Đông Quân bước ra khỏi phòng tắm. Trên thân chỉ quấn một chiếc khăn tắm hờ hững che đi phần nhạy cảm phía dưới.
- Cậu tắm xong rồi à? Tôi có chuyện muốn nói với cậu.
Giọng nói trong trẻo thanh thoát vang lên khiến Đông Quân thoáng có chút giật mình.
- Anh Tú! Sao anh lại ở đây? Tại sao lại vào được đây vậy?
Anh Tú nhìn chằm chằm vào nhân ảnh trước mặt. Thân thể quả là một khối cường tráng. Mái tóc chưa được lau vẫn còn ướt sũng. Nước nhỏ từng giọt xuống tấm thân màu đồng rắn chắc khiến cơ thể trông như một khối đầy sức sống, khiêu gợi vô cùng.
- Thật hoàn hảo!
Anh Tú nuốt nước bọt trong vô thức. Mắt vẫn không rời khỏi tấm thân tuyệt hảo kia mà không hề biết rằng bộ dạng ngây ngốc của mình đã lọt vào mắt của ai kia lại trở nên đáng yêu vô cùng.
Đông Quân thấy Anh Tú như vậy bản thân lại tự nhiên nóng rực lên. Cái điệu bộ như đang thèm khát kia là sao chứ.
Đưa cái bộ dạng thỏ con đó ra trước mặt cậu há chẳng phải tự dâng mình tới miệng cọp sao. Cái tên ngốc nghếch này.
Cố tỏ ra như không có chuyện gì, Đông Quân lảng tránh nhìn ra chỗ khác rồi từ từ tiến lại ngồi đối diện với Anh Tú:
- Tôi đang hỏi là tại sao anh vào được đây?
Câu hỏi của Đông Quân như một hồi chuông kéo anh Tú về với thực tại. Đối diện với gương mặt đầy nam tính kia tâm tình Anh Tú lại bỗng nhiên trở nên dối bời mà ấp úng:
- Tôi gọi điện cho cậu nhưng trợ lý của cậu bắt máy. Tôi nói có chuyện muốn gặp cậu thì cậu ấy liền đưa chìa khóa nhà cậu cho tôi và bảo tôi tự mình đi đến.
- Vậy rốt cuộc là có chuyện gì muốn nói với tôi?
Đông Quân tựa người vào sô pha, im lặng quan sát từng cử chỉ của Anh Tú đầy thích thú.
- Thì… thì là chuyện… chuyện…
Bị người khác nhìn chằm chằm, Anh Tú ngượng ngùng nói không thành câu. Tất cả lời muốn nói cứ như bị đông cứng lại, ngưng tụ nơi vành môi không phát ra được.
- Chuyện gì?
- Thì chuyện… chuyện… chuyện…
Trông điệu bộ ngượng ngùng, chân tay lúng túng không biết để đâu của Anh Tú, Đông Quân trong lòng lại cảm thấy con người này thực sự rất đáng yêu, muốn đem vào lòng mà ôm ấp, nâng niu.
- Không nói được sao? Vậy thì không cần nói nữa. Anh có thể về được rồi.
Đông Quân sợ cứ phải nhìn cái bộ dạng này của Anh Tú thì bản thân sẽ không kìm lòng được mà ăn gọn sạch sẽ ngay tại đây nên đành lòng phải đuổi đối phương ra về.
- Này! Tôi chưa nói xong mà! Cậu có biết lịch sự không thế? Tôi còn chưa nói xong đã đuổi đi rồi. Với lại cậu cứ nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống như thế thì làm sao tôi nói được. Tôi chỉ muốn hỏi sao lại chuyển tiền qua tài khoản của tôi.
Anh Tú bị Đông Quân xúc phạm như vậy thì cả cơ thể bừng bừng lửa giận tuôn ra một tràng. Thật chỉ muốn đem cái tên khốn Đông Quân này ném xuống qua cửa sổ cho cậu ta bớt kiêu ngạo đi thôi.
- Nói xong rồi đúng không?
- Xong rồi! Cái đồ khốn kiếp nhà cậu! Tôi lớn tuổi hơn cậu đấy.
Đông Quân vươn người ghé sát mặt vào mặt Anh Tú. Hơi thở nóng ấm có phần gấp gáp phả vào tai con thỏ ngốc nghếch kia mang theo một sự kích thích truyền vào tai Anh Tú khiến cả gương mặt trắng trẻo bỗng nhiên đỏ lựng như gấc. Cả cơ thể rơi vào trạng thái bất động.
- Thật không an phận! Tôi chính là muốn ăn sạch anh đấy. Đồ ngốc!
Không để đối phương có một giây kháng cự. Đôi môi nóng bỏng nhanh chóng phủ lên cánh môi hồng kia rồi từ từ chiếm hữu, xục xạo khám phá khoang miệng đối phương.
