi...é hé hé
2022-03-19
1
Tiểu Kê
Người đồng tính cũng cần bình đẳng!
2022-03-19
0