Bất ngờ bị phục kích, Anh Tú rơi vào thế bị động. Nói đúng hơn là toàn thân bỗng nhiên mềm nhũn. Tứ chi không biết phải làm gì mà chỉ bất động mặc kệ cho con người kia càn quét, cắn mút đôi môi mình. Đến khi nhận thức ra thì chỉ nhìn thấy một gương mặt đang say mê nhìn mình. Cánh môi khẽ nhếch lên một giọng đắc thắng.
- Rất ngọt! Tôi rất thích!
- Ngọt cái con khỉ khô nhà cậu. Đồ lưu manh, đồ lợi dụng, đồ đáng ghét. Hừ!
Anh Tú tức giận đẩy người con trai đang đang cố đưa cái bản mặt đáng ghét lại gần mình hơn nữa ra và vụt chạy mất. Cảm giác trong lồng ngực bức bối vô cùng chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi cái nơi quỷ quái này.
Nhìn nhân ảnh nhỏ nhắn nhanh nhẹn bỏ chạy, Đông Quân bất giác lại bật cười:
- Vẫn không thay đổi, hai năm rồi vẫn trẻ con như vậy. Cứ ngượng ngùng hay tức giận là lại bỏ chạy. Để tôi xem lần này em có thể chạy được bao xa.
Bước sang phía đối diện, Đông Quân ngồi xuống chính ngay vị trí Anh Tú ngồi khi nãy. Trong không khí vẫn còn vương lại một mùi hương dịu nhẹ khiến con người ta cảm thấy thư thái vô cùng. Nhân ảnh bán khỏa thân ra sức
hít hà như sợ nó sẽ nhanh chóng hòa vào không gian mà tan biến đi vậy.
- Đồ ngốc! Đến điện thoại cũng bỏ quên rồi.
Đông Quân ngán ngẩm lắc đầu. Con người này thực sự không biết bao giờ mới trưởng thành đây. Thật biết cách khiến người khác lo lắng.
Bỏ chiếc điện thoại có cái ốp lưng hình thỏ màu hồng xinh xắn vào ngăn kéo bàn, Đông Quân vươn cánh tay rắn khỏe với lấy điện thoại của mình bấm số gọi đi. Đầu dây bên kia vọng lại một giọng điệu châm chọc.
- Sao rồi anh bạn, đã ôn lại tình xưa với người ta chưa?
- Trừ lương!
- Này này, tôi vừa giúp cậu đấy, sao lại muốn trừ lương tôi rồi.
- Ai cho phép cậu đem chìa khóa nhà tôi giao cho người khác vậy?
- Thôi nào đại gia của tôi ơi! Chẳng phải là tôi muốn giúp cậu sao?
- Không nói nhiều. Trừ lương!
- Tên khốn kiếp nhà cậu! Tôi đúng ngu xuẩn mới đi làm trợ lý cho cậu.
Hải Đăng hậm hực hét lên trong điện thoại rồi cúp máy, mặc nhiên không cần biết có người nào đó đang tủm tỉm cười một mình trong sung sướng:
- Đồ ngốc, xem lần này em có chạy nổi tôi nữa không?
Phía dưới sảnh chung cư, Anh Tú dựa vào tường một tay ôm ngực thở dốc. Tiếng chửi mắng phát ra thành tiếng:
- Tên lưu manh nhà cậu! Lại dám hôn tôi sao? Đồ đáng ghét, đồ xấu xa!
Nhưng vẻ tức giận cũng nhanh chóng dần tan đi, thay vào đó là biểu cảm có chút ngơ ngác thẫn thờ. Anh Tú đưa tay khẽ chạm lên môi mình:
- Nhưng mà ngọt thật!
Lương tâm bỗng dưng được đánh thức. Lý trí cũng đột nhiên lên tiếng khiến Anh Tú nhận ra cái suy nghĩ của bản thân thật ngớ ngẩn.
Để mặc thân mình trượt xuống. Anh Tú ngồi xổm trên mặt đất. Hai tay vò đầu rồi lại ôm lấy mặt phụng phịu:
- Mày đang nghĩ cái gì vậy Tú? Ngọt cái gì mà ngọt chứ? Aiiii... chết mất thôi. Mày bị nó hôn cho tới ngu luôn rồi. Đông Quân, đồ đáng ghét nhà cậu.
Hành lang dài hun hút vọng lại chỉ là những tiếng trách móc ai oán.
Updated 39 Episodes
Comments
Nhee Nhee
Cơm này ngon quá🤣🤣🤣
2022-03-19
0
Hạ Thiên Nhi
phái phái chảy nước miếng luôn ehehe🤣
ngọt hơn mật ong roài
2022-03-19
1
Tiểu Kê
Đây cx đ.c coi là tỏa tình đúng hong?
2022-03-19
0